Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng - Chương 37
Chương 36: Tai Nạn Nhỏ: Cặc Chú Toản Trượt Vào Miệng Vợ Tôi
Một ngày mới lại đến. Tôi ngồi thu lu trên chiếc giường nặc mùi mồ hôi của ông Toản, hai tai lùng bùng nghe tiếng ồn ào ngoài đường vọng vào. Đồng hồ đã điểm 10 giờ sáng. Tiếng xe máy, tiếng người gọi nhau í ới báo hiệu nhịp sống ngôi làng đang diễn ra hối hả. Ánh mặt trời chói chang xuyên qua cửa sổ, hắt những vệt sáng vàng vọt lên người tôi. Cái nóng từ ánh nắng vớt vát lại chút hơi ấm le lói cho cõi lòng lạnh lẽo, chết lặng, giúp tôi thêm dũng khí tiếp tục đối mặt với cuốn băng oan nghiệt này.
Trên màn hình, sau khi tỉ mẩn gấp gọn mấy bộ “đồ tập khoét đũng” cất giấu vào sâu trong tủ đồ dưới phòng gym, Khánh Linh rón rén quay trở lại phòng ngủ. Cô ấy ngồi phịch xuống trước bàn trang điểm, thẫn thờ nhìn vào gương. Toàn thân cô ấy bất giác run lên bần bật. Tôi đoán chắc, cô ấy đang bị cơn hoảng sợ hành hạ. Cô ấy sợ rằng nếu chẳng may tối qua tôi tò mò tự tay xé bọc bưu phẩm ra và nhìn thấy mấy bộ đồ khoét đũng đồi trụy ấy, thì mọi bí mật động trời sẽ vỡ lở, hình tượng người vợ ngoan hiền sẽ sụp đổ tan tành.
Sau một hồi trấn tĩnh, Khánh Linh mới chịu cởi áo khoác, leo lên giường nằm ôm lấy tôi. Nhưng liệu với cái tâm trạng rối bời ấy, cô ấy có thể ngủ ngon giấc được không? Nhìn đôi chân dài thon thả của cô ấy dưới lớp chăn mỏng liên tục cọ xát vào nhau, không ngừng run rẩy từng chập, tôi thừa biết cô ta đang thao thức, trằn trọc vì dục vọng đang râm ran cắn rứt.
Quả đúng như tôi dự đoán. Tầm nửa đêm về sáng, khi tôi đã chìm vào giấc ngủ say như một con lợn chết, ngáy rung cả giường, Khánh Linh từ từ ngồi bật dậy. Cô ấy rón rén không phát ra một tiếng động, đi lại phía tủ quần áo, thò tay sâu vào lớp chăn bông được gấp gọn gàng, lôi ra một chiếc bao cao su giấu kín từ trước. Cầm “vũ khí” trên tay, cô ấy nhẹ nhàng xoay nắm cửa bước ra khỏi phòng.
Đi được vài bước ra hành lang tối tăm, sự cẩn trọng khiến Khánh Linh quay ngược trở lại, áp sát tai vào khe cửa phòng ngủ để nghe ngóng động tĩnh. Khi xác nhận tiếng ngáy của tôi vẫn vang lên đều đặn, không có dấu hiệu thức giấc, cô ấy mới đưa tay vuốt vuốt bộ ngực đầy đặn, thở phào một hơi nhẹ nhõm. Đứng bơ vơ giữa lối đi le lói ánh đèn ngủ, ánh mắt Khánh Linh chằm chằm hướng về phía cánh cửa phòng của ông Toản.
Sau một lúc lâu đứng chôn chân đấu tranh tư tưởng, Khánh Linh lấy hết can đảm, nhón gót bước nhẹ nhàng đến sát cửa phòng lão điên. Cô ấy áp sát khuôn mặt thanh tú lên tấm kính mờ trên cửa, nín thở lắng nghe những âm thanh vọng ra từ bên trong. Qua góc máy camera lắp trong phòng ông Toản, tôi thấy lão già dê cụ ấy đang nằm dang tay dang chân thành hình chữ đại, ngáy o o như sấm rền, ngủ say như chết. Có lẽ, việc liên tục phải dùng tay sục cặc với bộ đồ lót dính tinh dịch của Khánh Linh vào ban ngày đã vắt kiệt thể lực của lão, khiến đêm xuống lão mệt lả và ngủ thiếp đi ngon lành.
Đứng ngoài cửa, nghe tiếng ngáy rung trời của ông Toản, bàn tay Khánh Linh từ từ đặt lên tay nắm cửa bằng nhôm lạnh ngắt. Nhưng rồi tay cô ấy khựng lại, không dám vặn xuống. Bầu không khí lúc này tĩnh lặng và nghẹt thở đến đáng sợ.
Qua màn hình, tôi nhìn rõ sự giằng xé cực độ đang diễn ra trong con người Khánh Linh. Toàn thân cô ấy run rẩy kịch liệt, hàm răng cắn chặt vào môi dưới. Trong đôi mắt mở to ấy đan xen sự hưng phấn tột độ, dục vọng điên cuồng đang thiêu đốt, và cả nỗi khiếp sợ bản năng trước tội lỗi tày đình… Cô ấy cứ liên tục ngoái đầu nhìn về phía cửa phòng ngủ của chúng tôi. Chắc mẩm cô ấy sợ rằng, trong lúc đang lén lút mây mưa với ông Toản, tôi sẽ bất thình lình tỉnh giấc, đi vệ sinh và bắt tại trận cái cảnh tượng loạn luân nhơ nhuốc đó.
Thú thật, nhìn cái điệu bộ chần chừ nửa nạc nửa mỡ của cô ả, tôi cũng phát bực. (Địt mẹ mày! Đã muốn ngoại tình thì đẩy mẹ cửa vào mà làm tới đi, cứ đứng đó õng ẹo làm ông mày xem mà ức chế!)
Bất ngờ thay, dường như nỗi sợ hãi đã chiến thắng dục vọng, Khánh Linh buông tay khỏi nắm cửa. Cô ấy quay gót, lầm lũi đi thẳng xuống bếp. Mở tủ lạnh, cô ấy lục lọi trong rổ rau củ và chọn ra một quả dưa leo có kích thước khổng lồ nhất, nhám nhất. Có lẽ, sau khi được tận mắt chiêm ngưỡng và tận tay sờ nắn con cặc khổng lồ, cứng như sắt thép của ông Toản, thì những quả dưa non nớt, nhỏ bé trước kia đã trở nên vô vị, không còn đủ đô để khỏa lấp sự thèm khát trong cơ thể cô ấy nữa. Cầm quả dưa đẫy đà trên tay, Khánh Linh quay bước đi thẳng vào phòng tắm dưới tầng một… Tôi thừa hiểu, người đàn bà dâm đãng đó đang dùng cái thứ quả củ vô tri, lạnh ngắt ấy để thế chỗ cho con cặc vĩ đại của gã đàn ông điên dại đang nằm ngủ ngon lành trên kia.
Đang mải suy nghĩ, tôi giật mình bởi tiếng rên rỉ lanh lảnh phát ra từ camera phòng tắm, xen lẫn tiếng thở dốc dồn dập. Dán mắt vào màn hình, tôi thấy Khánh Linh quằn quại trong cơn cực khoái tột độ. Tôi không hiểu nổi, những lần tự sướng trước đây cô ấy hì hục mãi cũng chỉ tiết ít nước nhờn, chưa từng đạt đỉnh điểm. Vậy mà hôm nay khoái cảm lại bùng nổ mãnh liệt, dù quả dưa leo khổng lồ cô ấy chọn chưa to bằng một nửa con cặc thực sự của ông Toản. (Cái con cặc của lão Toản to khủng khiếp thật).
Thêm một chi tiết bệnh hoạn: Khánh Linh mang điện thoại vào phòng tắm, dựng đứng trên nắp bồn cầu. Suốt quá trình tay đút dưa leo ra vào liên hồi, ánh mắt cô ấy chưa giây nào rời khỏi màn hình. Đôi mắt ấy đong đưa lúng liếng, ướt át gợi tình chết người…
Phóng to khung hình để nhìn rõ màn hình điện thoại của Khánh Linh, máu trong huyết quản tôi như đông cứng lại. Đoạn video đang phát trên máy cô ả chính là cảnh ông Toản đang hì hục tập tạ. Trong clip, lão điên cầm quả tạ tay, liên tục vung vẩy, thụt ra thụt vào ngay sát vị trí bộ hạ, mô phỏng hoàn hảo động tác sục cặc. Hóa ra, con đàn bà đê tiện, tâm cơ này đã lén lút quay trộm ông Toản từ cái đời nảo đời nào mà tôi không hề hay biết.
Sau khi đạt được dư vị cực khoái đẫm nước lồn, Khánh Linh vội vàng tắm rửa vệ sinh qua loa. Cô ấy cầm quả dưa leo đã qua sử dụng bước ra khỏi phòng tắm. Theo thói quen mọi ngày, cô ấy định mang quả dưa lên tầng một, đặt lên bàn ăn. Nhưng đi được nửa bậc cầu thang, cô ấy khựng lại, đôi chân mày chau lại vẻ chần chừ. Cuối cùng, cô ấy xoay gót, cầm quả dưa đi ngược xuống tầng hầm, và đặt nó ngay ngắn lên chiếc bàn máy tính trong phòng tập gym.
Thì ra là thế! Suốt thời gian dài qua, những quả dưa leo Khánh Linh dùng để tự sướng không hề bị ném đi. Cô ấy đã biến thái dùng chính những quả dưa dính đầy nước dâm đó làm phần thưởng kích thích, dụ dỗ ông Toản tập luyện. Chẳng biết lão già điên dại đó đã ngấu nghiến bao nhiêu tinh túy nước lồn của vợ tôi rồi.
Sắp xếp xong xuôi, Khánh Linh rón rén trở lại phòng ngủ. Cô ấy nhẹ nhàng nằm sát, tựa đầu lên vai và ôm chặt lấy cánh tay tôi. Chỉ có điều, cô ấy không ngủ được. Từng tiếng thở dài não nuột liên tục bật ra. Thỉnh thoảng, Khánh Linh lại ngóc đầu dậy nhìn khuôn mặt đang say ngủ của tôi. Ánh mắt cô ấy phức tạp: bi thương, sợ hãi, căng thẳng xen lẫn áy náy tội lỗi, nhưng bao trùm tất cả là sự bất lực. Cuối cùng, cô ấy buông lỏng người, nằm sát bên tôi chìm vào giấc ngủ muộn.
Sáng sớm hôm sau, Khánh Linh thức dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu. Cô ấy thấy ông Toản tồng ngồng đứng chực sẵn trước cửa phòng gym, hai chân đi lại bồn chồn. Vừa thấy bóng dáng Khánh Linh, môi lão toét ra cười hềnh hệch, phô hàm răng ố vàng bám đầy cặn bẩn.
Khánh Linh đứng sững lại, bất giác ngước nhìn lên phòng ngủ của chúng tôi. Trong ánh mắt xẹt qua tia do dự và lo âu. Thế nhưng, dục vọng đã lấn át lý trí, cô ấy dứt khoát rút chìa khóa dẫn ông Toản bước vào căn phòng dưới hầm.
Vào đến nơi, thao tác đầu tiên của Khánh Linh là bật hệ thống máy tính. Cô ấy cẩn thận kiểm tra âm lượng loa tối đa, phòng trường hợp có người vào thì còi báo động sẽ rú lên. Xong xuôi công đoạn phòng ngự, Khánh Linh liếc nhìn sang ông Toản. Lão điên lúc này đang đứng ngây ngốc, ánh mắt dâm tà cứ dán chặt vào bộ đồ lót mỏng manh mà cô ấy vừa cởi ra thay hồi sáng, treo lủng lẳng trên giá.
“Khoan đã, chú tạm thời mặc cái này vào trước đi…” Khánh Linh cầm bộ đồ tập thể thao dành cho nam từ trong gói bưu phẩm bóc dở tối qua, chìa ra trước mặt ông Toản.
“Cái… cái này…” Ông Toản đón lấy bộ quần áo, hai tay lóng ngóng lật qua lật lại, khuôn mặt nghệt ra, ánh mắt mờ mịt hoàn toàn không biết phải xỏ chân xỏ tay vào đâu cho đúng.
“Chú cởi sạch hết quần áo đang mặc trên người ra đi…” Khánh Linh liếc mắt nhìn xuyên qua vách kính trong suốt ra phía hành lang gầm cầu thang. Khi chắc chắn không có bóng dáng ai đang lai vãng, cô ấy mới quay lại, ra lệnh cho ông Toản bằng giọng điệu hối thúc.
Ông Toản ngoan ngoãn như một con rối, vụng về lột sạch áo ngủ và chiếc quần dài rộng thùng thình, trên người chỉ còn sót lại chiếc quần đùi mỏng dính. Chắc do kìm nén sự rạo rực nãy giờ, con cặc khổng lồ của lão đạt độ cương cứng cực đại, đội tung lớp vải tạo thành một cái lều vĩ đại. Xuyên qua lớp vải xộc xệch, tôi thấy lấp ló phần bìu nhăn nheo và đám lông mao rậm rạp.
“Cởi… cởi nốt cả quần lót ra đi, để mặc bộ này vào…” Khánh Linh nhìn chằm chằm vào cái “túp lều” sừng sững, hai gò má đỏ lựng. Cô ấy nói lắp bắp, nhanh tay kéo sẵn khóa bộ đồ tập rồi dúi vào tay lão. Hơi thở của Khánh Linh trở nên dồn dập, phập phồng không đều. Đưa đồ xong, cô ấy vội quay mặt đi, giả vờ ngắm nghía bộ đồ tập khoét đũng của mình để lẩn trốn sự kích thích.
“Linh… mặc… xong rồi…” Tiếng sột soạt vang lên, tiếp đó là giọng nói ồm ồm hưng phấn của ông Toản.
Khánh Linh quay người lại và tá hỏa đứng hình. Ông Toản đang đứng tồng ngồng, trần truồng không mảnh vải che thân. Lão một tay cầm quần cũ, tay kia cầm đồ mới, cứ thế đứng ngơ ngác loay hoay không biết nhét chân vào đâu. Khốn nạn hơn, vị trí lão đang trần truồng khoe hàng lại trực diện ngay trước tấm cửa kính cường lực. Nếu ai đi cầu thang xuống nhìn qua sẽ thấy rõ mồn một toàn bộ phần dưới của lão.
“Trời ơi! Chú qua đây mau…” Khánh Linh hoảng hồn, vội liếc mắt ra ngoài hành lang như kẻ trộm. Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, cô ấy lao tới, túm chặt lấy cổ tay ông Toản, dùng sức lôi tuột gã đàn ông trần truồng ấy giấu vào trong gian phòng tắm có rèm che kín mít. Nhìn cái vẻ mặt thất thần của cô ấy, chắc hẳn cô ấy đã sợ mất mật. Giả sử đúng lúc đó tôi đang từ trên nhà đi xuống, nhìn xuyên qua kính thấy cảnh tượng này thì cô ấy có vác theo trăm cái miệng cũng chẳng thể nào giải thích nổi.
Trong cơn hoảng loạn, Khánh Linh phá vỡ ranh giới cuối cùng. Đây là lần đầu tiên cô ấy chủ động da thịt chạm da thịt, nắm chặt cơ thể gã đàn ông tâm thần. Cô ấy lôi ông ta vào ẩn nấp trong phòng tắm – không gian riêng tư nhất dưới tầng hầm mà ngay cả tôi cũng chưa từng được phép bước vào.
“Nâng chân lên… đúng rồi, đút vào ống này…” Khánh Linh ngồi xổm xuống sàn, tự tay cầm ống quần tập hướng dẫn chú Toản xỏ từng chân. Khi kéo quần lên ngang hông, cô ấy bắt buộc phải dùng tay ấn mạnh con cặc đang dựng ngược sừng sững của chú Toản xuống mới che lấp được. Dù chần chừ, Khánh Linh vẫn cắn răng nắm trọn lấy phần thân cặc thô nhám. Con cặc đang bán cương bị tay cô ấy bóp chặt liền phản xạ giật nảy liên tiếp. Việc trực tiếp cầm nắm ở cự ly gần khiến Khánh Linh ngượng ngùng, hai má đỏ rực.
Tuy nhiên, có chi tiết mà Khánh Linh không hay biết. Ngay khoảnh khắc cô ấy túm tay chú Toản lôi vào phòng tắm, toàn thân gã điên căng cứng như tượng gỗ. Ông ta để mặc cho cô ấy lôi đi, ngoan ngoãn đứng im không hề dòm ngó xung quanh. Cặp mắt lão cụp xuống, dán chặt vào hai bàn tay đang đan vào nhau. Trong đáy mắt vẩn đục đột nhiên lóe lên một luồng sáng xảo quyệt và đầy toan tính, nhưng rồi biến mất nhanh chóng, nhường chỗ cho vẻ ngây dại thường ngày.
Lúc ngồi xổm mặc quần cho ông Toản, Khánh Linh vẫn mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng manh. Động tác cúi người khiến cổ áo xẻ sâu banh rộng, phơi bày trọn vẹn rãnh ngực trắng ngần và hai bầu vú căng mọng đung đưa. Đập vào mắt khung cảnh gợi cảm ấy, con cặc đang bán cương của ông Toản lập tức cương cứng cực độ, gân guốc nổi cuồn cuộn. Khánh Linh cố sức dùng tay ấn nó gập xuống để kéo khóa quần, nhưng sức bật của nó quá lớn, hễ lơi tay là nó lại bật nảy lên, quy đầu chĩa thẳng xuống đất một cách cứng đầu.
Khánh Linh đang loay hoay, toát mồ hôi hột không biết phải xử lý cái “vật cản” này ra sao thì một sự cố kinh hoàng không ai ngờ tới đã xảy ra. Do dùng lực ép quá mạnh, khi Khánh Linh trượt tay buông lỏng một giây, con cặc của ông Toản giải phóng lực nén, bật tung ngược lên trên như một chiếc lò xo hạng nặng. Cái quy đầu to tướng sượt ngang qua lọn tóc tơ rủ xuống trán cô ấy, trượt nhẹ trên cằm, rồi… theo quán tính… đâm phập vào…
“Ưm…” Ông Toản rùng mình một cái thật mạnh, cơ thể vạm vỡ run lên bần bật. Vị trí mà con cặc của lão vừa va chạm quá đỗi mềm mại, ẩm ướt và nóng hổi, một xúc cảm tuyệt diệu mang lại khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng.
Về phần Khánh Linh, cô ấy hoàn toàn đứt bóng, chết sững như trời trồng. Con cặc đang bị ép gập xuống đất bỗng nhiên phản đòn bật ngược lên với tốc độ chớp nhoáng khiến cô ấy không có lấy một giây để phản ứng. Cô ấy chỉ kịp cảm nhận một luồng hơi nóng rực lướt sượt qua da mặt, và rồi ngay tắp lự, một vật thể khổng lồ, cứng ngắc chui tọt vào giữa hai làn môi đỏ mọng đang hé mở vì ngạc nhiên của cô ấy. Cái lỗ sáo toét hoác trên đỉnh quy đầu thậm chí còn đập cạch một cái vào hàng răng cửa trắng bóng. Đây quả thực là một sự trùng hợp vật lý đến ma quỷ. Chiều cao lúc Khánh Linh ngồi xổm vừa vặn ngang bằng với vị trí háng của ông Toản, và khoảng cách từ khuôn mặt đang ngước lên của cô ấy đến đũng quần lão lại đúng khít bằng chiều dài con cặc đang cương cứng dựng ngược kia. Mọi diễn biến xảy ra quá chớp nhoáng, Khánh Linh còn chưa kịp định thần hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một vật thể nhầy nhụa, to lớn, nóng rực đã cắm ngập vào trong miệng mình.
Giây phút đó, ông Toản nhắm nghiền mắt sướng đến tê người, còn thế giới của Khánh Linh thì hoàn toàn sụp đổ. Cô ấy cảm nhận rõ ràng mồn một một thứ gì đó nóng hổi như hòn than, mang theo hương vị ngai ngái, mằn mặn đầy dục tính của đàn ông đang nằm kẹp chặt giữa hai bờ môi mình. Kinh khủng và biến thái hơn, thứ đồ vật ấy lại đang phản ứng với nhiệt độ cơ thể cô, từ từ phình to ra, lấp đầy mọi khoảng trống trong khoang miệng cô ấy. Cái quy đầu hình viên đạn khi tiếp xúc với môi trường ẩm ướt đầy nước bọt và hơi ấm trong miệng Khánh Linh liền tự động kích hoạt cơ chế “biến hình” quen thuộc, nở bung ra thành hình chiếc nấm khổng lồ. Nó ép chặt vào hai bờ môi, đẩy hàng răng cửa của cô ấy banh ra xa hơn. Cái lỗ sáo dâm dục rỉ ra thứ dịch nhờn trong suốt dí sát sạt, chà xát vào hàm răng trắng ngần của vợ tôi.
“A…” Phải mất đến mười giây đồng hồ dài như thế kỷ, Khánh Linh mới hoàn hồn trở lại. Cô ấy hốt hoảng hét lên một tiếng thất thanh, lùi bệt mông ra sau, vội vã ngửa ngoặt đầu ra để rút con cặc khổng lồ đó ra khỏi miệng. Theo bản năng tự vệ, Khánh Linh đưa cả hai tay lên bịt chặt lấy miệng mình, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây trắng bệch, lộ rõ vẻ kinh hoàng, tởm lợm và khiếp đảm tột độ. Vô tình để con cặc dơ dáy của gã đàn ông điên dại chui tọt vào miệng, mặc dù đã bị hàm răng chặn lại không chui sâu hơn vào họng, nhưng đôi môi mọng nước và hàm răng của cô ấy đã thực sự cọ xát, nếm trải thứ đồ bẩn thỉu ấy.
Sự kiện chấn động này khiến hệ thần kinh của Khánh Linh căng như dây đàn. Bởi lẽ, cô ấy mắc chứng bệnh sạch sẽ, từ trước đến nay, chưa từng có bất kỳ bộ phận sinh dục của một gã đàn ông nào – kể cả của người chồng hợp pháp là tôi – được phép chạm tới đôi môi ngọc ngà của cô ấy. Tôi đã cầu xin vô số lần nhưng đều bị từ chối phũ phàng. Vậy mà hôm nay, ngay lúc này, ông Toản – một gã tâm thần bẩn thỉu – lại do “vô tình” cướp đi nụ hôn đầu tiên nơi “vùng cấm” ấy của vợ tôi. Mặc dù chưa thể gọi là một màn bú cặc đúng nghĩa, nhưng lão ta đã thành công rực rỡ trong việc khai phá đôi môi trinh nguyên của cô ấy.
“Oẹ… oẹ…” Đang hoảng loạn bịt miệng, một ý nghĩ kinh tởm xẹt qua đầu Khánh Linh. Cô ấy chợt nhớ ra hai bàn tay đang úp chặt lên miệng mình lúc nãy vừa mới sờ nắn, bóp nghẹt, vuốt ve con cặc của ông Toản không biết bao nhiêu lần. Cái mùi hương ngai ngái, nồng nặc của hormone nam giới sực nức dính trên lòng bàn tay giờ đây xộc thẳng vào hai lỗ mũi khiến dạ dày Khánh Linh lộn nhào. Cô ấy vội vã hất tay ra, gập người xuống sàn nhà tắm, há miệng bắt đầu nôn khan dữ dội, nước mắt nước mũi trào ra giàn giụa.
Thảm hại. Vô cùng thảm hại.
Hai từ đó đủ sức lột tả tình cảnh của Khánh Linh lúc này. Một nữ hoa khôi cảnh sát thông minh, kiêu hãnh và luôn làm chủ mọi tình huống, nay lại bị gã đàn ông điên dại đùa giỡn, làm cho bẽ mặt và nhục nhã đến thế. Nếu ông Toản mà là người tỉnh táo, hẳn lão ta sẽ tự hào ngửa mặt cười lớn về chiến tích không tưởng của mình…
.
LH đọc đầy đủ: telegram: Cuulongdiquan123 hoặc facebook Cửu Long Di Quan (hình đại diện con chó trắng).