Nội dung truyện
Bước vào phòng nghỉ, hơi ấm phả vào mặt xua đi cái lạnh của sương đêm, nhưng không thể làm tôi bớt trống rỗng. Mồ côi mẹ từ nhỏ, tôi sống nương tựa vào người cha già yếu. Tuổi thơ cơ cực đã tôi luyện nên một Thế Quân bản lĩnh. Tôi thăng tiến nhanh nhờ sự liều lĩnh, không ngại khó khổ. Thế nhưng, người đàn ông tưởng chừng không gì quật ngã được ấy, giờ đây lại gục ngã hoàn toàn trước bi kịch gia đình.
Thiếu vắng tình mẹ từ bé, tôi trân trọng Khánh Linh hơn bất cứ thứ gì. Cô ấy là điểm tựa duy nhất, là nơi tôi gửi gắm khao khát về một mái ấm. Dù bận rộn, Linh vẫn là động lực để tôi phấn đấu. Vợ chồng tôi chưa có con nên cô ấy là tất cả những gì tôi có. Chỉ cần về nhà, nhìn thấy bữa cơm vợ nấu, mọi áp lực ngoài kia đều tan biến. Tôi từng tin mọi hy sinh của mình là xứng đáng, nhưng giờ đây điểm tựa ấy đã sụp đổ.
Ngồi thẫn thờ trước bàn làm việc, tôi mở ngăn kéo lấy khẩu súng ngắn. Lắp đạn, mở chốt an toàn, tôi đưa nòng súng kề lên thái dương. Chỉ cần một cái siết nhẹ, viên đạn sẽ kết thúc tất cả. Tôi nghiến chặt răng, nước mắt tuôn rơi. Nhưng tay tôi lại run rẩy. Tại sao tôi không thể bóp cò? Phải chăng tôi sợ chết, hay còn luyến tiếc điều gì khi thứ quý giá nhất đã bị cướp mất? Tôi nhắm mắt, hình dung ra viễn cảnh:
Xác tôi nằm trên vũng máu. Sáng hôm sau, đồng nghiệp phát hiện và kết luận là tự sát do áp lực công việc. Sự thật nhơ nhuốc kia sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Khánh Linh có lẽ chỉ nhỏ vài giọt nước mắt mà chẳng chút dằn vặt. Thậm chí sau đó, cô ấy có thể danh chính ngôn thuận đón ông Toản về sống chung. Trên chính chiếc giường tân hôn, họ sẽ tự do ân ái mà không còn sợ bị bắt quả tang.