Vợ Tôi Và Người Chú Điên Khùng - Chương 36
Chương 35: Cô Ấy Thích Thú Mặc Quần Lót Đã Được Chú Toản Bắn Tinh Lên
Trong suốt những ngày tháng tiếp theo, cái nhịp sinh hoạt dơ bẩn và lén lút ấy đã trở thành một thói quen không thể thiếu. Sáng nào cũng vậy, Khánh Linh luôn là người chủ động lôi ông Toản dậy từ lúc tờ mờ sáng để chui rúc xuống căn phòng gym dưới tầng hầm “tập thể dục”. Tại cái không gian kín mít và cách âm hoàn hảo ấy, Khánh Linh không ngần ngại vứt chiếc quần lót mỏng manh mà cô ấy vừa mặc cả ngày hôm trước cho lão điên. Nhận được “món quà” nhuốm đầy mùi hương cơ thể của người đàn bà đẹp, ông Toản như một con thú đói mồi, điên cuồng sục cặc và bắn những tia tinh dịch trắng đục, đặc quánh lên lớp vải nhỏ xíu ấy.
Ngay khi lão già vừa giải tỏa xong, Khánh Linh lập tức nhặt chiếc quần lót dơ dáy đó lên, mang vào phòng tắm vò qua loa dưới vòi nước lạnh rồi đem phơi khô. Đợi đến khi nó khô ráo, cô ấy lại tiếp tục đưa cho ông Toản dùng vào những lần sục cặc tiếp theo. Cứ thế, chỉ với một vài chiếc quần lót mỏng manh, đôi gian phu dâm phụ một già một trẻ này thay phiên nhau sử dụng, tạo nên một vòng luẩn quẩn bệnh hoạn không có điểm dừng.
Điều kinh tởm nhất là mỗi khi Khánh Linh tự mặc lại chiếc quần lót từng ướt đẫm tinh trùng của ông Toản, khuôn mặt cô lại đỏ bừng như phát sốt. Hai cặp đùi dài thon thả bất giác khép chặt, không ngừng run rẩy. Rõ ràng, cảm giác lớp vải chứa tinh dịch của gã đàn ông điên dại mơn trớn, cọ xát trực tiếp vào vùng mu nhạy cảm đã mang lại cho Khánh Linh khoái cảm tột độ – một thứ kích thích biến thái đánh gục hoàn toàn lớp vỏ bọc thanh cao thường ngày.
Không chỉ dừng lại ở đó, mỗi sáng và tối khi Khánh Linh lủi thủi trong phòng tắm tự thỏa mãn, chiếc quần lót lột ra bao giờ cũng đã ướt sũng. Những vệt tinh dịch đã khô cứng của ông Toản hòa quyện, tan chảy cùng dòng nước lồn nhầy nhụa, ấm nóng cô tiết ra. Cứ như thể ông Toản thực sự đè cô ra và bắn thẳng những giọt tinh binh nóng rực vào sâu tận cùng cơ thể.
Nếu suy xét kỹ, hành vi này chẳng khác nào một kiểu “chạm vùng kín gián tiếp”. Một sự giao thoa tởm lợm: lồn của Khánh Linh hằng ngày tiếp nhận tinh khí của ông Toản, còn con cặc khổng lồ của lão ta lại được đắm chìm trong thứ nước dâm nồng nặc của vợ tôi.
Cái lối sống bệnh hoạn ấy cứ thế diễn ra êm đềm mỗi ngày, cho đến tận cái ngày tôi chính thức bình phục vết thương và chuẩn bị đi làm trở lại.
Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng ngày đầu tiên đi làm đó. Tờ mờ sáng, điện thoại của sếp reo vang đánh thức tôi dậy sớm hơn thường lệ. Sửa soạn xong xuôi, tôi chậm rãi bước xuống phòng khách. Đảo mắt quanh căn biệt thự tĩnh lặng, tôi không thấy bóng dáng Khánh Linh hay ông Toản đâu cả. Trong lúc tôi đang đứng trầm ngâm, tự hỏi liệu có phải hai người họ lại đang ở dưới phòng tập gym như mọi khi hay không, thì bất thình lình, cánh cửa dẫn xuống tầng hầm mở tung. Khánh Linh và ông Toản nối đuôi nhau bước lên.
Khoảnh khắc Khánh Linh ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt tôi đang đứng sừng sững giữa phòng khách, mặt cô ấy biến sắc, nhợt nhạt hẳn đi. Cô ấy giật nảy mình, hoảng hốt đến mức hai bầu vú đẫy đà sau lớp áo nảy lên bần bật. Cố lấy lại vẻ bình tĩnh, Khánh Linh lắp bắp hỏi: “Sao… sao hôm nay anh dậy sớm thế? Làm… làm em giật cả mình, suýt nữa thì rớt tim ra ngoài.”
Mãi đến tận bây giờ, khi ngồi tua lại cuốn băng giám sát nghiệt ngã này, tôi mới cay đắng thấu hiểu nguyên nhân thực sự đằng sau sự kinh hoàng của vợ lúc đó. Nỗi sợ hãi ấy không phải vì tôi dậy sớm, mà là vì suýt chút nữa tôi đã bắt quả tang đôi gian phu dâm phụ đang dan díu ngay tại trận. Chỉ cần hôm đó tôi thức dậy sớm hơn năm phút, bước thẳng xuống phòng gym thay vì nán lại phòng khách, có lẽ tôi đã tận mắt chứng kiến bí mật nhơ nhuốc của hai con người đó.
Đáng tiếc, ông trời chưa bao giờ cho ai cơ hội nói giá như. Trong những tháng ngày tĩnh dưỡng, thấy vợ và gã chú điên hòa thuận, tôi đã ngu ngốc bỏ bê, chẳng mảy may ngó ngàng đến hệ thống camera. Chỉ cần cẩn thận hơn, xem lại video sớm hơn, chắc chắn tôi đã có thể dập tắt ngọn lửa nhục dục này từ trong trứng nước. Giờ đây, có tự tát vào mặt mình bao nhiêu cái cũng chẳng thể cứu vãn được sự thật ê chề.
Nhớ lại lần đầu phát hiện ông Toản và Khánh Linh cùng ở dưới tầng hầm, tôi tò mò gặng hỏi. Lúc ấy, Khánh Linh thản nhiên dựng lên màn kịch hoàn hảo. Cô ấy bảo trong lúc tôi nằm viện, gã lão già dê cụ vô tình lạc vào căn hầm bí mật. Thấy lão ngơ ngẩn, cô ấy mới rủ lòng thương cho theo tập tành cho khỏe người. Thậm chí cô ấy còn tỉnh bơ khen rằng lão bắt chước các động tác tập thể hình rất chuẩn xác.
Nghĩ lại cảnh tượng đó, tôi thấy mình nực cười đến ứa nước mắt. Sự thật diễn ra dưới căn hầm tàn khốc và đĩ thõa hơn lời nói dối ngọt ngào của Khánh Linh gấp vạn lần. Thế mà hồi đó, tôi lại ngu si tin lấy tin để, còn ngây thơ cho rằng việc tập luyện sẽ xóa nhòa khoảng cách và cải thiện sức khỏe cho người chú tâm thần.
Tôi đúng là một thằng đàn ông ngu xuẩn nhất trần đời! Ngu đến mức còn tươi cười quay sang hỏi ông Toản: “Chú Toản này, xuống tập thể dục chú thấy cảm giác thế nào?”.
“Kích… kích thích lắm… rất vui… rất đã…” Gã điên đó toét miệng cười ngây ngô, trả lời tôi bằng chất giọng ồm ồm.
Khi ông Toản thốt ra hai chữ “kích thích”, qua khóe mắt, tôi lờ mờ nhận thấy thân hình của Khánh Linh khẽ giật thót lên một cái. Bờ vai cô ấy rụt lại đầy chột dạ. Thế nhưng, sự tin tưởng mù quáng đã che mờ lý trí của tôi. Tôi gạt phăng mọi nghi ngờ, chẳng buồn bận tâm xem hai chữ “kích thích” đó mang ý nghĩa sâu xa gì. Có quá nhiều tiểu tiết, quá nhiều sơ hở phơi bày ra ngay trước mắt, nhưng tôi đều cẩu thả bỏ qua. Để rồi cuối cùng, chính sự vô tâm ấy đã ươm mầm cho một bi kịch gia đình không thể cứu vãn. Hiện tại, tôi hối hận đến phát điên. Tôi vung tay tát bốp bốp vào hai bên má mình thật mạnh. Bao nhiêu năm lăn lộn làm trinh sát hình sự, bao nhiêu cái nhạy bén, sắc sảo đào tạo bài bản tôi đều đem đi phá án ngoài xã hội, vậy mà những góc khuất dơ bẩn bủa vây ngay trong chính ngôi nhà mình thì tôi lại mù tịt không nhìn thấu. Cái biệt danh “Thằng Liều”, “Trinh sát giỏi nhất đội” bây giờ nghe mới mỉa mai, khốn nạn làm sao!
Lại nói về buổi sáng ngày đi làm đầu tiên ấy, trước khi bước ra khỏi cửa, tôi định tiện tay xách luôn túi rác đầy ụ ở góc bếp đi vứt. Nhưng Khánh Linh đã vội vàng lao tới giật lấy, ngăn tôi lại bằng nụ cười gượng gạo: “Thôi anh cứ đi làm đi kẻo muộn. Nhà cửa bề bộn lắm, rác còn nhiều, lát em gom lại dọn một thể.” Xem lại đoạn camera ngày hôm đó, tôi mới uất nghẹn nhận ra lý do cô ấy cản tôi. Dưới đáy cái thùng rác ấy là hàng tá những bằng chứng dâm loạn: những chiếc bao cao su đã qua sử dụng, những cái cuống dưa leo nhăn nheo, và cả đống giấy vệ sinh vo tròn dính đầy nước lồn ướt nhẹp. Nếu tôi mang đi vứt, kiểu gì cũng sẽ sinh nghi.
Ngay sau khi tiếng sập cửa vang lên, báo hiệu tôi đã rời khỏi nhà, Khánh Linh lập tức như người mất hồn, ngã vật xuống chiếc ghế sofa. Toàn thân cô ấy run lên bần bật, lồng ngực phập phồng lên xuống từng nhịp thở dốc dữ dội. Trong đầu người đàn bà này lúc đó không biết đang mường tượng ra viễn cảnh khủng khiếp gì, chỉ thấy ánh mắt cô ấy lúc thì sợ hãi đến dại đi, lúc lại run rẩy bất lực. Rõ ràng, việc tôi dậy sớm và suýt nữa lật tẩy trò mèo dưới hầm đã giáng một đòn tâm lý cực mạnh vào cô ấy.
Khánh Linh cứ ngồi chết trân trên sofa như một pho tượng. Chẳng biết bao lâu sau, trong đôi mắt ngấn nước của cô ấy đột nhiên lóe lên một tia sáng cuồng loạn, liều lĩnh. Cô ấy thở hắt ra một hơi dài nén chặt trong lồng ngực, cái biểu cảm ấy cho thấy cô ấy vừa đưa ra một quyết định tày đình, chấp nhận phóng lao thì phải theo lao.
Kỳ nghỉ phép dưỡng thương của tôi đã kết thúc, trong khi Khánh Linh vẫn còn dư dả vài ngày nghỉ nữa. Thế là, trong căn biệt thự thênh thang này giờ chỉ còn lại hai người họ: gã chú điên sinh lý mạnh như mãnh thú và cô vợ xinh đẹp luôn đói khát nhục dục.
Đến buổi trưa, Khánh Linh tự tay nấu nướng xong xuôi. Hai người họ dọn cơm ra bàn và ngồi đối diện nhau. Ông Toản nhìn nét mặt thất thường, lúc nắng lúc mưa của Khánh Linh, sợ sệt không dám ho he nửa lời, chỉ biết cắm mặt vào bát lùa cơm. Đến khi cả hai no bụng, Khánh Linh bắt đầu thu dọn mâm bát, ông Toản cũng biết điều lăng xăng chạy lại phụ giúp cô ấy một tay lau bàn, cất dọn đồ đạc. Kể từ khi những chuyện mờ ám bắt đầu diễn ra trong phòng gym, đây là lần đầu tiên tôi thấy ông Toản và Khánh Linh đàng hoàng chia sẻ không gian sinh hoạt chung trên mặt đất một cách bình thường như vậy. Kể cả sau này, khi tôi đi làm về, tôi cũng nhiều lần thấy họ ngồi ăn tối cùng nhau ở bàn ăn chính, Khánh Linh không còn tỏ thái độ gớm ghiếc, lẩn tránh sang chỗ khác ăn một mình như trước nữa.
Sống chung dưới một mái nhà hơn nửa tháng trời, mối quan hệ giữa họ đã dần tiến triển và biến chất. Sự ghê tởm, chán ghét mà Khánh Linh dành cho ông Toản dường như đã bốc hơi không còn một dấu vết. Đặc biệt là từ cái khoảnh khắc người đàn bà dâm đãng ấy được chiêm ngưỡng con cặc vĩ đại của ông Toản, mọi ranh giới đạo đức đều sụp đổ. Những lần cùng nhau “tập thể dục”, sức mạnh sinh lý đáng nể, sự dẻo dai bộc lộ qua từng cơ bắp của lão điên đã thổi bùng lên ngọn lửa dục vọng không thể dập tắt trong lòng cô ấy.
Hình bóng của ông Toản đã cắm rễ sâu vào tâm trí Khánh Linh, như một con quỷ dâm dục liên tục gào thét, quấy nhiễu tâm can cô ấy mỗi đêm. Khánh Linh đã tự tay vuốt ve, sờ nắn cái quy đầu khổng lồ, nóng rực ấy. Hơn thế nữa, vùng kín của cô ấy hằng ngày vẫn luôn dính chặt lấy chiếc quần lót vương vãi tinh trùng của lão.
Trở lại bữa trưa ngày đầu tiên tôi vắng nhà. Mọi ngày, khi tôi còn nằm liệt trên tầng hai, Khánh Linh luôn nấu cơm rồi cất công mang lên tận giường bón cho tôi ăn, mặc kệ ông Toản lủi thủi ngồi gặm nhấm một mình dưới nhà. Nhưng hôm nay, khi không có người cản trở, cô ấy đã tự tin ngồi ăn chung mâm với lão.
“Chú ăn đi!” Khánh Linh tay cầm bát đũa, hất cằm ra hiệu cho ông Toản.
Thế nhưng, trên mâm cơm lại xuất hiện một điều mới mẻ: hai đôi đũa công cộng dùng để gắp thức ăn chung. Việc này khiến ông Toản – người lần đầu tiên được ngồi ăn “chính thức” cùng Khánh Linh – tỏ ra lóng ngóng.
“Linh… Linh ơi… hai cái này… dùng thế nào vậy?” Lão ta gãi gãi đầu, ánh mắt ngơ ngác chỉ vào hai đôi đũa chung.
“Khi nào chú muốn gắp đồ ăn thì dùng đôi đũa chung này. Gắp bỏ vào bát của mình xong, thì dùng đôi đũa riêng của chú để và cơm, chú hiểu chưa?” Khánh Linh kiên nhẫn chỉ bảo, giọng điệu nhẹ nhàng khác hẳn ngày thường.
Nhìn cái bộ dạng khù khờ, ngây ngốc của ông Toản khi cầm đũa, Khánh Linh không nhịn được mà bật cười khúc khích. Nụ cười ấy chẳng có lấy nửa phần gượng gạo. Đôi mắt lúng liếng của cô ấy lưu chuyển một thứ cảm xúc rất khó tả… Đó là sự hưng phấn kích thích, hay là sự kinh hoàng chột dạ trước cái hố sâu tội lỗi đang chờ đợi phía trước?
Sau bữa ăn, Khánh Linh lao vào dọn dẹp vệ sinh, rửa bát, giặt giũ. Còn ông Toản thì no nê nằm khểnh trên ghế sofa ngoài phòng khách, dán mắt vào màn hình tivi xem hoạt hình một cách ngây ngốc. Tôi biết rõ tính vợ mình, cô ấy mắc hội chứng sạch sẽ, một ngày không dọn dẹp lau chùi là không chịu ngồi yên. Nhưng trong lúc đang phân loại quần áo để giặt, ánh mắt Khánh Linh cứ chốc chốc lại lén lút liếc về phía ông Toản. Thậm chí có lúc, cô ấy còn đứng thẫn thờ, đờ đẫn mất mấy phút liền, chẳng rõ trong đầu đang toan tính cái thứ ma quỷ gì…
“Chú Toản, chú cứ ở yên trên nhà xem tivi nhé, không được chạy lung tung. Cháu cảnh cáo chú, nếu không có sự cho phép của cháu, tuyệt đối không được bước chân xuống tầng hầm, càng không được tự ý đụng vào đồ lót của cháu, chú nghe rõ chưa?” Lát sau, Khánh Linh đi ra phòng khách, chống nạnh dặn dò ông Toản bằng giọng điệu đanh thép.
Ông Toản đang tay mân mê chiếc trống bỏi đồ chơi mà tôi mới mua cho vài ngày trước, nghe vậy liền gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn y hệt một đứa bé mẫu giáo sợ cô giáo phạt.
Dặn dò xong xuôi, Khánh Linh thay đồ rồi mở cửa rời khỏi nhà. Lúc đó khoảng ba giờ chiều, tôi cũng chẳng biết cô ấy đi đâu, chắc mẩm là ra siêu thị mua thực phẩm cho buổi tối. Ở nhà, ông Toản ngồi chơ vơ trên sofa, say sưa xem bộ phim chiến tranh chống Nhật. Cứ đến đoạn mấy anh lính Trung Quốc vung đại đao chém đứt đầu quân Nhật, lão điên lại phấn khích đến mức vung tay lắc chiếc trống bỏi điên cuồng. Âm thanh “lạch cạch… lạch cạch…” vang dội, đập vào bầu không khí tĩnh mịch của căn biệt thự rộng lớn.
Tầm một tiếng đồng hồ sau, Khánh Linh mới quay trở về. Qua camera, tôi thấy trên tay cô ấy xách theo hai chiếc hộp giấy nhỏ lạ hoắc. Cô ấy không đi vào bếp mà xách thẳng hai chiếc hộp đó đi tuột xuống phòng gym. Thấy Khánh Linh về, ông Toản đang xem tivi cũng lật đật vứt cái trống bỏi, tót chạy lẽo đẽo theo sau mông cô ấy. Có lẽ trong cái não bộ đơn giản của lão, lão đinh ninh rằng hôm nay lại tiếp tục được chơi cái “trò chơi kích thích” như mọi khi. Nhìn cái dáng vẻ sung sức của lão già, tôi bất giác rùng mình, hít một ngụm khí lạnh. Thể lực của lão rốt cuộc trâu bò đến mức nào cơ chứ? Mới sáng sớm đã bắn một phát đặc sệt, vậy mà mới đầu giờ chiều đã lại rạo rực muốn làm thêm nháy nữa?
Bước vào căn cứ địa dưới hầm, Khánh Linh bật màn hình máy tính lên. Cô ấy xé vỏ một chiếc hộp, lôi ra một thiết bị hình vuông có ăng-ten, thoạt nhìn cực kỳ giống một bộ định tuyến cục phát wifi (modem). Nhanh tay lẹ mắt, cô ấy cắm dây cáp kết nối thiết bị đó thẳng vào thùng máy tính. Tiếp theo, cô ấy vớ lấy chiếc hộp thứ hai, chạy lạch bạch ra chỗ khung cửa phòng gym. Mở hộp ra, cô ấy lấy một thiết bị nhỏ xíu, cỡ bằng cái ống tiêm y tế, rồi cẩn thận gắn chặt nó vào góc khuất hẹp nhất, kín đáo nhất của khung cửa. Cái thiết bị hình ống tiêm đó có một cái lỗ tròn nhỏ xíu ở giữa, trông y hệt như mắt kính camera mini, và nó được điều chỉnh góc độ hướng thẳng ra phía lối đi dẫn từ cầu thang xuống hầm. Đây rõ ràng là một thiết bị không dây, vì tôi không thấy cô ấy loằng ngoằng cắm bất kỳ sợi dây nguồn nào. Nhìn cái hình dáng thiết bị đó, tôi cứ ngờ ngợ, cảm giác vô cùng quen mắt.
“Chú Toản, chú Toản… Lại đây cháu nhờ chút. Chú chạy lên phòng khách, mở tủ lạnh lấy cho cháu hộp sữa tươi đi, cháu khát khô cả họng rồi…” Mọi công đoạn lắp đặt đã xong xuôi, Khánh Linh nhàn nhã ngồi xuống ghế xoay trước màn hình máy tính, quay sang sai vặt ông Toản.
“Được… Linh đợi nhé.” Ông Toản hớn hở gật đầu, xoay người đi ra phía lối cầu thang hướng lên phòng khách.
Nhưng ngay khi gã đàn ông vừa bước một chân qua ngưỡng cửa tầng hầm…
“Ò e… ò e… ò e… ò e…”
Một tiếng còi báo động chói tai rú lên từ chiếc loa máy tính trong phòng gym. Khi ông Toản cầm hộp sữa đi xuống định bước vào phòng tập, âm thanh “Ò e… ò e…” lại rít lên. Âm lượng điều chỉnh vừa đủ để bất kỳ ai bên trong cũng nghe rõ mồn một.
Nghe tiếng còi vang lên hoàn hảo, khóe môi Khánh Linh khẽ nhếch nụ cười đắc ý. Còn tôi, khi âm thanh đó truyền qua tai nghe, chân tay bủn rủn, ngã quỵ xuống chiếc giường nặc mùi ngai ngái của ông Toản. Lúc này, nơ-ron thần kinh nghề nghiệp của tôi mới nảy số. Tôi hiểu ra tại sao thiết bị kia lại quen mắt đến vậy. Đó chính là hệ thống cảm biến chống trộm bằng tia hồng ngoại siêu nhạy! Chỉ cần có sinh vật sống bước qua vùng phủ sóng ở cửa hầm, thiết bị sẽ truyền tín hiệu không dây về máy tính và phát ra tiếng báo động ngay tắp lự.
Nhờ hệ thống phòng thủ này, Khánh Linh có thể thảnh thơi nằm ưỡn ẹo dưới hầm mà vẫn nắm bắt được động tĩnh. Chỉ cần tôi bước xuống cầu thang, tiếng còi sẽ báo trước cho cô ấy đủ thời gian dọn dẹp hiện trường và kéo quần lên.
Thật khốn nạn! Con đàn bà trí thức tôi luôn cưng chiều, giờ đây lại dùng chính sự thông minh để tạo ra một “hệ thống cảnh giới” kiên cố, nhằm bảo vệ cho cuộc ngoại tình xác thịt đê tiện của ả.
Thiết lập xong hệ thống báo động hồng ngoại, Khánh Linh bước ra khỏi hầm, bỏ lại chú Toản lững thững theo sau. Chú Toản bị sai chạy lên xuống, đinh ninh được Khánh Linh thưởng cho màn vuốt ve hay quả dưa leo ngâm nước lồn, ai dè cuối cùng lại không được gì. Chú Toản uất ức vung vẩy cái trống bỏi trút giận nhưng không dám mở mồm bất mãn. Nhìn bộ dạng đó, Khánh Linh vừa bực vừa buồn cười.
Thời gian trôi qua đến tối. Tôi mệt mỏi sau ngày làm việc bước vào nhà thì thấy Khánh Linh dọn sẵn mâm cơm. Cô ấy gục đầu lên bàn, mắt nhìn xa xăm tính toán. Trên mặt bàn là hai bộ bát đũa xếp ngay ngắn cho tôi và chú Toản.
Ngày đó, vì gớm ghiếc mùi hôi của chú Toản, cô ấy luôn bày mâm cơm riêng cho tôi và chú ấy ăn, còn bản thân cô ấy luôn xới cơm ăn riêng ở sofa hoặc lên phòng.
Nhưng đến hôm nay thì khác rồi. Cô ấy thản nhiên chấp nhận ngồi ăn chung mâm với chú Toản, hoàn toàn rũ bỏ sự chán ghét dành cho ông ta. Thái độ quay ngoắt này bắt nguồn từ những lần cọ xát và hành vi dâm ô dưới phòng gym cách âm.
Nhìn thấy hai bộ bát đũa, tôi phát điên, lồng ngực đau nhói. Tôi ngồi thụp xuống chiếc đệm bốc mùi, khóc nức nở. Sự cay đắng tột cùng của một thằng đàn ông bị cắm sừng ngay dưới mũi mình.
Nhưng đây không phải lúc hèn nhát. Tôi quệt nước mắt, sốc lại tinh thần để tiếp tục cuộc tra tấn qua màn hình giám sát.
Nhớ lại ngày tôi xuất viện đi làm lại, trước khi ra khỏi cửa, tôi còn quay lại dặn dò cô vợ “hiền thảo” của mình: “Linh à, ở nhà rảnh rỗi em hướng dẫn chú Toản cách tự tắm rửa đi nhé. Hồi anh chưa bị thương, toàn là anh tắm cho chú ấy. Giờ anh đau yếu thế này, để chú ấy tự tắm thì bôi bác, người ngợm bẩn thỉu hôi hám lắm.”
“Vâng, em biết rồi, lát em chỉ cho chú. Thôi anh mau đi làm đi kẻo trễ giờ.” Khánh Linh đứng đó, mỉm cười hiền dịu đáp lời tôi.
Vậy mà, nhìn vào cuộn băng giám sát lúc này, sự thật lố bịch tát thẳng vào mặt tôi. Trọn một ngày hôm đó ở nhà, tâm trí cô ả chỉ bận rộn xoay quanh việc thiết kế, lắp ráp và đi dây cái hệ thống báo động bằng tia hồng ngoại chết tiệt kia. Làm quái gì có chuyện cô ả chịu bớt chút thời gian vàng ngọc để dạy ông Toản tắm rửa? Con đàn bà dối trá này đã lừa tôi một cú quá đau!
Buổi tối hôm đó, khi vừa chạy xe về đến cổng biệt thự, tôi tình cờ nhìn thấy một hộp bưu phẩm nằm chỏng chơ trong hòm thư. Tôi cau mày nhẩm tính, dạo này mình đâu có hứng thú mua sắm gì trên mạng, thế nên chắc mẩm 100% là đồ của Khánh Linh. Mở cửa bước vào nhà, tôi vứt cái bưu phẩm lên bàn rồi gọi to vào bếp: “Linh ơi! Em có gói chuyển phát nhanh này, em đặt mua cái gì trên mạng thế?”
“Á, cái đó là mấy bộ đồ tập thể thao em mua cho em và chú Toản đấy!” Khánh Linh giật mình, lật đật chạy ra từ bếp, miệng vội vàng thanh minh.
“Gớm, bày đặt mua đồ tập cho cả chú Toản cơ à. Lúc nào ăn xong mặc thử anh xem dáng dấp thế nào nhé.” Tôi cười hà hà, buông lời trêu chọc mà chẳng mảy may suy nghĩ.
“Đồ tập thì có gì mà xem với chả ngắm, em đang dở tay nấu cơm đây, lát xem sau.” Khánh Linh vội lảng tránh. Qua camera, tôi thấy ánh mắt cô ấy lúc đó đảo liên tục, lộ rõ vẻ hoảng loạn và chột dạ. Mặc dù lúc ấy tôi cũng thấy thái độ của cô ấy khi nhắc đến mấy bộ đồ tập có hơi kỳ quặc, nhưng bản tính vô tâm lại khiến tôi tặc lưỡi bỏ qua, không thèm gặng hỏi thêm.
Ăn tối xong, tôi lờ đờ lên phòng ngủ, bật máy tính lướt vài trang báo mạng rồi lên giường trùm chăn ngủ sớm. Trong khi tôi đang ngáy pho pho, Khánh Linh ở dưới nhà sau khi dọn dẹp xong xuôi, liền ôm khư khư gói bưu phẩm chứa mấy bộ “đồ tập” kia lẻn xuống tầng hầm. Nhìn chằm chằm vào hai bộ đồ thể thao mà cô ấy lôi ra khỏi hộp trên màn hình camera, máu trong người tôi như sôi lên sùng sục. Tôi thừa biết cái thứ vải vóc thô bỉ ấy là gì. Nó chính là hai bộ đồ tập gym khoét đũng, hở hang và dâm dục tột độ mà tôi đã tận mắt thấy đôi gian phu dâm phụ ấy mặc vào cái ngày tôi bắt quả tang tại trận.
Sự tò mò thôi thúc tôi tìm hiểu xem con đàn bà lăng loàn này đã lén lút đặt mua đồ nghề đồi bại từ lúc nào. Tôi kiên nhẫn tua ngược các đoạn băng ngày trước và tìm thấy khoảnh khắc ấy: chính là buổi sáng sau khi bọn họ thực hiện màn sục cặc và tự sướng đạt cực khoái dưới tầng hầm. Sau khi tắm xong, Khánh Linh ngồi thẫn thờ trên ghế, ánh mắt lúng liếng toan tính. Cô ấy dứt khoát rút điện thoại, mở ứng dụng Shopee và bấm đặt hàng. Con ả đĩ điếm này đã rắp tâm vạch sẵn đường đi nước bước, chuẩn bị kỹ lưỡng “công cụ hỗ trợ” cho cuộc tình vụng trộm từ tận hôm đó.