CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 73 ANH MUỐN ĐI VÀO
Đêm khuya, Bạch Tiểu Đường tắm xong liền thay bộ váy ngủ. Hai khối tròn trịa đầy đặn trước ngực cô khiến Nguyên Lân hoàn toàn mất kiểm soát. Cậu vừa tắm xong đã lập tức đè Bạch Tiểu Đường lên giường, bàn tay bóp lấy đôi gò bồng đảo mềm mại mà ra sức nhào nặn.
“Thỏ con, ngực em lớn kiểu gì mà cảm giác sướng tay thế này không biết…”
Bạch Tiểu Đường biết Nguyên Lân thực sự cuồng đôi gò bồng đảo của mình, nên khi bị cậu xoa nắn, cô cũng từ bỏ ý định chống cự. Cô chỉ dùng hai tay tì lên vai Nguyên Lân để tránh bị cậu đè quá chặt đến mức không thở nổi.
“Anh… anh nhẹ tay thôi…”
Trong suốt gần hai năm qua, có thể nói đôi gò bồng đảo này là nơi chịu “khổ hình” nhiều nhất dưới bàn tay Nguyên Lân. Hễ cứ có không gian riêng là cậu lại lôi ra nặn, hồi đầu chưa biết nặng nhẹ, Bạch Tiểu Đường về nhà cởi áo ra thường thấy trên bầu ngực vương đầy những dấu tay hỗn loạn, có khi bị nhào nặn quá đà còn hằn lên vết bầm tím như bị đánh vậy.
Cô cũng ngại không dám nói với Nguyên Lân. Sau này có lần cậu nổi hứng “dâm đãng”, sáng vừa xoa xong chiều đã muốn liếm, lúc đó mới phát hiện ra dấu vết. Từ đó cậu mới biết tiết chế lực đạo, những lúc tình nồng ý đượm thì dùng cả miệng lẫn tay, giúp Bạch Tiểu Đường coi như thoát khỏi “biển khổ”.
“Nhẹ không nổi đâu, nhẹ nữa thì thành gãi ngứa mất.” Nguyên Lân vừa nói vừa rúc vào hõm cổ Bạch Tiểu Đường, hơi thở nóng hổi khiến luồng gió từ điều hòa cũng mất đi vẻ mát lạnh. “Thỏ ngoan, hôn anh đi em.”
Bạch Tiểu Đường bị xoa nắn đến mức trước ngực nóng bừng, tê dại. Trong cơn mê màng, cô theo bản năng dâng đôi môi đến bên miệng thiếu niên, để cậu ngậm lấy.
Đầu lưỡi hai người quấn quýt vào nhau. Dù đã quá quen với việc này, nhưng Bạch Tiểu Đường vẫn dần cảm thấy hụt hơi trước nụ hôn dai dẳng của cậu, chỉ biết ú ớ phát ra những tiếng rên rỉ cầu xin.
Nguyên Lân buông đôi môi cô ra, lại vội vã cắn vào cổ cô. Cả người cậu như một chú chó lớn đang gồng mình đè lên người cô gái nhỏ, phần thân dưới hoàn toàn ở trạng thái “động hớn”, không ngừng nhấp nhô nhẹ nhàng.
“Thỏ con, hôm nay anh rất muốn chịch”
Trước đây hai người mới chỉ dừng lại ở những hành vi thân mật bên ngoài, “ngoài” đến mức Nguyên Lân nhớ lại cũng thấy thật khó tin. Cậu rốt cuộc là thánh hiền phương nào mà có thể để mặc “bướm non” đang chảy nước của con thỏ này mà không đâm vào, cứ bắt “người anh em” cứng ngắc của mình phải chịu đựng giữa hai đùi cô biết bao nhiêu lần.
Con thỏ này lần nào cũng bị cậu mài đến mức rên rỉ dâm đãng, vừa rên vừa cầu xin cậu chậm một chút, đệch mợ nó, thế thì ai mà chịu cho nổi.
Mặt Bạch Tiểu Đường đỏ gay. Cô không phải không muốn cùng Nguyên Lân tiến đến bước cuối cùng, chỉ là cái thứ kia của cậu thực sự to dài đến đáng sợ. Lần nào cô cũng vất vả lắm mới xây dựng được tâm lý, nhưng cứ hễ nhìn thấy nó là lại chùn bước.
“Nhưng mà… sáng mai còn phải dậy sớm đi quân sự nữa…”
“Quân sự cái vẹo gì, kệ mợ nó đi…” Đừng nói là quân sự, đêm nay dù Thiên Vương lão tử có đến cũng không ngăn nổi Nguyên Lân làm chuyện xấu. Cậu lôi từ dưới gối ra chiếc bao cao su đã giấu sẵn từ lúc Bạch Tiểu Đường đi tắm, vội vàng tròng vào phân thân đang cương cứng của mình. “Thỏ con, anh nói cho em hay, ba đêm liên tiếp anh đều mơ thấy em, điều này nói lên cái gì? Nói lên rằng thời cơ đã đến rồi!”
“…”
Hay cho câu “thời cơ đã đến”.
Bạch Tiểu Đường vừa câm nín vừa buồn cười. Đợi đến khi cậu vén váy ngủ của cô lên tận eo, kéo chiếc quần lót xuống tận khoeo chân, cô mới sực nhớ ra mà hỏi: “Vậy… vậy trong mơ chúng mình làm gì?”
Bạch Tiểu Đường hỏi vậy chủ yếu là muốn biết bối cảnh giấc mơ thế nào, hai người ở đâu, lúc nào, tư thế ra sao và không khí như thế nào.
Nguyên Lân quăng chiếc quần lót của cô ra phía sau, vật cứng nóng hổi ép sát vào cửa bướm, chen giữa những thớ thịt non mềm mọng nước, giống như một chiếc chày gỗ đang tích tụ sức mạnh, sẵn sàng nghiền nát miếng đào tươi mọng thành một vũng nước ép, không ngừng đẩy mạnh vào trong.
“Anh mơ thấy đè em dưới thân, rồi ‘bướm non’ của em làm anh sướng chết đi được…”
Vào cái lúc máu nóng dồn lên não thế này mà còn phải đi hồi tưởng nội dung giấc mơ xuân, Nguyên Lân cảm thấy mình đúng là thiên tài.
“Sau đó thì sao?”
Bạch Tiểu Đường dù tai đã đỏ lựng nhưng vẫn mở to đôi mắt tò mò nhìn cậu, chờ đợi đoạn tiếp theo.
Nguyên Lân dùng sức ép quy đầu to lớn của mình vào cửa bướm chật hẹp. Trong quá trình phát lực, cậu vô thức nghiến chặt răng hàm.
“Sau đó…”
Giọng cậu như rặn ra từ kẽ răng.
“Anh cũng giống như bây giờ vậy, bị kẹt rồi.”
“…”
Cậu có chắc đó là giấc mơ xuân không đấy?