CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 72 NHỎ MỘT CHÚT MỚI TỐT
Tin tức về việc đại ca trường học bắt đầu chăm đèn sách lan đi nhanh chóng. Gần như mỗi giáo viên bộ môn khi bước vào lớp đều vô thức đưa mắt nhìn về cái góc mà trước đây họ chẳng bao giờ thèm ngó ngàng tới. Sau khi xác nhận Nguyên Lân thực sự đang cắm cúi làm đề, biểu cảm của họ đều đồng loạt đến lạ kỳ.
Đó là một kiểu kinh ngạc pha lẫn chút an lòng, giống như cầm trên tay một quả pháo xịt, hì hục châm ngòi mãi không cháy, rồi bỗng nhiên vào một khoảnh khắc không ngờ tới, nó lại vút thẳng lên trời xanh và nở rộ thành một đóa hoa rực rỡ.
Bạch Tiểu Đường thực ra cũng thấy rất bất ngờ, bởi vì trong những điều khoản họ thỏa thuận trước đó không hề có mục này. Kết quả là sau kỳ thi khảo sát đầu tiên, cô vô cùng kinh ngạc khi phát hiện điểm số của Nguyên Lân thế mà lại nhỉnh hơn mình một chút.
Dù thành tích của Bạch Tiểu Đường vốn chỉ quanh quẩn ở mức trung bình khá, và Nguyên Lân cũng chỉ cao hơn cô đúng hai bậc trên bảng xếp hạng, nhưng cô vẫn thực sự cảm thấy bị “đả kích”. Nghĩ mà xem, ngày nào cô cũng nghiêm túc nghe giảng, học thuộc lòng, chưa từng trốn học buổi nào; còn Nguyên Lân tuy đúng là có bắt đầu học hành, nhưng cứ hễ giờ tự học buổi tối mà thầy Liêu không có mặt là cậu lại đổi chỗ với bạn cùng bàn của cô để chạy sang “mò cá”.
Gọi là “mò cá” cho oai, chứ nói thẳng ra là cậu sang “mò” cô. Khi thì đôi chân, lúc lại bàn tay, ngay cả một lọn tóc của cô cũng được Nguyên Lân nghịch ngợm đủ kiểu. Mỗi lúc như vậy, bạn bè xung quanh đều ném về phía họ những ánh nhìn vô cùng ám muội. Bạch Tiểu Đường đã đấu tranh với Nguyên Lân nhiều lần nhưng đều vô vọng.
“Thỏ con, đừng buồn nhé.”
Một buổi tự học tối nọ, Nguyên Lân lại ngang nhiên đổi chỗ sang ngồi cạnh Bạch Tiểu Đường. Tay phải cậu đặt trên bàn viết đề, tay trái lại gác lên đùi cô. Cũng không hẳn là sờ soạn, chỉ là đặt ở đó thôi, như thể chỉ cần chạm vào cô là cậu sẽ có “nguồn cảm hứng dạt dào” để làm bài vậy.
“Câu nào em không biết thì cứ hỏi, anh dạy cho.”
Nghe xem, đây có còn là lời thoại của một đại ca trường học không? Hình tượng “đại ca” hoàn toàn sụp đổ.
Bạch Tiểu Đường vốn định phản kháng thêm chút nữa, nhưng ngặt nỗi bị một câu toán khó làm cho đứng hình, đành phải khuất phục trước “thế lực xấu”.
“Vậy… vậy anh xem hộ em câu này với…”
Nguyên Lân nhìn lướt qua, ờm, cậu cũng không biết làm, thế là trực tiếp chụp ảnh gửi cho Nguyên Lãng.
Đầu dây bên kia, Nguyên Lãng vừa tan họp, nhìn thấy tin nhắn WeChat mà muốn tăng xông. Cái thằng Nguyên Lân này đúng là không phải người, anh tìm cho nó biết bao nhiêu gia sư chuyên nghiệp thì nó nhất quyết không chịu, cứ nhè lúc anh đang bận mà “vặt lông” triệt để. Nếu anh lười không thèm đáp, nó sẽ đi mách lẻo với ông già ngay. Đúng là kiểu cùng nhau gây tổn thương mà.
Anh đã tốt nghiệp cấp 3 bao nhiêu năm trời rồi? Hỏi cách quản lý điều hành công ty thì anh thạo, chứ toán học cấp ba thì… Không biết cũng phải rặn cho ra là biết.
Thế là Nguyên Lân cứ thong thả trêu chọc Bạch Tiểu Đường trong lớp, đợi Nguyên Lãng gửi hướng dẫn giải qua là bắt đầu giảng bài cho bạn gái, sẵn tiện làm cho chính mình cũng thông suốt luôn. Cả hai cùng có lợi hoàn hảo.
Cứ thế, hai người cùng dắt tay nhau vượt qua kỳ thi đại học. Nguyên Lân đỗ vào một trường thuộc khối 211, danh chính ngôn thuận bước chân vào đại học. Còn Bạch Tiểu Đường cũng nỗ lực hết mình để đỗ vào một trường đại học bình thường nằm cùng khu đô thị đại học với trường của Nguyên Lân. Ngày nhận được giấy báo nhập học, bà nội vui mừng đến mức gặp ai cũng khoe nhà mình vừa có thêm một sinh viên.
Khu đô thị đại học gồm bốn năm trường nằm sát cạnh nhau, dùng chung khu sinh hoạt, ngay cả đợt quân sự của tân sinh viên cũng được tổ chức cùng một lúc. Kỳ quân sự kéo dài nửa tháng, phải vào tận căn cứ quân sự trong núi sâu. Lúc xuất phát, Bạch Tiểu Đường lo lắng lắm, vì ngoài việc chạy nhanh ra thì cô chẳng có chút năng khiếu vận động nào, nhưng cứ nghĩ đến việc được ở gần Nguyên Lân là cô lại thấy yên tâm đôi chút.
Thế nhưng, ngay đêm đầu tiên đến căn cứ, tiếng kêu than đã vang dậy khắp nơi. Điều kiện ở đây cực kỳ đơn sơ, phòng bốn người, diện tích còn nhỏ hơn ký túc xá ở trường mà lại không có điều hòa. Đáng nói hơn là nam nữ không chia tòa riêng biệt mà ở xen kẽ tầng nam tầng nữ, khiến các giảng viên phụ trách phải dặn dò các nữ sinh phải khóa chặt cửa phòng.
Ba cô gái cùng phòng với Bạch Tiểu Đường nóng đến mức ngồi trên giường chẳng buồn nói câu nào, chỉ biết cúi đầu gõ điện thoại điên cuồng để xả stress. Bạch Tiểu Đường thì khá quen với gian khổ, cô dọn dẹp đồ đạc xong xuôi liền bưng chậu định đi tắm.
Vừa mới bước ra khỏi cửa, cô đã bị Nguyên Lân – người đang “ôm cây đợi thỏ” ở cửa – tóm gọn. Dù sao tầng này vẫn là khu vực của nữ sinh, một người đàn ông to xác cứ đứng lù lù ở đó trông vô cùng bắt mắt. Đã vậy cậu lại sở hữu một gương mặt cực phẩm, tính tình lại chẳng biết khiêm tốn là gì, ai nhìn cậu là cậu nhìn lại một cách quang minh chính đại. Cứ thế, những cô gái đi ngang qua đều chẳng dám nhìn nữa, ai nấy đều cúi gằm mặt, có người nhút nhát còn đỏ bừng cả mặt.
“Thỏ con ới!”
Nguyên Lân vừa thấy Bạch Tiểu Đường liền giật lấy cái chậu trên tay cô, tay kia kẹp lấy gáy cô kéo đi: “Đi thôi đi thôi, đừng có ở cái nơi rách nát này nữa, đây có phải chỗ cho người ở đâu…”
Bạch Tiểu Đường ngơ ngác bị kéo xuống hai tầng lầu mới sực tỉnh: “Không… không ở đây thì ở đâu cơ?”
Nguyên Lân kéo cô đến tầng một rồi dùng chân đá văng cánh cửa đang khép hờ của một căn phòng: “Ở đây!”
Đây chắc hẳn là phòng của giáo quan, tuy không lớn nhưng dù sao cũng là phòng đơn, hai chiếc giường tầng đã được dọn đi để thay bằng một chiếc giường đơn, trông rộng rãi hơn hẳn phòng bốn người kia.
Nguyên Lân dùng gót chân đóng cửa lại, lập tức bật điều hòa lên: “Nguyên Lãng đã đánh tiếng rồi, trong thời gian quân sự chúng ta sẽ ở đây. Tuy vẫn là đồ bỏ đi nhưng ít nhất cũng có điều hòa.”
Mặt Bạch Tiểu Đường lập tức nóng lên: “Chúng ta? Ý anh là… em và anh á?”
“Chứ còn ai nữa?” Nguyên Lân quay lại lườm cô: “Em đừng hòng quay lại cái nồi hấp kia mà ngủ. Em không sợ nóng nhưng anh sợ em bị hấp chín đấy, với lại ở đây nhiều muỗi lắm, đến lúc đó chúng đốt cho em mặt sưng như đầu heo thì khổ.”
Bạch Tiểu Đường không phải là không thích điều hòa, chỉ là cô nhìn cái giường đơn kia cũng chẳng lớn hơn giường ở phòng bốn người là bao…
“Cái giường này nhỏ quá, hai người nằm chung chắc chật lắm…”
Cô lo mình sẽ ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của Nguyên Lân, nhưng rõ ràng suy nghĩ của cậu lại khác hẳn cô. Cậu thiếu niên xoa xoa cằm, nhìn chằm chằm chiếc giường đó một lúc rồi thốt ra một câu đầy ẩn ý:
“Cậu không hiểu đâu, nhỏ một chút mới tốt chứ.”
Bạch Tiểu Đường: …?
Dù không biết người này đang nói gì, nhưng cô cứ cảm thấy đó chắc chắn chẳng phải lời tử tế gì cho cam.