Quá khứ ơi xin ngủ yên! - Chương 4.2
Chap 4 continue :
….. Sáng tờ mờ nó bất ngờ tỉnh giấc không lí do, mở mắt ra nó đã thấy khuôn mặt xinh xắn của chị, nét đẹp vẫn còn đó nhưng có phần tiều tụy đôi chút, cũng đúng thôi chị là con nhà lành gặp cảnh đêm qua chắc cũng là lần đầu không sốc không sợ mói là lạ. Nó không dậy ngay mà nằm yên đó ngắm chị, cảm nhận từng hơi thở đều đặn của chị, đôi mắt chị lim dim hờ khép cánh mũi cao phập phồng e ấp đôi môi hồng chúm chím như đóa hoa trực chờ nở rộ. Ngắm chị ngủ lòng nó cảm thấy yên bình đi rất nhiều, nó tự hứa với lòng sẽ không làm cho chị kinh hãi như hôm qua nữa, sẽ giải quyết triệt để chuyện đêm qua để người thân nó không phải chiu tổn thương gì nữa. Nghĩ là làm nó nhẹ nhàng chườn người dậy tranh đánh thức đóa hồng trong lòng nó dậy nhưng cái ghế chờ của bệnh viện đã phản bội nó. Tiếng ken két của ghế sát mài xuống sàn bệnh viện làm chị tỉnh giấc, chị dụi dụi 2 bên mắt giọng mơ màng :
_ Em dậy rồi à, tính đi đâu đó
Nó :
_ Dạ em tính qua thăm Kha
Chị :
_ Đi không định gọi chị dậy hả
Nó :
_ Dạ trời còn sớm mà chị nghỉ ngơi thêm chút nữa đi.
Chị :
_ Thôi chị có ngủ đâu vào thăm anh Kha nào.
Nó gật đầu hai chị em vào phòng hồi sức cấp cứu, bên trong Kha đầu đất đã dậy mặt nhăn nhó như khỉ phải ớt khi nhìn thấy 2 chị em nó. Công chúa tuyết thì nằm ngủ gục bên cạnh giường. Nó lại gần Kha đầu đất :
_ Mày sao rồi.
Kha đầu đất :
_ Tao ổn không sao, bé thôi cho em ý ngủ. Ép mãi mỡi chịu ngủ đó bướng như trâu.
Nó :
_ Uh mày ở lại đây nhé tao đưa chị về.
Kha đầu đất :
_ Uh về đi lúc nào rảnh qua đây cũng được. Đi đường cẩn thận đó.
Nó :
_ Ok mày ở lại cẩn thận nha.
Nó và chị chia tay thằng đầu đất nhẹ nhàng ra ngoài. Bên ngoài trời bắt đầu đã sáng tỏ, hàng quán bầy bán kín cổng bệnh viện nó thận trọng nhìn trước ngó sau kiểm tra xem có bọn đên qua đến quấy rối hay không. Đảo mắt xung quanh thấy mọi chuyện đều ổn nó yên tâm dẫn chị ra nhà xe nấy xe trở chị về. Trên đường về nó nói :
_ Chị em xin lỗi vì kéo chị vào cảnh rắc rối này.
Chị :
_ Xin xỏ gì, chuyện không may thôi mà, tí em về nhớ cẩn thận đó.
Nó :
_ Dạ em thì không sao chỉ lo cho chị thôi, hôm nay tạm thời chị về nhà đừng ra ngoài nhé. Chị mà bị sao em hối hận cả đời.
Chị :
_ Này ai lớn hơn ai thế, chị không lo cho em thì thôi không cần em phải lo cho chị.
Nó :
_ Chị hứa với em đi không được ra ngoài nhé. Nó cương quyết dặn chị.
Chị :
_ Được rồi chị hứa. Em cũng phải hứa với chị an toàn về gặp chị nhé.
Nó chột dạ im lặng không nói gì. Nó muốn dấu chị chuyện nó cần làm mà có vẻ không thành, chị hiểu nó quá mà nói vậy chắc chị đã đoán được chuyện nó sắp làm rồi. Không ngờ tiểu thư ngoan hiền chưa va chạm chuyện đời như chị lại nói được câu đó. Nó nhẹ nhàng :
_ Dạ em hứa.
Trở chị về nhà nó phi thẳng xe về phòng trọ, thay quần áo bẩn dính đầy máu của Kha đầu đất ra, đánh răng rửa mặt cho tỉnh táo nó lên thưa chuyện với bác Lâm. Lên trên nhà nó thấy bác Lâm đã ngồi sẵn đó chờ nó. Bác nói :
_ Chuyện đêm qua bác biết rồi, cũng bảo thằng Quân đi giải quyết rồi chau về phòng nghỉ ngơi đi.
Nó :
_ Dạ bác cho con thưa chuyện ạ. Con biết bác không muons con dính líu gì thêm vụ này nữa nhưng con muốn giải quyết chuyện này cho triệt để. Cứ cù nhây qua lại mệt lắm bác ak.
Bác Lâm :
_ Vậy con tính giải quyết chuyện này thế nào.
Nó trình bày kế hoạch nó đã nghĩ cả đêm hôm qua, bác Lâm vừa nghe vừa nói chuyện thiệt hơn với nó. Nó đã được bác đồng ý kế hoạch của mình. Trước khi nó đi bác nói :
_ Con có cần thêm gì thì cứ nói nhé
Nó dạ 1 tiếng rồi vội vã ra ngoài thực hiện kế hoạch của mình. Nó chạy thẳng ra quán bác Mai chọn 1 quán nước đối diện quán ngồi quan sát. Theo như những gì nó dự đoán bọn côn đồ đêm qua kiểu gì cũng cho người qua quán tìm nó. Quả nhiên nó ngồi chưa nóng chỗ đã có người lượn lờ nhòm ngó vào quán rồi, dáng dấp như vậy không côn đồ mới lạ. Nó vẫn ngồi yên 1 chỗ quan sát kẻ lượn lờ kia xâc định thật chuẩn mới ra tay. 20phút trôi qua kẻ kia lượn ngoài quán không dưới 10 lần, nó nhếch mép theo sau kẻ đó. Tên này không biết nó theo chạy thẳng ra quán nước gần đó tụ tập với 1 đám khác trông rất hổ báo. Nó chạy xe ra gần đó nhập hội vào đội ngũ xe ôm cách đám côn đồ chừng chục mét. Nó ẩn mình quan sát chờ đợi người mà nó tin chắc sắp sửa sẽ xuất hiện. Hơn 1 tiếng trôi qua tên côn đồ lúc đầu nó gặp lượn ra lượn vào liên tục. Nó đoán chắc hắn lại lượn qua quán bác Mai tìm xem nó có đến quán hay không đây mà. Tên này về tụ với đám côn đồ kia không được bao lâu thì có 1 chiếc ô tô 7 chỗ đậu ngay trước mặt chúng, người trong xe thò đầu ra khỏi cửa kính vẫy về phía đám côn đồ. 1 tên có vẻ như là kẻ cầm đầu đám ngồi ngoài quán nước khúm lúm chạy lại chiếc xe 7 chỗ kia. Chúng trao đổi vơi nhau vài câu, tên cầm đầu đám ngồi quán nước trở về chỗ ngồi, tên trên xe thụt đầu vào. Chiếc xe 7 chỗ lại bon bon tiến thẳng về phía trước. Nó ngồi đó đã quan sát được hết nhếch mép cười đắc ý :
_ Ma đầu đã xuất hiện.
Nó phóng đuổi theo sau chiếc xe ô tô 7 chỗ kia, xe ô tô 7 chỗ chạy lòng vòng qua nhiều tuyến phố sau đó dừng lại tại 1 quán cầm đồ ở ngoại thành Hà Nội. Nó kiếm 1 góc gần đó tiện bề quan sát xem quán cầm đồ này liên quan thế nào với đám người trên ô tô 7 chỗ kia. Gần chỗ nó đứng có 1 quán nước khá kín đáo nhưng lại tiện quan sát quán cầm đồ. Nó :
_ Bà chủ cho con chén nước.
Chủ quán ;
_ Nóng hay đá đây cháu ơi.
Nó :
_ Dạ cho con chén nóng.
Nó ngồi im lặng 1 lúc quan sát quán thấy không có động tĩnh gì mới nói chuyện vu vơ với bà chủ quán. Được cái bác ấy cũng dễ tính hỏi gì biết là khai ra hết. Nó thu thập được kha khá thông tin của quán cầm đồ đó, quan trọng nhất nó biết ai đang ở đó vào mỗi đêm. Vẫn công việc cũ ngồi ngoài quan sát chiếc ô tô 7 chỗ kia, chiều tối 1 đám người từ quán cầm đồ nên chiếc xe đó. Xe 7 chỗ lại bon bon trên đường vào trong nội thành Hà Nội, xe đi thẳng vào 1 bệnh viện đa khoa tư nhân, đám người trên xe đi xuống đi thẳng hướng phòng cấp cứu. Nó gửi xe bám sát đám côn đồ đó, đám đó vào trong 1 phòng hồi sức cấp để 2 tên đứng ngoài cửa phòng cảnh vệ. Nó không thể vào theo hướng đó liền vòng ra ngoài tìm cửa sổ phòng cấp cứu tiện bề quan sát. Cái cần tìm đã thấy, nó nhếch mép lạnh lùng ra về.
Về đến nhà bác Lâm nó lên thẳng nhà trên không về phòng trọ của mình nữa, bác Lâm và lão hộ pháp đã ngồi sẵn ngoài phòng khách chờ nó. Cả 3 người họ lại ngồi bàn bạc kế hoạch thêm 1 lần nữa, quyết tâm giải quyết triệt để chuyện đêm hôm trước. Bàn bạc song bác Lâm đánh xe ô tô ra ngoài cửa cùng nó và lão hộ pháp tiến thẳng quán cầm đồ ngoài ngoại thành Hà Nội.
11h đêm chiếc xe ô tô 7 chỗ đỗ ngay ngoài của quán cầm đồ, đám cô đồ bất hảo xuống xe cười nói vui vẻ. Hình như lũ này vừa nhậu nhẹt vui chơi ở đâu đó ngoài kia nay trở về vẫn còn phởn phơ lắm. Đám anh en bên bác Lâm đã tụ tập đông đủ ém quân ở các ngõ gần quán cầm đồ chỉ đợi lệnh là úp vào. Thời cơ chín mùi bác Lâm khởi động xe chớp đèn 3 phát anh em trong ngõ đồng loạt áp sát quán cầm đồ trên tay đao kiếm đầy đủ. Xe bác Lâm đỗ ngay sau xe 7 chỗ, nó ngồi ghế gần vỉa hè nhanh tay mở cửa xe hai tay 2 dao lao thẳng vào đám côn đồ đó. Thấy nó lao như con thiêu thân anh em 2 bên cánh cũng nhanh chóng lao vào khống chế đám côn đồ. Bọn này nhậu nhẹt say khướt không còn đủ khả năng chống cự bị áp giải toàn bộ lên xe. Trong đám côn đồ đó bác Lâm nhận ra Ninh đầu bò không có ở đó. Bác Lâm gầm gừ bóp cổ 1 tên gần đó hỏi :
_ Ninh đầu bò đâu thằng em.
Tên côn đồ thở phì phò nói không ra hơi :
_ Em thề em không biết anh Ninh đâu cả.
Nó không nói không rằng chạy thẳng vào trong quán, nhẹ nhàng đi bước mèo lên trên gác. Trong nhà tối om, nó mò mẫm cẩn thận tránh gấy tiếng động đi lên từng tầng 1, bước qua vài làn cầu thang nó nghe thấy tiếng 1 người đàn ông đang gầm rít nói qua điện thoại. Nó nhanh chân áp sát cửa phòng nơi tiếng nói của người đàn ông đó phát ra. Tên đó nói :
_ Hừ địt mẹ thằng Lâm chó dám mò sang đây định úp tao à. Không dễ thế đâu. Chuẩn bị tập hợp anh em đi.
Không để tên trong phòng nói hết câu nó đạp vừa lao vào, song dao trên tay bổ thẳng về hướng người đứng. Tên trong phòng phản ứng rất nhanh, hắn nhảy lùi về phía sau lé phát chém của nó, hắn vớ đồ trên bàn gần đó đáp lia lịa về phía nó. Nó hạ thấp người xuống như con thiêu thân lao thẳng vào tên đó bằng tốc độ nhanh nhất. Tên trong phòng phản ứng rất nhanh giơ chân đạp thẳng hướng người nó. Nó nằm hẳn xuống sàn nhà, thân người trượt qua chân tên trong phòng, song dao trên tay chém thẳng vào chân trụ ngã đó. Tên đó như đoán được hành động của nó, ngã bật cao lên không trung lé đường dao nó chém. Đoán trước được tình hình, nó nấy 1 tay chống vào tường, tay còn lại chém với vào đùi tên đó náu tươi bắn ra như vòi nước bị vỡ, tên trong phòng theo đà bay nằm úp mặt xuống giường, cơn nguy hiểm không cho hắn cơ hội nghỉ ngơi vơ chăn gối hất về phía nó. Chiếc chăn mỏng chụp lên đầu nó, trước mắt nó tối om chưa kịp bỏ chăn ra nó bị tên kia đạp bắn vào tường. Cú đá trúng ngực khiến nó đau vật vã nhưng nó vẫn phải nén đau điên cuồng hất chăn ra. Tên kia đã biến mất khỏi phòng, nó nhìn xuống sàn vất máu kéo dài ra cửa hướng xuống tầng dưới. Nó lần theo vết máu bằng tốc độ nhanh nhất có thể, qua 10 nhịp cầu thang đã đuổi kịp tên đó. Nó nhảy từ trên cao bổ song dao vào 2 bên bả vai của tên đó, cú chém mạnh nhưng thiếu chuẩn xác song dao chỉ kịp lướt trên lưng ngã đó. Phát chém với đó tuy không được như nó mong muốn nhưng cũng đủ để hất ngã đó lăn lốc trên bậc cầu thang. Ngã lăn đến bậc tam cấp thì dừng lại, máu ngã đó chảy loang lổ trên các bậc cầu thang. Nó nhìn ngã đó nhếch mép cười lạnh lùng, trông mặt nó lúc này tàn ác không kém những tên sát nhân máu lạnh. Nó bước từng bước 1 xuống các bậc cầu thang dẫn đến nơi ngã đó đang nằm. Trong đầu nó lúc này quyết giết chết ngã đó để đảm bảo an toàn tính mạng cho nó và người thân. Ngã trợn mắt kinh hoàng dõi theo từng bước nó xuống cầu thang, ngã sợ hãi run rẩy lết từng nhịp 1 cốt làm sao tránh xa được nó, miệng ngã cầu khẩn mong nó tha mạng nhưng lúc này đây cơn điên cơn hận thù quyết đòi nợ máu cho Kha đầu đất, cho sự kinh hãi của chị và công chúa tuyết đã làm nó mù mắt. Nó mặc kệ ngã van xin ra sao vẫn tiến những bước chân gần ngã đó hơn, tới sát ngã đó nó 1 tay tum tóc ngã lại, tay còn lại cầm dao lia thẳng con dao vào cổ ngã. Nó chưa kịp làm điều mình muốn thì cảm nhận như có ai đó vụt mạnh vào gáy, mắt nó vẫn mở nhưng bị bóng tối ngự trị hoàn toàn, y thức mọi chuyện xung quanh bị khép lại theo đôi mí mắt. Nó hoàn toàn không còn biết gì nữa…..
Mở đôi mắt ra mọi thứ xung quanh nó thật gần gũi, nó đoán chắc đây là phòng nơi nó trọ. Nhấc người lên nhưng không thành, cơn đau sau gáy lại truyền lên não làm nó rất khó khăn khi đứng dậy. Nó lắc nhẹ cổ, 1 tay cho ra sau xoa bóp chỗ đau. Mắt nhắm vào rồi mở mắt ra mãi sau nó mới nấy lại được thế cân bằng cho cơ thể. Cố lết ra ngoài tìm bác Lâm hỏi chuyện vì sao nó về được đây. Bước những bước khó nhọc lên cầu thang nhưng không gặp được bác Lâm chỉ có bác gái ở nhà đang cặm cụi nấu nướng. Nó nhăn nhó chào bác :
_ Con chào bác, bác Lâm có nhà không bác.
Bác gái quay lại :
_ Tỉnh rồi hả con, bác Lâm ra ngoài giải quyết công việc rồi con. Bác Lâm bảo con ở nhà chờ bác về.
Nó :
_ Dạ vậy con xuống phòng mình đây ak.
Nó về phòng đợi bác Lâm về, trong lúc chờ đợi nó ngồi thiền tịnh tâm điều khí trong cơ thể điều trị vết thương sau gáy. Không biết thời gian trôi đi được bao nhiêu chỉ biết lúc này vết thương ở gáy đã đỡ hơn hẳn. Nghe từ có tiếng xe ô tô bác Lâm về nó hồi khí đứng dậy ra đón bác Lâm từ ngoài cổng.
Bác Lâm từ đêm qua đến giờ mới về nhà, mắt bác nặng trĩu nhìn là biết thức cả đêm. Nhìn thấy nó bác hồ hởi :
_ Dậy rồi hả con, vào nhà uống nước đợi bác tí, bác ra sau nhà vệ sinh cá nhân cái.
Nó :
_ Dạ con lên nhà chờ bác.
Bác Lâm song việc vào nhà tìm nó. Bác kể lại toàn bộ sự việc tối qua diễn ra thế nào, ai là người đã đánh lén nó, sử lý đám côn đồ ra sao và cuối cùng là lão hộ pháp phải nấy xe ô tô trở nó về. Kết quả của vụ đêm qua là bác Lâm đã đánh bại đối thủ của mình, còn nó đã trả thù được cho chị và bạn nó. Kẻ bị nó chém cho tơi tả không ai khác chính là Ninh đầu bò. Đêm hôm đó nó gặp chuyện chính là đòn trả thù của Ninh đầu bò hướng về phía nó và Kha đầu đất. Mọi chuyện đã tỏ nó cũng thấy yên tâm vậy là từ bây giờ cái tên Ninh đầu bò đã không còn tồn tại ở đất này nữa……..
….. Sáng tờ mờ nó bất ngờ tỉnh giấc không lí do, mở mắt ra nó đã thấy khuôn mặt xinh xắn của chị, nét đẹp vẫn còn đó nhưng có phần tiều tụy đôi chút, cũng đúng thôi chị là con nhà lành gặp cảnh đêm qua chắc cũng là lần đầu không sốc không sợ mói là lạ. Nó không dậy ngay mà nằm yên đó ngắm chị, cảm nhận từng hơi thở đều đặn của chị, đôi mắt chị lim dim hờ khép cánh mũi cao phập phồng e ấp đôi môi hồng chúm chím như đóa hoa trực chờ nở rộ. Ngắm chị ngủ lòng nó cảm thấy yên bình đi rất nhiều, nó tự hứa với lòng sẽ không làm cho chị kinh hãi như hôm qua nữa, sẽ giải quyết triệt để chuyện đêm qua để người thân nó không phải chiu tổn thương gì nữa. Nghĩ là làm nó nhẹ nhàng chườn người dậy tranh đánh thức đóa hồng trong lòng nó dậy nhưng cái ghế chờ của bệnh viện đã phản bội nó. Tiếng ken két của ghế sát mài xuống sàn bệnh viện làm chị tỉnh giấc, chị dụi dụi 2 bên mắt giọng mơ màng :
_ Em dậy rồi à, tính đi đâu đó
Nó :
_ Dạ em tính qua thăm Kha
Chị :
_ Đi không định gọi chị dậy hả
Nó :
_ Dạ trời còn sớm mà chị nghỉ ngơi thêm chút nữa đi.
Chị :
_ Thôi chị có ngủ đâu vào thăm anh Kha nào.
Nó gật đầu hai chị em vào phòng hồi sức cấp cứu, bên trong Kha đầu đất đã dậy mặt nhăn nhó như khỉ phải ớt khi nhìn thấy 2 chị em nó. Công chúa tuyết thì nằm ngủ gục bên cạnh giường. Nó lại gần Kha đầu đất :
_ Mày sao rồi.
Kha đầu đất :
_ Tao ổn không sao, bé thôi cho em ý ngủ. Ép mãi mỡi chịu ngủ đó bướng như trâu.
Nó :
_ Uh mày ở lại đây nhé tao đưa chị về.
Kha đầu đất :
_ Uh về đi lúc nào rảnh qua đây cũng được. Đi đường cẩn thận đó.
Nó :
_ Ok mày ở lại cẩn thận nha.
Nó và chị chia tay thằng đầu đất nhẹ nhàng ra ngoài. Bên ngoài trời bắt đầu đã sáng tỏ, hàng quán bầy bán kín cổng bệnh viện nó thận trọng nhìn trước ngó sau kiểm tra xem có bọn đên qua đến quấy rối hay không. Đảo mắt xung quanh thấy mọi chuyện đều ổn nó yên tâm dẫn chị ra nhà xe nấy xe trở chị về. Trên đường về nó nói :
_ Chị em xin lỗi vì kéo chị vào cảnh rắc rối này.
Chị :
_ Xin xỏ gì, chuyện không may thôi mà, tí em về nhớ cẩn thận đó.
Nó :
_ Dạ em thì không sao chỉ lo cho chị thôi, hôm nay tạm thời chị về nhà đừng ra ngoài nhé. Chị mà bị sao em hối hận cả đời.
Chị :
_ Này ai lớn hơn ai thế, chị không lo cho em thì thôi không cần em phải lo cho chị.
Nó :
_ Chị hứa với em đi không được ra ngoài nhé. Nó cương quyết dặn chị.
Chị :
_ Được rồi chị hứa. Em cũng phải hứa với chị an toàn về gặp chị nhé.
Nó chột dạ im lặng không nói gì. Nó muốn dấu chị chuyện nó cần làm mà có vẻ không thành, chị hiểu nó quá mà nói vậy chắc chị đã đoán được chuyện nó sắp làm rồi. Không ngờ tiểu thư ngoan hiền chưa va chạm chuyện đời như chị lại nói được câu đó. Nó nhẹ nhàng :
_ Dạ em hứa.
Trở chị về nhà nó phi thẳng xe về phòng trọ, thay quần áo bẩn dính đầy máu của Kha đầu đất ra, đánh răng rửa mặt cho tỉnh táo nó lên thưa chuyện với bác Lâm. Lên trên nhà nó thấy bác Lâm đã ngồi sẵn đó chờ nó. Bác nói :
_ Chuyện đêm qua bác biết rồi, cũng bảo thằng Quân đi giải quyết rồi chau về phòng nghỉ ngơi đi.
Nó :
_ Dạ bác cho con thưa chuyện ạ. Con biết bác không muons con dính líu gì thêm vụ này nữa nhưng con muốn giải quyết chuyện này cho triệt để. Cứ cù nhây qua lại mệt lắm bác ak.
Bác Lâm :
_ Vậy con tính giải quyết chuyện này thế nào.
Nó trình bày kế hoạch nó đã nghĩ cả đêm hôm qua, bác Lâm vừa nghe vừa nói chuyện thiệt hơn với nó. Nó đã được bác đồng ý kế hoạch của mình. Trước khi nó đi bác nói :
_ Con có cần thêm gì thì cứ nói nhé
Nó dạ 1 tiếng rồi vội vã ra ngoài thực hiện kế hoạch của mình. Nó chạy thẳng ra quán bác Mai chọn 1 quán nước đối diện quán ngồi quan sát. Theo như những gì nó dự đoán bọn côn đồ đêm qua kiểu gì cũng cho người qua quán tìm nó. Quả nhiên nó ngồi chưa nóng chỗ đã có người lượn lờ nhòm ngó vào quán rồi, dáng dấp như vậy không côn đồ mới lạ. Nó vẫn ngồi yên 1 chỗ quan sát kẻ lượn lờ kia xâc định thật chuẩn mới ra tay. 20phút trôi qua kẻ kia lượn ngoài quán không dưới 10 lần, nó nhếch mép theo sau kẻ đó. Tên này không biết nó theo chạy thẳng ra quán nước gần đó tụ tập với 1 đám khác trông rất hổ báo. Nó chạy xe ra gần đó nhập hội vào đội ngũ xe ôm cách đám côn đồ chừng chục mét. Nó ẩn mình quan sát chờ đợi người mà nó tin chắc sắp sửa sẽ xuất hiện. Hơn 1 tiếng trôi qua tên côn đồ lúc đầu nó gặp lượn ra lượn vào liên tục. Nó đoán chắc hắn lại lượn qua quán bác Mai tìm xem nó có đến quán hay không đây mà. Tên này về tụ với đám côn đồ kia không được bao lâu thì có 1 chiếc ô tô 7 chỗ đậu ngay trước mặt chúng, người trong xe thò đầu ra khỏi cửa kính vẫy về phía đám côn đồ. 1 tên có vẻ như là kẻ cầm đầu đám ngồi ngoài quán nước khúm lúm chạy lại chiếc xe 7 chỗ kia. Chúng trao đổi vơi nhau vài câu, tên cầm đầu đám ngồi quán nước trở về chỗ ngồi, tên trên xe thụt đầu vào. Chiếc xe 7 chỗ lại bon bon tiến thẳng về phía trước. Nó ngồi đó đã quan sát được hết nhếch mép cười đắc ý :
_ Ma đầu đã xuất hiện.
Nó phóng đuổi theo sau chiếc xe ô tô 7 chỗ kia, xe ô tô 7 chỗ chạy lòng vòng qua nhiều tuyến phố sau đó dừng lại tại 1 quán cầm đồ ở ngoại thành Hà Nội. Nó kiếm 1 góc gần đó tiện bề quan sát xem quán cầm đồ này liên quan thế nào với đám người trên ô tô 7 chỗ kia. Gần chỗ nó đứng có 1 quán nước khá kín đáo nhưng lại tiện quan sát quán cầm đồ. Nó :
_ Bà chủ cho con chén nước.
Chủ quán ;
_ Nóng hay đá đây cháu ơi.
Nó :
_ Dạ cho con chén nóng.
Nó ngồi im lặng 1 lúc quan sát quán thấy không có động tĩnh gì mới nói chuyện vu vơ với bà chủ quán. Được cái bác ấy cũng dễ tính hỏi gì biết là khai ra hết. Nó thu thập được kha khá thông tin của quán cầm đồ đó, quan trọng nhất nó biết ai đang ở đó vào mỗi đêm. Vẫn công việc cũ ngồi ngoài quan sát chiếc ô tô 7 chỗ kia, chiều tối 1 đám người từ quán cầm đồ nên chiếc xe đó. Xe 7 chỗ lại bon bon trên đường vào trong nội thành Hà Nội, xe đi thẳng vào 1 bệnh viện đa khoa tư nhân, đám người trên xe đi xuống đi thẳng hướng phòng cấp cứu. Nó gửi xe bám sát đám côn đồ đó, đám đó vào trong 1 phòng hồi sức cấp để 2 tên đứng ngoài cửa phòng cảnh vệ. Nó không thể vào theo hướng đó liền vòng ra ngoài tìm cửa sổ phòng cấp cứu tiện bề quan sát. Cái cần tìm đã thấy, nó nhếch mép lạnh lùng ra về.
Về đến nhà bác Lâm nó lên thẳng nhà trên không về phòng trọ của mình nữa, bác Lâm và lão hộ pháp đã ngồi sẵn ngoài phòng khách chờ nó. Cả 3 người họ lại ngồi bàn bạc kế hoạch thêm 1 lần nữa, quyết tâm giải quyết triệt để chuyện đêm hôm trước. Bàn bạc song bác Lâm đánh xe ô tô ra ngoài cửa cùng nó và lão hộ pháp tiến thẳng quán cầm đồ ngoài ngoại thành Hà Nội.
11h đêm chiếc xe ô tô 7 chỗ đỗ ngay ngoài của quán cầm đồ, đám cô đồ bất hảo xuống xe cười nói vui vẻ. Hình như lũ này vừa nhậu nhẹt vui chơi ở đâu đó ngoài kia nay trở về vẫn còn phởn phơ lắm. Đám anh en bên bác Lâm đã tụ tập đông đủ ém quân ở các ngõ gần quán cầm đồ chỉ đợi lệnh là úp vào. Thời cơ chín mùi bác Lâm khởi động xe chớp đèn 3 phát anh em trong ngõ đồng loạt áp sát quán cầm đồ trên tay đao kiếm đầy đủ. Xe bác Lâm đỗ ngay sau xe 7 chỗ, nó ngồi ghế gần vỉa hè nhanh tay mở cửa xe hai tay 2 dao lao thẳng vào đám côn đồ đó. Thấy nó lao như con thiêu thân anh em 2 bên cánh cũng nhanh chóng lao vào khống chế đám côn đồ. Bọn này nhậu nhẹt say khướt không còn đủ khả năng chống cự bị áp giải toàn bộ lên xe. Trong đám côn đồ đó bác Lâm nhận ra Ninh đầu bò không có ở đó. Bác Lâm gầm gừ bóp cổ 1 tên gần đó hỏi :
_ Ninh đầu bò đâu thằng em.
Tên côn đồ thở phì phò nói không ra hơi :
_ Em thề em không biết anh Ninh đâu cả.
Nó không nói không rằng chạy thẳng vào trong quán, nhẹ nhàng đi bước mèo lên trên gác. Trong nhà tối om, nó mò mẫm cẩn thận tránh gấy tiếng động đi lên từng tầng 1, bước qua vài làn cầu thang nó nghe thấy tiếng 1 người đàn ông đang gầm rít nói qua điện thoại. Nó nhanh chân áp sát cửa phòng nơi tiếng nói của người đàn ông đó phát ra. Tên đó nói :
_ Hừ địt mẹ thằng Lâm chó dám mò sang đây định úp tao à. Không dễ thế đâu. Chuẩn bị tập hợp anh em đi.
Không để tên trong phòng nói hết câu nó đạp vừa lao vào, song dao trên tay bổ thẳng về hướng người đứng. Tên trong phòng phản ứng rất nhanh, hắn nhảy lùi về phía sau lé phát chém của nó, hắn vớ đồ trên bàn gần đó đáp lia lịa về phía nó. Nó hạ thấp người xuống như con thiêu thân lao thẳng vào tên đó bằng tốc độ nhanh nhất. Tên trong phòng phản ứng rất nhanh giơ chân đạp thẳng hướng người nó. Nó nằm hẳn xuống sàn nhà, thân người trượt qua chân tên trong phòng, song dao trên tay chém thẳng vào chân trụ ngã đó. Tên đó như đoán được hành động của nó, ngã bật cao lên không trung lé đường dao nó chém. Đoán trước được tình hình, nó nấy 1 tay chống vào tường, tay còn lại chém với vào đùi tên đó náu tươi bắn ra như vòi nước bị vỡ, tên trong phòng theo đà bay nằm úp mặt xuống giường, cơn nguy hiểm không cho hắn cơ hội nghỉ ngơi vơ chăn gối hất về phía nó. Chiếc chăn mỏng chụp lên đầu nó, trước mắt nó tối om chưa kịp bỏ chăn ra nó bị tên kia đạp bắn vào tường. Cú đá trúng ngực khiến nó đau vật vã nhưng nó vẫn phải nén đau điên cuồng hất chăn ra. Tên kia đã biến mất khỏi phòng, nó nhìn xuống sàn vất máu kéo dài ra cửa hướng xuống tầng dưới. Nó lần theo vết máu bằng tốc độ nhanh nhất có thể, qua 10 nhịp cầu thang đã đuổi kịp tên đó. Nó nhảy từ trên cao bổ song dao vào 2 bên bả vai của tên đó, cú chém mạnh nhưng thiếu chuẩn xác song dao chỉ kịp lướt trên lưng ngã đó. Phát chém với đó tuy không được như nó mong muốn nhưng cũng đủ để hất ngã đó lăn lốc trên bậc cầu thang. Ngã lăn đến bậc tam cấp thì dừng lại, máu ngã đó chảy loang lổ trên các bậc cầu thang. Nó nhìn ngã đó nhếch mép cười lạnh lùng, trông mặt nó lúc này tàn ác không kém những tên sát nhân máu lạnh. Nó bước từng bước 1 xuống các bậc cầu thang dẫn đến nơi ngã đó đang nằm. Trong đầu nó lúc này quyết giết chết ngã đó để đảm bảo an toàn tính mạng cho nó và người thân. Ngã trợn mắt kinh hoàng dõi theo từng bước nó xuống cầu thang, ngã sợ hãi run rẩy lết từng nhịp 1 cốt làm sao tránh xa được nó, miệng ngã cầu khẩn mong nó tha mạng nhưng lúc này đây cơn điên cơn hận thù quyết đòi nợ máu cho Kha đầu đất, cho sự kinh hãi của chị và công chúa tuyết đã làm nó mù mắt. Nó mặc kệ ngã van xin ra sao vẫn tiến những bước chân gần ngã đó hơn, tới sát ngã đó nó 1 tay tum tóc ngã lại, tay còn lại cầm dao lia thẳng con dao vào cổ ngã. Nó chưa kịp làm điều mình muốn thì cảm nhận như có ai đó vụt mạnh vào gáy, mắt nó vẫn mở nhưng bị bóng tối ngự trị hoàn toàn, y thức mọi chuyện xung quanh bị khép lại theo đôi mí mắt. Nó hoàn toàn không còn biết gì nữa…..
Mở đôi mắt ra mọi thứ xung quanh nó thật gần gũi, nó đoán chắc đây là phòng nơi nó trọ. Nhấc người lên nhưng không thành, cơn đau sau gáy lại truyền lên não làm nó rất khó khăn khi đứng dậy. Nó lắc nhẹ cổ, 1 tay cho ra sau xoa bóp chỗ đau. Mắt nhắm vào rồi mở mắt ra mãi sau nó mới nấy lại được thế cân bằng cho cơ thể. Cố lết ra ngoài tìm bác Lâm hỏi chuyện vì sao nó về được đây. Bước những bước khó nhọc lên cầu thang nhưng không gặp được bác Lâm chỉ có bác gái ở nhà đang cặm cụi nấu nướng. Nó nhăn nhó chào bác :
_ Con chào bác, bác Lâm có nhà không bác.
Bác gái quay lại :
_ Tỉnh rồi hả con, bác Lâm ra ngoài giải quyết công việc rồi con. Bác Lâm bảo con ở nhà chờ bác về.
Nó :
_ Dạ vậy con xuống phòng mình đây ak.
Nó về phòng đợi bác Lâm về, trong lúc chờ đợi nó ngồi thiền tịnh tâm điều khí trong cơ thể điều trị vết thương sau gáy. Không biết thời gian trôi đi được bao nhiêu chỉ biết lúc này vết thương ở gáy đã đỡ hơn hẳn. Nghe từ có tiếng xe ô tô bác Lâm về nó hồi khí đứng dậy ra đón bác Lâm từ ngoài cổng.
Bác Lâm từ đêm qua đến giờ mới về nhà, mắt bác nặng trĩu nhìn là biết thức cả đêm. Nhìn thấy nó bác hồ hởi :
_ Dậy rồi hả con, vào nhà uống nước đợi bác tí, bác ra sau nhà vệ sinh cá nhân cái.
Nó :
_ Dạ con lên nhà chờ bác.
Bác Lâm song việc vào nhà tìm nó. Bác kể lại toàn bộ sự việc tối qua diễn ra thế nào, ai là người đã đánh lén nó, sử lý đám côn đồ ra sao và cuối cùng là lão hộ pháp phải nấy xe ô tô trở nó về. Kết quả của vụ đêm qua là bác Lâm đã đánh bại đối thủ của mình, còn nó đã trả thù được cho chị và bạn nó. Kẻ bị nó chém cho tơi tả không ai khác chính là Ninh đầu bò. Đêm hôm đó nó gặp chuyện chính là đòn trả thù của Ninh đầu bò hướng về phía nó và Kha đầu đất. Mọi chuyện đã tỏ nó cũng thấy yên tâm vậy là từ bây giờ cái tên Ninh đầu bò đã không còn tồn tại ở đất này nữa……..
Comments for chapter "Chương 4.2"
Theo dõi
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất
Được bỏ phiếu nhiều nhất