Quá khứ ơi xin ngủ yên! - Chương 4.1
Chao 4 continue :
" Ngàn năm thương hoài 1 bóng hình thôi tình đã khơi rồi mộng khó nhạt "
Vâng tình đã khơi rồi thì đúng là khó nhạt phai nhất là người đó suốt ngày ở bên cạnh bạn. Tình cảnh của nó bây giờ đúng là như vậy, sau ngày khai trương hầu như tối nào nó và chị cũng đều có mặt tại quán. Kẻ đánh đàn kẻ làm ca sĩ tạo lên những giây phút ngọt ngào trong lòng nữ khách. Quán làm ăn ngày càng đông khách, bác Mai vui ra mặt. Nó biết bác vui vì không khí ở quán tấp nập chứ chắc chắn không phải vì tiền rồi. Bằng chứng là bác đang nuôi báo cô 2 người bạn của nó. Hội ấy không thiếu tiền nhưng trả bác thì bác nhất quyết không nhận đâm ra công chúa tuyết thi thoảng vẫn phải làm nhân viên phục vụ bất đắc dĩ. Quán có 2 cô gái đẹp tuổi xuân thì đâm ra về tối đông khách nam hơn khách nữ. Trên bục diễn 1 ca sĩ tự do đẹp như đóa hoa hồng trước nắng, dưới đẹp lạnh lùng băng giá như bông tuyết trắng trong đêm đông. Mỗi người 1 vẻ làm cho khách nam nào chót vào 1 lần đảm bảo ngày sau đã quay lại.
Tháng đầu doanh số quán tăng vượt ngưỡng mong muốn, bác Mai mở tiệc linh đình cho toàn thể nhân viên quán và tất nhiên không thể thiếu cặp đôi ăn bám kia được. Tiệc được tổ chức ngay trong quán sau khi thực khách cuối cùng ra về. Bữa tiệc cây nhà lá vườn nhưng dưới bàn tay khéo léo của bác Mai thì trông không thua kém gì tiệc lớn ngoài khách sạn. Kha đầu đất được bữa vui vẻ ăn như thằng chết đói, chẳng biết e ngại là gì. Công chúa tuyết tiếp xúc với mọi người ở quán cũng đã thân quen nhiều lên nàng ta vui vẻ ra mặt cất tạm bộ mặt lạnh lùng băng giá vào tủ lạnh. Nó với chị gần gũi nhau như 1 cặp đôi, giây phút chẳng thể ngọt ngào hơn được nữa khi chị tận tình nấy đồ ăn cho nó. Hôm đó nó ăn cũng không khác gì thằng đầu đất là mấy, chị nấy gì nó cũng ăn cho bằng hết. Cơm lo rượu say mọi người thi nhau trổ tài văn nghệ, điều bất ngờ nhất là chất giọng của bác Mai hay không kém gì chất giọng của chị. Nó cũng bị ép phải hát 1 bài, chất giọng khàn khàn hơn cả vịt đực của nó tồn tại qua đúng 2 câu hát bị khán giả la ó nhất là cặp đôi ăn bám kia khiến nó tức lộn cả ruột. Trong cơn tức nó được chị vỗ về an ủi sướng cả 1 bộ lòng. Vui vẻ quá đà cả nhà không ai để ý thời gian, đến lúc tiệc tàn thì cũng gần 2h sáng. Kha đầu đất còn tiếc nuối, công chúa tuyết hôm nay bưng bê nhiều chắc mệt ngáp lên ngáp xuống như thằng nghiện. Còn nó và mọi người ai cũng mệt lử cả người nhanh dọn dẹp rồi ra về. Đêm xuân không mưa phùn nhưng đường phố vẫn ướt vì sương muối giăng kín cả đường. Nó đưa chị về theo sau hộ tống là cặp đôi ăn bám, trời lạnh lại lắm sương vài cơn gió nhẹ cũng làm người ngoài đường run rẩy, chị ngồi sau nó ôm hờ lên eo nó, tuy cách nhau qua nhiều lớp vải nhưng nó vẫn cảm nhận được hơi ấm ở đôi bàn tay chị. Đường phố vắng tanh lác đác có vài người đi ngược qua nó, công chúa tuyết ôm chặt nấy Kha đầu đất đầu ngả nghiêng trên vai hắn mắt đã nhắm tịt từ bao giờ. Kha đầu đất không biết đã đọc được vị của nó hay chưa, chỉ biết hắn rất ý tứ đi cách xa nó. Về gần đến nhà chị, tiếng chim cú bất ngờ kêu lên thảm thiết, chị giật mình ôm chặt nấy eo nó. Đây không phải lần đầu chị ôm nó nhưng sao nó vẫn cảm thấy như lần đầu, hơi ấm mùi hương trên cơ thể chị như kiều doping mạnh khiến nó tỉnh táo vô cùng. Đang tê lê phê trong hương thơm ngọt ngào từ cơ thể chị tiếng gầm gừ của xe máy phân khối lớn tiếng chửi bới ầm ĩ phía trước kéo nó về thực tại. Một đám đông thanh niên tầm tuổi nó đang vây kín 1 nhóm người ít hơn ở giữa, họ quát thoát chửi bới nhau điên cuồng, vài người ở nhóm ngoài khá kích động hô hào đâm chém loạn xị ngậu. Chị ngồi sau nó co rúm người lại xiết chặt vào vòng eo nó giọng run sợ :
_ Đanh…đánh nhau…kìa em.
Kha đầu đất chắc cũng nghe thấy vụ cãi nhau ầm ĩ đó, chạy 1 mạch lên bên cạnh nó kiểm tra tình hình. Đám đông thấy người lạ, vài thanh niên trông khá dữ tợn ra chặn đầu xe bọn nó lại giọng xấc xược :
_ Đi đâu đây mấy con vợ, muốn an toàn next ngay.
Nó tỏ vẻ ngoan ngoãn :
_ Dạ ok..ok nhưng mà anh ơi nhà em ngay kia rồi. Miệng nói tay chỉ vu vơ nhà trên phố.
Thằng côn đồ được thể :
_ Biến mẹ mày đi, nhà cửa nào mai về.
Kha đầu đất ngứa quá không chịu nổi ;
_ Địt mẹ thằng ranh con biết bố mày là ai không mà giọng tinh tướng thế.
Thằng côn đồ :
_ Ơ anh Kha đêm hôm đi đâu về thế, anh thông cảm bọn em có việc.
Kha đầu đất :
_ Việc hay không nó là chuyện của chúng mày, hà cớ đéo gì chặn xe bọn anh.
Thằng côn đồ ;
_ Dạ anh lại nói quá rồi, nể em 1 tí đi anh Kha.
Kha đầu đất nay nhẹ công chúa tuyết dậy. Hắn nhẹ nhàng xuống xe rút ngay 2 con bài bên dưới gầm bô chỉ thẳng mặt thằng côn đồ :
_ Ý mày là sao. Nói song nó lao thẳng vào thằng đó mà chém. Thằng côn đồ mặt biến sắc quay người tháo chạy về đám đông hô lớn ;
_ Chúng mày đâu thằng Kha đầu đáy đòi chém tao.
Lúc này nó đành phải xuống xe hỗ trợ Kha đầu đất, rút thắt lưng ra khỏi quần bò chuẩn bị tham chiến. Công chúa tuyết đã tỉnh ngủ hỗ trợ nó bảo vệ chị. Đám côn đồ vác dao chạy về phía nó không nói không rằng chém điên cuồng như muốn ăn tươi nuốt sống nó vậy. Thắt lưng trên tay nó như biết nhảy múa trong không gian đêm tối, mặt thắt lưng bay đến đâu là như con mãng xà bổ thẳng vào yếu huyệt của đối thỉ đến đó. Hai thằng côn đồ hổ báo lao lên đầu tiên nằm gục xuống đường tức khắc. Mấy ngã phía sau thận trọng tiến lại về gần phía nó, Kha đầu đất cũng hổ báo không kém bọn côn đồ lao lên chém loạn xạ. Vài thằng yếu bóng vía vất dao bỏ chạy còn lại mấy thằng cứng cựa cũng lao lên chém lại Kha đầu đất. Hai bên giao chiến ác liệt, bất phân thắng bại. Nhóm bị quây vào giữa lúc này đã thoát thân, họ chạy về phía cuộc hỗn chiến. Bất ngờ hơn nữa trên tay họ ai cũng nhăm nhe vũ khí lao vào chém nó và Kha đầu đất. Nó may mắn thoát được vài cú chém trộm của bọn phía sau, nhảy tiến lên phía trước thì bị thằng đối diện chém thẳng vào mặt không kịp né nó buộc phải đưa tay lên đỡ. Tên côn đồ chém khá mạnh, đường dao ở thế chặt nó lại đang mặc áo khoác dầy không rách thịt nhưng đau buốt đến tận não. Bên kia Kha đầu đất còn nghiêm trọng hơn, hắn chém điên cuồng không thèm đỡ hay né đường dao của đối thủ bị mấy tên côn đồ chém cho tơi tả, máu ngấm ra áo khoác ngoài. Nó sau cú bị chém thẳng căng vào tay, cơn đau làm nó hăng máu tấn công trực diện kẻ đối đầu cướp con bài thái lan trên tay đối thủ lao sang phía Kha đầu đất trợ thủ cho hắn. Hai thằng nó đứng tựa lưng vào nhau, bị đối thủ quây vào giữa. Hai bên thủ thế gầm ghè nhau không bên nào chịu nhường bên nào. Nó nói nhỏ đủ cho thằng đầu đất nghe thấy :
_ Đưa tao 1 con bài, mày áp lưng theo sau tao đề phòng đánh nén.
Kha đầu đất :
_ Ok cầm nấy.
Nói là làm Kha đầu đất đưa thêm cho nó 1 con dao. Song dao trong tay nó như hổ mọc thêm cánh, múa dao bài bản sông lên chém đám trước mặt. Mấy tên côn đồ đứng đối diện với nó gục xuống. Máu của đối thủ bắn tung tóe vào mặt nó, bộ dạng sát thủ đêm noel lại lần nữa tái xuất giang hồ. Đám côn đồ còn lại khiếp sợ trước hành động hung tàn quyết đoán của nó vất dao bỏ chạy toán loạn.
Đám côn đồ tan nát tháo chạy, còn mấy tên bị chém máu me be bét lếch thếch chạy theo sau. Nó không đuổi theo đám đó mà quay lại kiểm tra Kha đầu đất. Khang đầu đất mất máu khá nhiều, con bài trên tay hắn rơi xuống đất. Hắn gục xuống đường ngay sau khi đám côn đồ rút hết. Nó bế sốc Kha đầu đất trên tay chạy thẳng ea xe phân khối lớn của hắn quát nhặng xị :
_ Hường lên xe trở Kha nên bệnh viện.
Cô ả ghe răm rắp lên xe nổ máy nhanh như cắt. Đặt Kha lên xe nó bảo chị :
_ Chị về đi em đưa Kha lên viện.
Chị :
_ Chị không về.
Chị đang khóc nước mắt giàn giụa nhưng ánh mắt chị rất kiên nghị. Việc gấp cần làm nó ra hiệu cho công chúa tuyết phóng xe đến bệnh viện gần nhất. Chị vẫn 1 mực lẽo đẽo phóng theo sau. Đến bệnh viện nó bế Kha đầu đất chạy thẳng phòng cấp cứu, công chúa tuyết và chị gửi xe song cũng chạy nhanh về phòng cấp cứu. Việc cần làm nó cũng đã làm, nó mệt mỏi ngồi phịch xuống đất lưng dựa vào tường cầu nguyện đủ các loại thần linh mong họ phù hộ cho thằng đầu đất. Công chúa tuyết thấp thỏm đi ra lại đi vào nhòm ngó cửa phòng cấp cứu, chị của nó lúc này tỉnh táo khác lạ chạy đi chạy lại chuẩn bị đủ các thứ. 20 phút sau chị ra ngồi cạnh nó, nấy khăn mặt lau chùi các vết máu đang dần khô trên mặt nó. Lau song chị đưa cho nó 1 chai nước :
_ Uống đi em anh Kha chắc không sao đâu. Hường ra đây ngồi uống nước. Chị nhẹ nhàng quay sang gọi công chúa tuyết.
Công chúa tuyết ra ngồi cạnh nó, đôi mắt lạnh lùng đã ướt đẫm lệ, mặt mũi tái nhợt lo lắng cho Kha đầu đất. Nó kéo cả 2 cô gái vào trong lòng nhẹ nhàng an ủi họ :
_ Yên tâm thằng đầu đất sống dai lắm, 2 chị em nghỉ ngơi đi.
Sau hơn 30 phút cấp cứu cuối cùng thằng đầu đất đã được đưa ra khỏi phòng cấp cứu chuyển vào phòng hồi sức. Nó chị và công chúa tuyết vừa mừng vừa lo theo sau y tá nhận phòng. Phòng phục hồi chỉ cho phép 1 người ở lại chăm sóc bệnh nhân còn lại phải đi ra ngoài tránh trường hợp ảnh hưởng đến bệnh nhân khác.
Nó ra ngoài hành lang chọn 1 ghế gần phòng Kha đầu đất nằm, ngồi thả lỏng cơ thể mắt nhìn lên trần nhẩm tính vụ vức rồi. Chị ea ngồi cạnh nó lúc nào nó cũng không hay cho đến khi chị bảo nó nằm xuống gối đầu nên chân chị mà nghỉ ngơi sang mai tính tiếp. Nó cũng lờ mờ đoán ra được bọn này ở bên nào nhưng thôi lên như chị nói có gì để mai tính cả thể……
" Ngàn năm thương hoài 1 bóng hình thôi tình đã khơi rồi mộng khó nhạt "
Vâng tình đã khơi rồi thì đúng là khó nhạt phai nhất là người đó suốt ngày ở bên cạnh bạn. Tình cảnh của nó bây giờ đúng là như vậy, sau ngày khai trương hầu như tối nào nó và chị cũng đều có mặt tại quán. Kẻ đánh đàn kẻ làm ca sĩ tạo lên những giây phút ngọt ngào trong lòng nữ khách. Quán làm ăn ngày càng đông khách, bác Mai vui ra mặt. Nó biết bác vui vì không khí ở quán tấp nập chứ chắc chắn không phải vì tiền rồi. Bằng chứng là bác đang nuôi báo cô 2 người bạn của nó. Hội ấy không thiếu tiền nhưng trả bác thì bác nhất quyết không nhận đâm ra công chúa tuyết thi thoảng vẫn phải làm nhân viên phục vụ bất đắc dĩ. Quán có 2 cô gái đẹp tuổi xuân thì đâm ra về tối đông khách nam hơn khách nữ. Trên bục diễn 1 ca sĩ tự do đẹp như đóa hoa hồng trước nắng, dưới đẹp lạnh lùng băng giá như bông tuyết trắng trong đêm đông. Mỗi người 1 vẻ làm cho khách nam nào chót vào 1 lần đảm bảo ngày sau đã quay lại.
Tháng đầu doanh số quán tăng vượt ngưỡng mong muốn, bác Mai mở tiệc linh đình cho toàn thể nhân viên quán và tất nhiên không thể thiếu cặp đôi ăn bám kia được. Tiệc được tổ chức ngay trong quán sau khi thực khách cuối cùng ra về. Bữa tiệc cây nhà lá vườn nhưng dưới bàn tay khéo léo của bác Mai thì trông không thua kém gì tiệc lớn ngoài khách sạn. Kha đầu đất được bữa vui vẻ ăn như thằng chết đói, chẳng biết e ngại là gì. Công chúa tuyết tiếp xúc với mọi người ở quán cũng đã thân quen nhiều lên nàng ta vui vẻ ra mặt cất tạm bộ mặt lạnh lùng băng giá vào tủ lạnh. Nó với chị gần gũi nhau như 1 cặp đôi, giây phút chẳng thể ngọt ngào hơn được nữa khi chị tận tình nấy đồ ăn cho nó. Hôm đó nó ăn cũng không khác gì thằng đầu đất là mấy, chị nấy gì nó cũng ăn cho bằng hết. Cơm lo rượu say mọi người thi nhau trổ tài văn nghệ, điều bất ngờ nhất là chất giọng của bác Mai hay không kém gì chất giọng của chị. Nó cũng bị ép phải hát 1 bài, chất giọng khàn khàn hơn cả vịt đực của nó tồn tại qua đúng 2 câu hát bị khán giả la ó nhất là cặp đôi ăn bám kia khiến nó tức lộn cả ruột. Trong cơn tức nó được chị vỗ về an ủi sướng cả 1 bộ lòng. Vui vẻ quá đà cả nhà không ai để ý thời gian, đến lúc tiệc tàn thì cũng gần 2h sáng. Kha đầu đất còn tiếc nuối, công chúa tuyết hôm nay bưng bê nhiều chắc mệt ngáp lên ngáp xuống như thằng nghiện. Còn nó và mọi người ai cũng mệt lử cả người nhanh dọn dẹp rồi ra về. Đêm xuân không mưa phùn nhưng đường phố vẫn ướt vì sương muối giăng kín cả đường. Nó đưa chị về theo sau hộ tống là cặp đôi ăn bám, trời lạnh lại lắm sương vài cơn gió nhẹ cũng làm người ngoài đường run rẩy, chị ngồi sau nó ôm hờ lên eo nó, tuy cách nhau qua nhiều lớp vải nhưng nó vẫn cảm nhận được hơi ấm ở đôi bàn tay chị. Đường phố vắng tanh lác đác có vài người đi ngược qua nó, công chúa tuyết ôm chặt nấy Kha đầu đất đầu ngả nghiêng trên vai hắn mắt đã nhắm tịt từ bao giờ. Kha đầu đất không biết đã đọc được vị của nó hay chưa, chỉ biết hắn rất ý tứ đi cách xa nó. Về gần đến nhà chị, tiếng chim cú bất ngờ kêu lên thảm thiết, chị giật mình ôm chặt nấy eo nó. Đây không phải lần đầu chị ôm nó nhưng sao nó vẫn cảm thấy như lần đầu, hơi ấm mùi hương trên cơ thể chị như kiều doping mạnh khiến nó tỉnh táo vô cùng. Đang tê lê phê trong hương thơm ngọt ngào từ cơ thể chị tiếng gầm gừ của xe máy phân khối lớn tiếng chửi bới ầm ĩ phía trước kéo nó về thực tại. Một đám đông thanh niên tầm tuổi nó đang vây kín 1 nhóm người ít hơn ở giữa, họ quát thoát chửi bới nhau điên cuồng, vài người ở nhóm ngoài khá kích động hô hào đâm chém loạn xị ngậu. Chị ngồi sau nó co rúm người lại xiết chặt vào vòng eo nó giọng run sợ :
_ Đanh…đánh nhau…kìa em.
Kha đầu đất chắc cũng nghe thấy vụ cãi nhau ầm ĩ đó, chạy 1 mạch lên bên cạnh nó kiểm tra tình hình. Đám đông thấy người lạ, vài thanh niên trông khá dữ tợn ra chặn đầu xe bọn nó lại giọng xấc xược :
_ Đi đâu đây mấy con vợ, muốn an toàn next ngay.
Nó tỏ vẻ ngoan ngoãn :
_ Dạ ok..ok nhưng mà anh ơi nhà em ngay kia rồi. Miệng nói tay chỉ vu vơ nhà trên phố.
Thằng côn đồ được thể :
_ Biến mẹ mày đi, nhà cửa nào mai về.
Kha đầu đất ngứa quá không chịu nổi ;
_ Địt mẹ thằng ranh con biết bố mày là ai không mà giọng tinh tướng thế.
Thằng côn đồ :
_ Ơ anh Kha đêm hôm đi đâu về thế, anh thông cảm bọn em có việc.
Kha đầu đất :
_ Việc hay không nó là chuyện của chúng mày, hà cớ đéo gì chặn xe bọn anh.
Thằng côn đồ ;
_ Dạ anh lại nói quá rồi, nể em 1 tí đi anh Kha.
Kha đầu đất nay nhẹ công chúa tuyết dậy. Hắn nhẹ nhàng xuống xe rút ngay 2 con bài bên dưới gầm bô chỉ thẳng mặt thằng côn đồ :
_ Ý mày là sao. Nói song nó lao thẳng vào thằng đó mà chém. Thằng côn đồ mặt biến sắc quay người tháo chạy về đám đông hô lớn ;
_ Chúng mày đâu thằng Kha đầu đáy đòi chém tao.
Lúc này nó đành phải xuống xe hỗ trợ Kha đầu đất, rút thắt lưng ra khỏi quần bò chuẩn bị tham chiến. Công chúa tuyết đã tỉnh ngủ hỗ trợ nó bảo vệ chị. Đám côn đồ vác dao chạy về phía nó không nói không rằng chém điên cuồng như muốn ăn tươi nuốt sống nó vậy. Thắt lưng trên tay nó như biết nhảy múa trong không gian đêm tối, mặt thắt lưng bay đến đâu là như con mãng xà bổ thẳng vào yếu huyệt của đối thỉ đến đó. Hai thằng côn đồ hổ báo lao lên đầu tiên nằm gục xuống đường tức khắc. Mấy ngã phía sau thận trọng tiến lại về gần phía nó, Kha đầu đất cũng hổ báo không kém bọn côn đồ lao lên chém loạn xạ. Vài thằng yếu bóng vía vất dao bỏ chạy còn lại mấy thằng cứng cựa cũng lao lên chém lại Kha đầu đất. Hai bên giao chiến ác liệt, bất phân thắng bại. Nhóm bị quây vào giữa lúc này đã thoát thân, họ chạy về phía cuộc hỗn chiến. Bất ngờ hơn nữa trên tay họ ai cũng nhăm nhe vũ khí lao vào chém nó và Kha đầu đất. Nó may mắn thoát được vài cú chém trộm của bọn phía sau, nhảy tiến lên phía trước thì bị thằng đối diện chém thẳng vào mặt không kịp né nó buộc phải đưa tay lên đỡ. Tên côn đồ chém khá mạnh, đường dao ở thế chặt nó lại đang mặc áo khoác dầy không rách thịt nhưng đau buốt đến tận não. Bên kia Kha đầu đất còn nghiêm trọng hơn, hắn chém điên cuồng không thèm đỡ hay né đường dao của đối thủ bị mấy tên côn đồ chém cho tơi tả, máu ngấm ra áo khoác ngoài. Nó sau cú bị chém thẳng căng vào tay, cơn đau làm nó hăng máu tấn công trực diện kẻ đối đầu cướp con bài thái lan trên tay đối thủ lao sang phía Kha đầu đất trợ thủ cho hắn. Hai thằng nó đứng tựa lưng vào nhau, bị đối thủ quây vào giữa. Hai bên thủ thế gầm ghè nhau không bên nào chịu nhường bên nào. Nó nói nhỏ đủ cho thằng đầu đất nghe thấy :
_ Đưa tao 1 con bài, mày áp lưng theo sau tao đề phòng đánh nén.
Kha đầu đất :
_ Ok cầm nấy.
Nói là làm Kha đầu đất đưa thêm cho nó 1 con dao. Song dao trong tay nó như hổ mọc thêm cánh, múa dao bài bản sông lên chém đám trước mặt. Mấy tên côn đồ đứng đối diện với nó gục xuống. Máu của đối thủ bắn tung tóe vào mặt nó, bộ dạng sát thủ đêm noel lại lần nữa tái xuất giang hồ. Đám côn đồ còn lại khiếp sợ trước hành động hung tàn quyết đoán của nó vất dao bỏ chạy toán loạn.
Đám côn đồ tan nát tháo chạy, còn mấy tên bị chém máu me be bét lếch thếch chạy theo sau. Nó không đuổi theo đám đó mà quay lại kiểm tra Kha đầu đất. Khang đầu đất mất máu khá nhiều, con bài trên tay hắn rơi xuống đất. Hắn gục xuống đường ngay sau khi đám côn đồ rút hết. Nó bế sốc Kha đầu đất trên tay chạy thẳng ea xe phân khối lớn của hắn quát nhặng xị :
_ Hường lên xe trở Kha nên bệnh viện.
Cô ả ghe răm rắp lên xe nổ máy nhanh như cắt. Đặt Kha lên xe nó bảo chị :
_ Chị về đi em đưa Kha lên viện.
Chị :
_ Chị không về.
Chị đang khóc nước mắt giàn giụa nhưng ánh mắt chị rất kiên nghị. Việc gấp cần làm nó ra hiệu cho công chúa tuyết phóng xe đến bệnh viện gần nhất. Chị vẫn 1 mực lẽo đẽo phóng theo sau. Đến bệnh viện nó bế Kha đầu đất chạy thẳng phòng cấp cứu, công chúa tuyết và chị gửi xe song cũng chạy nhanh về phòng cấp cứu. Việc cần làm nó cũng đã làm, nó mệt mỏi ngồi phịch xuống đất lưng dựa vào tường cầu nguyện đủ các loại thần linh mong họ phù hộ cho thằng đầu đất. Công chúa tuyết thấp thỏm đi ra lại đi vào nhòm ngó cửa phòng cấp cứu, chị của nó lúc này tỉnh táo khác lạ chạy đi chạy lại chuẩn bị đủ các thứ. 20 phút sau chị ra ngồi cạnh nó, nấy khăn mặt lau chùi các vết máu đang dần khô trên mặt nó. Lau song chị đưa cho nó 1 chai nước :
_ Uống đi em anh Kha chắc không sao đâu. Hường ra đây ngồi uống nước. Chị nhẹ nhàng quay sang gọi công chúa tuyết.
Công chúa tuyết ra ngồi cạnh nó, đôi mắt lạnh lùng đã ướt đẫm lệ, mặt mũi tái nhợt lo lắng cho Kha đầu đất. Nó kéo cả 2 cô gái vào trong lòng nhẹ nhàng an ủi họ :
_ Yên tâm thằng đầu đất sống dai lắm, 2 chị em nghỉ ngơi đi.
Sau hơn 30 phút cấp cứu cuối cùng thằng đầu đất đã được đưa ra khỏi phòng cấp cứu chuyển vào phòng hồi sức. Nó chị và công chúa tuyết vừa mừng vừa lo theo sau y tá nhận phòng. Phòng phục hồi chỉ cho phép 1 người ở lại chăm sóc bệnh nhân còn lại phải đi ra ngoài tránh trường hợp ảnh hưởng đến bệnh nhân khác.
Nó ra ngoài hành lang chọn 1 ghế gần phòng Kha đầu đất nằm, ngồi thả lỏng cơ thể mắt nhìn lên trần nhẩm tính vụ vức rồi. Chị ea ngồi cạnh nó lúc nào nó cũng không hay cho đến khi chị bảo nó nằm xuống gối đầu nên chân chị mà nghỉ ngơi sang mai tính tiếp. Nó cũng lờ mờ đoán ra được bọn này ở bên nào nhưng thôi lên như chị nói có gì để mai tính cả thể……
Comments for chapter "Chương 4.1"
Theo dõi
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất
Được bỏ phiếu nhiều nhất