Quá khứ ơi xin ngủ yên! - Chương 4.3
Chap 4 continue
Nắng xuân mơn mởn vờn trên cành cây sơ xác, vài trồi non bập bẹ vươn mình đón gió xuân, cánh én nhỏ nhẹ nhàng uốn lượn trên bầu trời xanh thắm, cơn gió nồm cuối cùng đã đi xa từ chiều qua. Hà Nội đón tết âm lịch với muôn ngàn sắc hoa đua thắm, ở đâu đó trên góc phố cổ vẫn đều đặn vang lên khúc ca ngọt ngào êm ái đi sâu vào lòng khách quá giang. Nó Và chị càng ngày càng diễn ăn ý với nhau hơn, không còn cảnh nó đánh đàn ngồi 1 góc nữa mà thay vào đó là 1 vài hoạt cảnh thể hiện tình cảm nam nữ như những gì bài hát muốn nói. Khách khá thích với phần trình diễn có phần sinh động của chị em nó. Qua cơn giông tố mang tên Ninh đầu bò cặp đôi ngổ ngáo Kha đầu đất và công chúa tuyết đã thay đổi rất nhiều, thằng đầu đất đã hứa trước mặt nó sẽ không làm cho người nó yêu phải khóc thầm lo sợ thêm 1 lần nào nữa, và đúng như những gì nó hứa bản tính ngổ ngáo đang phai dần trong nó. Còn cô nàng công chúa tuyết tiếp xúc với chị nhiều bản tính lạnh lùng băng giá của nàng ta cũng dần tan chảy, cô nàng càng ngày càng đáng yêu trong mắt mọi người hơn. Hai người họ đã trở thành 1 hương vị riêng, 1 đặc sản riêng không thể thiếu được của quán. Họ là 1 cặp đáng ngưỡng mộ trong lòng nó nhiều khi đứng ngoài quan sát họ nó thầm ước 1 ngày nào đó nó và chị cũng được như thế……
Ngày cuối năm quán xá bận bịu đủ thứ việc không tên, nó đang đứng giăng đèn lên cành đào đá bác Mai mới mua hồi chiều, chị của nó cười hớn hở khi đến quán. Nó trêu chị :
_ Trúng số hay sao mà tươi thế tiểu thư.
Chị cười tươi rói :
_ Hơn cả trúng số em ơi……đố đoán được đấy ?
Nó giả bộ làm mặt ngu đầu lúc lắc ra điều chịu thua. Chị lè lưỡi đáng yêu trêu tức nó :
_ Lêu lêu chịu chưa cưng.
Nó gật gù chấp nhận chịu thua, chị ra điều quan trọng :
_ E hèm giáo sư của chị đã hoàn thành dự án nghiên cứu, hẹn tối nay sẽ đến quán mình thưởng thức tài văn nghệ của chị em mình.
Nó :
_ Hóa ra là thế thảo nào vui như tết.
Chị cười tít mắt tung tăng chân sáo đi thay đồ để lại nó với cơn đau bất chợt nổi lên trong lòng. Nó nghiến răng thật chặt, hai tay nắm chặt vào nhau nhìn theo chị nhếch méo cười chua chát. Đúng rồi người yêu của chị là giáo sư mà sao nó lại có thể quên được nhỉ, nó cười thương xót cho chính con người nó sao lại dễ dàng quên đi điều đó. Nó đã mải mê với công việc, mải mê với những giấy phút ngọt ngào trong những lần diễn với chị đã làm nó quên đi mất cái điều quan trọng nhất. Chị chỉ vô tình nói ra tiếng lòng vui sướng của chị, chị có ngờ đâu đối với nó lại là niềm đau, lại là tiếng sét đánh tan niềm vui sướng trong lòng nó bấy lâu nay. Nó cố gắng dữ cho mình thật bình tĩnh trở lại, cố gắng trang trí cho cành đào thật nhanh. Nhưng nó càng cố lại càng vụng, trang trí cành đào như đứa trẻ vẽ nguệch ngoạc trên đất nện vậy.
_ Anh…trang trí kiểu gì đấy.
Nó giật mình quay lại hóa ra là công chúa tuyết. Nó nhếch mép cười trừ :
_ Em không thích hả.
Công chúa tuyết :
_ Thích cái đầu anh đấy, làm lại đi. Nghe song là biết ngay có chuyện mà….
Nó giật mình lần 2 hỏi vu vơ :
_ Biết gì cơ
Công chúa tuyết :
_ Không phải dấu, thôi làm việc đi. Anh Kha bảo anh tia tan ca về uống rượu.
No :
_ Uh anh biết rồi.
Nó lại dỡ ra làm lại, loay hoay mãi cũng song. Trầm ngâm ngắm tác phẩm của mình kĩ thên 1 lần nữa xem có phải sửa gì nữa không. Tiếng chị hớt hải :
_ Em…em….anh ấy đến rồi chuẩn bị đi nhé.
Nó nhìn chị cười rồi gật đầu. Lên trên bục diễn kiểm tra cây guitar thường ngày nó vãn chơi. Mọi thứ đều ổn chỉ có nó là không ổn, chán trường nó ngồi ôm luôn cây đàn chả buồn xuống dưới nữa. Vài phút sau chị lên bục diễn, nét mặt chị hôm nay tươi tắn quá hơn cả thường ngày, chiếc áo dài trắng ôm gọn thân hình vệ nữ của chị. Chị đẹp rạng ngời mà không cần phấn son, nét đẹp mộc mạc đến thanh khiến như đóa Quỳnh tỏa ngát hương trong đêm không cần đến ánh bình minh vẫn đẹp rạng ngời. Nó thả hồn theo từng giai điệu của những bài hát chị yêu cầu nó đệm nhạc, chú chim sơn ca đã có thêm động lực cứ thế cất tiếng hót ban tặng cho đời. Bài hát đầu tiên đã kết thúc 1 người đàn ông tuấn tú ngồi sát với bục diễn bước lên sân khấu. Ông ta với dáng vẻ đậm chất trí thức và thành đạt ôm 1 bó hồng nhung đỏ thắm lên tặng chị. Họ đứng với nhau cũng khá đẹp đôi. Nó hôm nay ngồi lùi về phía sau đang cố kìm nén cảm xúc trong lòng nó, đang cố làm tan đi những suy nghĩ ghen tị thèm khát của mình. Chị và nó trình diễn thêm vài bài nữa sau đó tạm thời nghỉ để chị nó nấy lại hơi.
Sau màn trình diễn khá ấn tượng của chị em nó, chị gọi nó và mọi người ở quán về bàn vị giáo sư đang ngồi. Lần lượt giới thiệu từng người 1 với vị giáo sư. Ông ấy cũng rất dễ gần, cái bắt tay đầu tiên của nó với ông ấy nó cảm nhận được ông ta là người sống khá tình cảm không phải người khô khan thờ ơ như nó nghĩ lúc đầu. Qua trò chuyện nó càng lúc càng cảm mến với ông hơn, 1 người tài sống chất phác không kiêu ngạo không hoa mỹ. Cách ông nói chuyện rất chân thật, nhẹ nhàng sâu lắng gần gũi chứ không như những vị giáo sứ khác mà nó từng gặp. Tối hôm đó quán khá đông khách, nó thì thầm vào tai chị :
_ Cứ ở đây nhé, văn nghệ của quán để em đạo diễn.
Nó nói là làm, mà thực sự là nó cần làm để cho đầu óc nó khỏi phải nghĩ ngợi lung tung, để chân tay nó khỏi buồn bực. Và rồi thời gian cứ thế trôi, nó trên bục diễn cứ miệt mài chơi đàn để cho lòng nó nhẹ dần đi theo giai điệu âm hưởng của bài hát. Nó đánh đàn không biết mệt mỏi cũng không có ý định ngừng để nghỉ. Ai hát thì hát, không ai hát thì nó solo, cứ thế cứ thế mong cho thời gian trôi qua đi thật nhanh để nó chạy trốn nụ cười hạnh phúc của chị bên người khác mà không phải là nó….
Tan ca giao sư mời cả quán đi ăn đêm, ai nấy đều vui mừng đồng ý. Kha đầu đất thì lại không, hắn viện cớ có việc gấp cần nó đi cùng để giải quyết. Tất nhiên công chúa tuyết sẽ đi cùng rồi. Chia tay mọi người Kha đầu đất đầm 3 người bọn nó ra thẳng quán rượu, không nói không rằng hắn kêu 1 đống rượu đá và bình lắc bày la liệt ra bàn. Hắn chọn mỗi thứ 1 tí rất tỉ mẩn cho vào bình lắc, sóc lên sóc xuống nhiều nhịp rồi bất ngờ đập cái chát xuống bàn. Rót ra 1 ly nhỏ đưa cho nó :
_ Uống đi bạn hiền.
Nó cười nhếch mép :
_ ok.
Ực 1 cái cạn ly rượu, vị cay thanh mát đọng lại trong miệng nó sau đó nóng dần lên từ bên trong con người nó chạy dội ngược ra ngoài cửa miệng. Nó mím chặt môi để cho cơn nóng đó âm ỉ trong người nó. Nóng quá nóng nong như có ai thiếu đốt bên trong cơ thể nó vậy, nóng đến nỗi mồ hôi trên người nó chảy ra như tắm, nóng đến nỗi mắt nó đỏ ngày lên. Nó không chịu nổi được nữa há miệng ra thở dốc rồi hít nấy hít nể cái khí lạnh bên ngoài trời vào phổi nhằm làm dịu đi cơn nóng. Đúng như nó mong muốn cơn nóng dần dịu xuống và cái lạnh giá bắt đầu xâm chiếm nó. Nó cảm thấy cơ thể nó lạnh buốt, mọi cơ quan trong người nó như bị đóng băng cả người nó run lên cầm cập. Hai hàm răng đánh vào nhau cành cạch,nó cố nín thở đóng lưỡi dưới hàm để trấn tĩnh cái lạnh trong cơ thể nó. Nó thở ra bằng mũi, cảm nhận được hơi lạnh thoát ra theo đường đó. Không lâu sau cơ thể nó trở lại bình thường, đầu óc nó trống rỗng như người mới tỉnh lại sau cơn mê. Nhìn sang bên đối diện nó thấy Kha đầu đất và công chúa tuyết đang uống rượu xù xi. Kha đầu đất quay ra nhìn nó :
_ Khá hơn chưa bạn, nhậu lai rai cho vui bạn nhỉ.
Nó :
_ uh nhậu cho vui.
Cuộc đời này kiếm được bạn thân đã khó kiếm được tri kỷ hiểu mình càng khó hơn. Vậy mà nó may mắn có được 1 người bạn như vậy, không Học vẫn uyên thâm, không quan trong là nói ra hay không nói ra chỉ cần nhìn nhau là đã hiểu. Nó thầm cảm ơn người bạn tri kỷ này qua từng chén rượu nhỏ trên bàn tiệc. Nhậu song cả 3 đứa nó lại lên xe đi về, Kha đầu đất hứng trí phóng như điên trên đường. Hà Nội về khuya yên bình lắm…..
Nắng xuân mơn mởn vờn trên cành cây sơ xác, vài trồi non bập bẹ vươn mình đón gió xuân, cánh én nhỏ nhẹ nhàng uốn lượn trên bầu trời xanh thắm, cơn gió nồm cuối cùng đã đi xa từ chiều qua. Hà Nội đón tết âm lịch với muôn ngàn sắc hoa đua thắm, ở đâu đó trên góc phố cổ vẫn đều đặn vang lên khúc ca ngọt ngào êm ái đi sâu vào lòng khách quá giang. Nó Và chị càng ngày càng diễn ăn ý với nhau hơn, không còn cảnh nó đánh đàn ngồi 1 góc nữa mà thay vào đó là 1 vài hoạt cảnh thể hiện tình cảm nam nữ như những gì bài hát muốn nói. Khách khá thích với phần trình diễn có phần sinh động của chị em nó. Qua cơn giông tố mang tên Ninh đầu bò cặp đôi ngổ ngáo Kha đầu đất và công chúa tuyết đã thay đổi rất nhiều, thằng đầu đất đã hứa trước mặt nó sẽ không làm cho người nó yêu phải khóc thầm lo sợ thêm 1 lần nào nữa, và đúng như những gì nó hứa bản tính ngổ ngáo đang phai dần trong nó. Còn cô nàng công chúa tuyết tiếp xúc với chị nhiều bản tính lạnh lùng băng giá của nàng ta cũng dần tan chảy, cô nàng càng ngày càng đáng yêu trong mắt mọi người hơn. Hai người họ đã trở thành 1 hương vị riêng, 1 đặc sản riêng không thể thiếu được của quán. Họ là 1 cặp đáng ngưỡng mộ trong lòng nó nhiều khi đứng ngoài quan sát họ nó thầm ước 1 ngày nào đó nó và chị cũng được như thế……
Ngày cuối năm quán xá bận bịu đủ thứ việc không tên, nó đang đứng giăng đèn lên cành đào đá bác Mai mới mua hồi chiều, chị của nó cười hớn hở khi đến quán. Nó trêu chị :
_ Trúng số hay sao mà tươi thế tiểu thư.
Chị cười tươi rói :
_ Hơn cả trúng số em ơi……đố đoán được đấy ?
Nó giả bộ làm mặt ngu đầu lúc lắc ra điều chịu thua. Chị lè lưỡi đáng yêu trêu tức nó :
_ Lêu lêu chịu chưa cưng.
Nó gật gù chấp nhận chịu thua, chị ra điều quan trọng :
_ E hèm giáo sư của chị đã hoàn thành dự án nghiên cứu, hẹn tối nay sẽ đến quán mình thưởng thức tài văn nghệ của chị em mình.
Nó :
_ Hóa ra là thế thảo nào vui như tết.
Chị cười tít mắt tung tăng chân sáo đi thay đồ để lại nó với cơn đau bất chợt nổi lên trong lòng. Nó nghiến răng thật chặt, hai tay nắm chặt vào nhau nhìn theo chị nhếch méo cười chua chát. Đúng rồi người yêu của chị là giáo sư mà sao nó lại có thể quên được nhỉ, nó cười thương xót cho chính con người nó sao lại dễ dàng quên đi điều đó. Nó đã mải mê với công việc, mải mê với những giấy phút ngọt ngào trong những lần diễn với chị đã làm nó quên đi mất cái điều quan trọng nhất. Chị chỉ vô tình nói ra tiếng lòng vui sướng của chị, chị có ngờ đâu đối với nó lại là niềm đau, lại là tiếng sét đánh tan niềm vui sướng trong lòng nó bấy lâu nay. Nó cố gắng dữ cho mình thật bình tĩnh trở lại, cố gắng trang trí cho cành đào thật nhanh. Nhưng nó càng cố lại càng vụng, trang trí cành đào như đứa trẻ vẽ nguệch ngoạc trên đất nện vậy.
_ Anh…trang trí kiểu gì đấy.
Nó giật mình quay lại hóa ra là công chúa tuyết. Nó nhếch mép cười trừ :
_ Em không thích hả.
Công chúa tuyết :
_ Thích cái đầu anh đấy, làm lại đi. Nghe song là biết ngay có chuyện mà….
Nó giật mình lần 2 hỏi vu vơ :
_ Biết gì cơ
Công chúa tuyết :
_ Không phải dấu, thôi làm việc đi. Anh Kha bảo anh tia tan ca về uống rượu.
No :
_ Uh anh biết rồi.
Nó lại dỡ ra làm lại, loay hoay mãi cũng song. Trầm ngâm ngắm tác phẩm của mình kĩ thên 1 lần nữa xem có phải sửa gì nữa không. Tiếng chị hớt hải :
_ Em…em….anh ấy đến rồi chuẩn bị đi nhé.
Nó nhìn chị cười rồi gật đầu. Lên trên bục diễn kiểm tra cây guitar thường ngày nó vãn chơi. Mọi thứ đều ổn chỉ có nó là không ổn, chán trường nó ngồi ôm luôn cây đàn chả buồn xuống dưới nữa. Vài phút sau chị lên bục diễn, nét mặt chị hôm nay tươi tắn quá hơn cả thường ngày, chiếc áo dài trắng ôm gọn thân hình vệ nữ của chị. Chị đẹp rạng ngời mà không cần phấn son, nét đẹp mộc mạc đến thanh khiến như đóa Quỳnh tỏa ngát hương trong đêm không cần đến ánh bình minh vẫn đẹp rạng ngời. Nó thả hồn theo từng giai điệu của những bài hát chị yêu cầu nó đệm nhạc, chú chim sơn ca đã có thêm động lực cứ thế cất tiếng hót ban tặng cho đời. Bài hát đầu tiên đã kết thúc 1 người đàn ông tuấn tú ngồi sát với bục diễn bước lên sân khấu. Ông ta với dáng vẻ đậm chất trí thức và thành đạt ôm 1 bó hồng nhung đỏ thắm lên tặng chị. Họ đứng với nhau cũng khá đẹp đôi. Nó hôm nay ngồi lùi về phía sau đang cố kìm nén cảm xúc trong lòng nó, đang cố làm tan đi những suy nghĩ ghen tị thèm khát của mình. Chị và nó trình diễn thêm vài bài nữa sau đó tạm thời nghỉ để chị nó nấy lại hơi.
Sau màn trình diễn khá ấn tượng của chị em nó, chị gọi nó và mọi người ở quán về bàn vị giáo sư đang ngồi. Lần lượt giới thiệu từng người 1 với vị giáo sư. Ông ấy cũng rất dễ gần, cái bắt tay đầu tiên của nó với ông ấy nó cảm nhận được ông ta là người sống khá tình cảm không phải người khô khan thờ ơ như nó nghĩ lúc đầu. Qua trò chuyện nó càng lúc càng cảm mến với ông hơn, 1 người tài sống chất phác không kiêu ngạo không hoa mỹ. Cách ông nói chuyện rất chân thật, nhẹ nhàng sâu lắng gần gũi chứ không như những vị giáo sứ khác mà nó từng gặp. Tối hôm đó quán khá đông khách, nó thì thầm vào tai chị :
_ Cứ ở đây nhé, văn nghệ của quán để em đạo diễn.
Nó nói là làm, mà thực sự là nó cần làm để cho đầu óc nó khỏi phải nghĩ ngợi lung tung, để chân tay nó khỏi buồn bực. Và rồi thời gian cứ thế trôi, nó trên bục diễn cứ miệt mài chơi đàn để cho lòng nó nhẹ dần đi theo giai điệu âm hưởng của bài hát. Nó đánh đàn không biết mệt mỏi cũng không có ý định ngừng để nghỉ. Ai hát thì hát, không ai hát thì nó solo, cứ thế cứ thế mong cho thời gian trôi qua đi thật nhanh để nó chạy trốn nụ cười hạnh phúc của chị bên người khác mà không phải là nó….
Tan ca giao sư mời cả quán đi ăn đêm, ai nấy đều vui mừng đồng ý. Kha đầu đất thì lại không, hắn viện cớ có việc gấp cần nó đi cùng để giải quyết. Tất nhiên công chúa tuyết sẽ đi cùng rồi. Chia tay mọi người Kha đầu đất đầm 3 người bọn nó ra thẳng quán rượu, không nói không rằng hắn kêu 1 đống rượu đá và bình lắc bày la liệt ra bàn. Hắn chọn mỗi thứ 1 tí rất tỉ mẩn cho vào bình lắc, sóc lên sóc xuống nhiều nhịp rồi bất ngờ đập cái chát xuống bàn. Rót ra 1 ly nhỏ đưa cho nó :
_ Uống đi bạn hiền.
Nó cười nhếch mép :
_ ok.
Ực 1 cái cạn ly rượu, vị cay thanh mát đọng lại trong miệng nó sau đó nóng dần lên từ bên trong con người nó chạy dội ngược ra ngoài cửa miệng. Nó mím chặt môi để cho cơn nóng đó âm ỉ trong người nó. Nóng quá nóng nong như có ai thiếu đốt bên trong cơ thể nó vậy, nóng đến nỗi mồ hôi trên người nó chảy ra như tắm, nóng đến nỗi mắt nó đỏ ngày lên. Nó không chịu nổi được nữa há miệng ra thở dốc rồi hít nấy hít nể cái khí lạnh bên ngoài trời vào phổi nhằm làm dịu đi cơn nóng. Đúng như nó mong muốn cơn nóng dần dịu xuống và cái lạnh giá bắt đầu xâm chiếm nó. Nó cảm thấy cơ thể nó lạnh buốt, mọi cơ quan trong người nó như bị đóng băng cả người nó run lên cầm cập. Hai hàm răng đánh vào nhau cành cạch,nó cố nín thở đóng lưỡi dưới hàm để trấn tĩnh cái lạnh trong cơ thể nó. Nó thở ra bằng mũi, cảm nhận được hơi lạnh thoát ra theo đường đó. Không lâu sau cơ thể nó trở lại bình thường, đầu óc nó trống rỗng như người mới tỉnh lại sau cơn mê. Nhìn sang bên đối diện nó thấy Kha đầu đất và công chúa tuyết đang uống rượu xù xi. Kha đầu đất quay ra nhìn nó :
_ Khá hơn chưa bạn, nhậu lai rai cho vui bạn nhỉ.
Nó :
_ uh nhậu cho vui.
Cuộc đời này kiếm được bạn thân đã khó kiếm được tri kỷ hiểu mình càng khó hơn. Vậy mà nó may mắn có được 1 người bạn như vậy, không Học vẫn uyên thâm, không quan trong là nói ra hay không nói ra chỉ cần nhìn nhau là đã hiểu. Nó thầm cảm ơn người bạn tri kỷ này qua từng chén rượu nhỏ trên bàn tiệc. Nhậu song cả 3 đứa nó lại lên xe đi về, Kha đầu đất hứng trí phóng như điên trên đường. Hà Nội về khuya yên bình lắm…..
Comments for chapter "Chương 4.3"
Theo dõi
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất
Được bỏ phiếu nhiều nhất