CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 71 CHÚC HỌ TÌNH DUYÊN SUÔN SẺ
Kể từ cái đêm Bạch Tiểu Đường bắt đầu dùng tay giúp Nguyên Lân “giải quyết”, cậu chàng như kẻ quen ăn mặn rồi chẳng thể nào quay lại ăn chay được nữa. Hết quấn lấy cô đòi dùng miệng lại đòi dùng chân, sau khi cùng cô chơi đủ mọi chiêu trò (ngoại trừ việc thực sự tiến tới bước cuối cùng) –
Thì cuối cùng cậu cũng được xuất viện.
Ngày quay lại trường, Vương Dĩ Tường còn đặc biệt đứng đợi ở cổng để chào đón đại ca trở lại: “Anh Nguyên, hồi phục thế nào rồi anh?”
“Khá tốt.”
Ở trong bệnh viện đúng là sướng thật, cả đời Nguyên Lân chưa bao giờ phóng túng đến thế, cảm giác như bao nhiêu “tinh túy” kìm nén bấy lâu nay đều được xả ra sạch sành sanh một lượt.
“Anh Nguyên, em nói anh nghe, tối nay mấy thằng con chó ở trường số 3…”
“Vương Dĩ Tường.” Nguyên Lân nhàn nhạt ngắt lời gã. “Sau này tao không đánh nhau nữa, có hoạt động khác thì hãy gọi tao.”
Nói xong, cậu thọc hai tay vào túi quần, đi thẳng vào tòa nhà dạy học, để lại một Vương Dĩ Tường ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ. Cho đến khi bóng lưng cậu biến mất ở lối lên cầu thang, gã vẫn chưa hoàn hồn lại được.
Cái quái gì thế này, anh Nguyên bảo anh ấy không đánh nhau nữa á hả? Là do trận chiến lần trước đánh hỏng người rồi, hay là đánh hỏng não luôn rồi vậy mẹ?
Vương Dĩ Tường vẫn còn trong trạng thái sốc nặng, vội vàng đuổi theo bước chân đại ca lên lầu. Gã vốn định tìm cách cứu vãn “ý chí chiến đấu” của anh Nguyên, kết quả vừa vào lớp đã thấy cậu chẳng thèm về chỗ ngồi của mình mà phi thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Đường.
À, không phải hỏng não, là yêu vào rồi.
Cảm thấy mất đi Nguyên Lân như rắn mất đầu, Vương Dĩ Tường sốt ruột đến mức bắt đầu mở Baidu lên tìm kiếm: Làm sao để đại ca từng vang bóng một thời yêu lại việc đánh nhau? Nhưng vừa bắt đầu giờ tự học sớm, một cảnh tượng còn gây sốc hơn đã đập vào mắt gã.
Nguyên Lân thế mà lại lấy một bộ sách bài tập từ trong ngăn bàn ra xem. Tuy tốc độ xem cực kỳ chậm chạp, viết cũng rất chật vật, nhưng suốt cả giờ tự học, cậu cứng đầu không thèm ngẩng lên khỏi cuốn sách lấy một lần.
“Anh Nguyên… anh… anh bị làm sao thế này?” Đi viện một chuyến mà như thay tính đổi nết thành người khác vậy?
Nguyên Lân ngẩng đầu liếc nhìn Vương Dĩ Tường một cái, không đáp. Thấy vậy gã lại hỏi tiếp: “Có phải xảy ra chuyện gì không anh Nguyên?”
“Chẳng có chuyện gì cả.”
Thực tế thì đúng là có một chuyện.
Ngay ngày đầu tiên Nguyên Lân nhập viện, ông bố hờ đã dẫn theo ông anh hờ đến thăm cậu. Ông bố hờ chẳng nói được lời nào khó nghe, cứ nhìn cậu bằng cái vẻ mặt đầy hoài niệm đến buồn nôn, rồi lại lải nhải một đống triết lý kiểu: con cứ yên tâm tĩnh dưỡng, bố nuôi con cả đời vinh hoa phú quý không thành vấn đề. Cuối cùng còn chốt thêm câu: thành tích không quan trọng, sau này sẽ đưa cậu đi du học, trường nào cũng tùy cậu chọn.
Lúc đó Nguyên Lân đã không vui rồi: “Con không đi du học.”
“Đi du học là cần thiết. Nếu con không đi ra ngoài mạ thêm lớp vàng thì sau này trực tiếp nhảy vào công ty làm sao phục chúng được hả Lân?”
Ông già hết lời khuyên bảo, tiếc là Nguyên Lân hoàn toàn không lọt tai chữ nào. Cuối cùng ông chẳng còn cách nào khác, đành gửi gắm hy vọng vào cậu con trai lớn Nguyên Lãng.
Sau khi tiễn cha lên xe, Nguyên Lãng quay trở lại phòng bệnh, chỉ nói đúng một câu: “Với cái đức hạnh này của chú, Bạch Tiểu Đường mà theo chú thì chỉ có nước chịu khổ thôi.”
Nguyên Lân lúc đó liền bật dậy: “Ditme anh nói cái gì cơ?”
Nguyên Lãng trước mặt em trai chưa bao giờ che giấu bản chất của mình. Anh cười, nụ cười như ngày mưa tháng Hai, vừa âm u vừa lạnh lẽo: “Lúc chú nhờ tôi điều tra Bạch Nặc có hứa sẽ làm cho tôi một việc, chú còn nhớ chứ?”
“Anh muốn làm gì?”
“Tôi thì làm gì được chú cơ chứ? Dù sao chú cũng là em trai tôi, là bảo bối trong lòng ông già. Tôi mà động đến chú thì ông ấy tha cho tôi chắc?” Nguyên Lãng đóng cửa phòng bệnh lại, thong thả dựa lưng vào cửa: “Chỉ cần chú vĩnh viễn không bước chân vào tập đoàn Nguyên Thị là được.”
Anh có thể theo chỉ thị của cha để đi dọn bãi chiến trường cho Nguyên Lân, một lần hai lần, bao nhiêu lần cũng được. Nhưng chia sẻ Nguyên Thị, dù chỉ là một chút, cũng tuyệt đối không.
“Chó má, vốn dĩ tôi cũng chẳng thèm vào.” Nguyên Lân nghe con “rắn hổ mang” này nói vậy thì chẳng thấy bất ngờ chút nào: “Thế thì anh lo mà làm công tác tư tưởng cho ông già đi, tôi chỉ sợ đến lúc đó ông ấy lại ép tôi vào đấy thôi.”
“Chuyện đó chú cứ yên tâm.” Nguyên Lãng mỉm cười. “Chỉ cần chú vĩnh viễn không vào Nguyên Thị, tôi sẽ mãi là anh trai của chú. Dù chú muốn tiếp tục làm một kẻ bỏ đi hay muốn nỗ lực phấn đấu để làm người tử tế, tôi đều sẽ ủng hộ chú hết mình.”
Nguyên tắc làm việc số một của loài hổ mang: Không đụng đến lợi ích thì chuyện gì cũng dễ nói, tình thân gì đó cứ đứng sang một bên trước lợi ích đã.
Nguyên Lân dù sao cũng quen biết con rắn này không phải ngày một ngày hai, đương nhiên biết ranh giới cuối cùng của anh ta chính là Nguyên Thị. Vừa khéo, cậu cũng chẳng hề tơ hào đến cái đế chế kinh doanh đó, mục đích của hai người trong chuyện này đạt được sự thống nhất kỳ lạ.
“Anh đợi tôi năm phút.”
Nguyên Lãng thực sự kéo ghế ngồi xuống đợi. Dù vừa đợi vừa xem đồng hồ, từng biểu cảm nhỏ trên mặt đều phát ra tín hiệu: Chú có biết năm phút này anh kiếm được bao nhiêu tiền không? Nếu lát nữa chú định nói nhảm thì anh sẽ không tha cho chú đâu. Cho đến khi năm phút trôi qua, anh như một chiếc đồng hồ bấm giây chính xác, ngẩng đầu lên: “Hết năm phút rồi.”
“Tôi muốn hỏi là, theo cách nói của anh, nếu tôi không muốn làm một kẻ bỏ đi thì phải làm thế nào?”
Dù lời con rắn này nói rất khó nghe, nhưng so với việc bị gọi là “kẻ bỏ đi”, rõ ràng câu nói lúc mới vào cửa rằng Bạch Tiểu Đường sẽ phải chịu khổ khi theo cậu đã đâm trúng tim đen của Nguyên Lân hơn.
“Giai đoạn hiện tại – chú cứ học hành cho tử tế đi. Nếu chú cần, tôi có thể liên hệ với giáo viên ra đề thi đại học quốc gia năm ngoái để phụ đạo cho chú, coi như giúp chú đi đường tắt một chút.” Nguyên Lãng nói đoạn lại ngẫm nghĩ: “Dù chú không thi đại học tôi cũng có thể nhét chú vào một trường nào đó, nhưng kỳ thi đại học sẽ quyết định xem chú tiếp đất bằng mông hay bằng chân, chú tự nhìn mà làm đi.”
Cái gã này đúng là mẹ kiếp biết khua môi múa mép.
“Biết rồi, biến đi.”
Nguyên Lân thực sự không muốn nhìn thấy con rắn này thêm giây nào nữa. Nguyên Lãng ước chừng cũng chẳng muốn nhìn cậu, anh lười chẳng buồn chấp nhặt thái độ vô lễ của cậu, trực tiếp đứng dậy mở cửa phòng bệnh, nhưng lại nghe thấy tiếng quát của Nguyên Lân từ phía sau: “Đợi đã.”
“Làm ơn có chuyện gì thì nói một lượt luôn được không?” Anh có chút thiếu kiên nhẫn nhìn Nguyên Lân, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: “Tôi rất bận đấy.”
Nguyên Lân nhìn biểu cảm của anh ta cũng chẳng kiên nhẫn hơn là bao: “Anh mà còn dám động đến Bạch Tiểu Đường thì tôi không tha cho anh đâu. Lần trước còn bày đặt tặng điện thoại, định làm tởm ai đấy?”
Ai hỏi thì làm tởm người đó thôi. Gương mặt Nguyên Lãng vốn dĩ ôn hòa, dù là nụ cười xấu xa trông cũng vẫn rất tri thức và hòa nhã. Cười xong, anh còn ác ý đưa ra một câu trả lời lấp lửng cho phỏng đoán của Nguyên Lân: “Biết rồi.”
Bởi vì nếu Nguyên Lân không đồng ý tránh xa Nguyên Thị, anh buộc phải nắm trong tay một quân bài dễ thao túng. Nhưng giờ xem ra mục đích của cả hai đã thống nhất, vậy cũng không cần thiết phải làm những chuyện thừa thãi nữa.
Thậm chí, anh còn vô cùng đại lượng thầm chúc cho tình yêu của họ thuận buồm xuôi gió. Sau này kết hôn thì nên đi tiền mừng bao nhiêu cho hợp nhỉ?