CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 70 DƯƠNG VẬT ANH ĐAU QUÁ
Chỉ một chữ “Được” ngắn ngủi ấy thôi mà mọi bụi trần trong lòng Nguyên Lân đều như được quét sạch, cảm giác vừa thiết thực, vừa sáng lạng.
Khi cậu không kìm lòng được mà hôn lên lần nữa, nụ hôn đã có thêm vài phần kiềm chế và nâng niu, không còn kiểu ép uổng khiến cô nghẹt thở như trước. Nụ hôn ấy kéo dài thật lâu, lâu đến mức những vệt lệ trên mặt cô gái nhỏ đều được cậu dịu dàng lau sạch, hai người mới lưu luyến tách rời.
“Anh muốn đưa em về nhà.”
Trách nãy giờ hôn quá say sưa, giờ nhìn lại mới thấy trời đã quá muộn, Nguyên Lân sao yên tâm để Bạch Tiểu Đường về một mình.
“Hay là… em đừng về nữa, em ngủ trên giường, anh ngủ ở ghế.”
Bạch Tiểu Đường đang khóc cũng phải bật cười: “Ngủ ở ghế thì ngủ kiểu gì?”
“Thì cứ ngồi mà ngủ thôi, trên lớp ngủ thế nào thì ở đây ngủ thế ấy.” Nguyên Lân chẳng hề để tâm: “Anh đang nghiêm túc đấy, em đừng tưởng anh đang đùa nhá.”
Bạch Tiểu Đường không nghĩ cậu đùa, chỉ là cảm thấy Nguyên Lân hình như đột nhiên biến thành người khác. Nếu là trước đây, cậu chắc chắn sẽ giở trò ăn vạ để được ngủ chung, vậy mà giờ lại sẵn sàng chịu khổ nằm ghế. Nhưng vì thế cô lại thấy hơi áy náy, dù sao người ta cũng đang là bệnh nhân: “Như vậy không tốt cho vết thương của anh đâu…”
“Anh bị thương ở chân chứ có phải ở mông đâu.” Nguyên Lân hào phóng ấn Bạch Tiểu Đường xuống giường rồi đứng dậy: “Thôi, đừng nghĩ nhiều, cứ ngủ tạm đi.”
Bạch Tiểu Đường nhìn cậu, suy nghĩ một hồi vẫn không vượt qua được rào cản lương tâm: “Nguyên Lân… hay là… chúng mình nằm chung đi, nết ngủ của em chắc cũng ổn thôi… sẽ không đè vào người anh đâu.”
Đây chính là “có bạn gái” sao?
Nguyên Lân cảm thấy vô cùng ấm lòng: “Chẳng phải trước đây em chết cũng không chịu nằm chung với anh à?”
“… Trước đây chẳng phải là…” Bạch Tiểu Đường nói đoạn mặt lại nóng bừng lên: “Thì chắc chắn là không giống nhau rồi.”
Cô dường như đang nén cười, giọng nói ngọt lịm khiến tim Nguyên Lân như tan chảy. Cậu vốn định giả vờ làm quý ông thêm chút nữa, kết quả là “phá công” ngay lập tức, lao lên giường ôm chầm lấy con thỏ như sợ cô đổi ý.
“Thỏ con, em buồn ngủ chưa?”
Ý cậu là nếu chưa buồn ngủ thì có thể “làm” tí việc khác, nhưng Bạch Tiểu Đường lại rất thật thà đáp: “Em buồn ngủ rồi, chúc ngủ ngon nhé Nguyên Lân.”
“…”
Được rồi, thì cứ ôm nhau ngủ vậy. Thế cũng tốt.
Nhưng Nguyên Lân thực sự không ngờ rằng, ôm Bạch Tiểu Đường trong lòng, cậu hoàn toàn không tài nào chợp mắt nổi.
Người trong lòng đúng như cô nói, nết ngủ rất ngoan, nằm gọn trong vòng tay cậu gần như không hề cử động. Chỉ có hai khối ngực tròn trịa trước ngực cô là khẽ phập phồng theo nhịp thở đều đặn. Nhưng chính sự phập phồng nhỏ bé ấy cứ liên tục đẩy khối thịt mềm mại đầy hương thơm vào lòng cậu. Đẩy không nhiều, chỉ một chút thôi, nhưng lại giống như một cái gãi ngứa không đủ lực, càng gãi càng ngứa hơn.
Cậu hít một hơi thật sâu, tuyệt vọng nhìn đồng hồ treo tường. Ba giờ sáng. Chớp mắt một cái mà bốn tiếng đồng hồ đã trôi qua, hiện tại ngoài một đầu đầy rẫy “phế thải vàng mã” ra thì cậu chẳng nhận được cái gì cả.
Mọi cảnh phim JAV mà cậu từng xem cùng Vương Dĩ Tường như đã hẹn trước, cứ thế ùa vào đại não Nguyên Lân. Đã thế, gương mặt nữ chính không ngoại lệ đều bị bộ não tự động thay thế bằng gương mặt của Bạch Tiểu Đường. Bộ não của cậu đúng là rất được việc, thay thế chuẩn không cần chỉnh, chẳng có chút sai lệch nào – nhưng thế thì có ích gì đéo đâu!
Cậu thậm chí đã tự nguyện “chào cờ” từ lâu, dương vật cứng ngắc nằm ngang giữa khe chân cô gái nhỏ. Cậu từng tự hào về kích cỡ của mình khi so sánh với đám Vương Dĩ Tường, nhưng lúc này cậu chỉ ước Bạch Tiểu Đường đừng phát hiện ra sự thật đáng xấu hổ này.
Thế nhưng người tính không bằng trời tính, Bạch Tiểu Đường chắc là bị cộm đến khó chịu nên tay cứ lờ mờ quờ quạng phía sau để tìm xem đó là vật gì. Thế rồi, trong lúc vô thức, cô xuyên qua lớp quần lỏng lẻo mà nắm lấy dương vật đang cương cứng của thiếu niên.
Khoảnh khắc đó, Nguyên Lân cảm tưởng như hồn vía mình đã theo bàn tay cô rời khỏi cơ thể. Hơi thở cậu khựng lại, bàn tay hoàn toàn theo bản năng phủ lên mu bàn tay Bạch Tiểu Đường, giữ chặt sự tiếp xúc mềm mại của lòng bàn tay cô lên nơi đang vươn cao ấy.
Lý trí đang gào thét chất vấn xem cậu có bị thần kinh không, bảo cậu mau buông tay ra. Nhưng dục vọng đã nhanh hơn một bước, thúc đẩy cơ thể cậu khiến cậu không kìm lòng được mà dùng tay Bạch Tiểu Đường để tự thỏa mãn.
Suốt mấy tiếng đồng hồ trước đó, Nguyên Lân chẳng biết mình đã vượt qua thế nào. Chỗ đó cứ cứng rồi lại mềm, mềm rồi lại cứng, lặp đi lặp lại vô tận, mài mòn chút kiềm chế ít ỏi còn sót lại. Cậu thậm chí bỏ qua cả quá trình thích nghi ban đầu, vừa vào cuộc đã bao bọc lấy tay cô gái, nhanh chóng sục lên sục xuống trên vật sống của mình.
Cậu cảm thấy mình như một con chó đang kỳ động hớn, nhưng chẳng quản nổi nhiều thế nữa. Dù sao cậu cũng thích Bạch Tiểu Đường đến thế, giờ người đang nằm trong lòng mình, không động hớn thì còn là đàn ông sao?
Khi Bạch Tiểu Đường tỉnh dậy, quy đầu của thiếu niên trong tay cô đang run rẩy co giật trong khoảnh khắc xuất tinh. Cô giật mình một cái, giây phút rút tay ra liền quay đầu nhìn sang. Theo lý mà nói phòng bệnh không bật đèn cô sẽ không thấy được biểu cảm của Nguyên Lân, nhưng trong bóng tối đó, cô cảm nhận rõ rệt ánh mắt nóng rực của cậu.
“Thỏ con, em tỉnh rồi à.”
Một câu nói bình thường hết sức nhưng qua miệng Nguyên Lân lại khiến Bạch Tiểu Đường có cảm giác mình như bị bộ lạc ăn thịt người bắt cóc. Cô nhất thời không biết có nên lên tiếng hay không, cho đến khi nghe thấy câu tiếp theo của cậu: “Mợ nó, nghẹn chết anh rồi”, cô mới không nhịn được mà hỏi: “Anh đau ở đâu à?”
“Dương vật của anh hơi đau í em.” Nguyên Lân cảm thấy đời này chưa bao giờ uất ức như vậy. Cậu chẳng nói chẳng rằng vùi đầu vào ngực Bạch Tiểu Đường, ra sức hít hà mùi sữa thơm trên người bạn gái: “Em xoa xoa cho anh đi mà.”
“…”
Bạch Tiểu Đường chắc cũng đoán ra được trước khi mình tỉnh dậy Nguyên Lân đã làm gì. Cô trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi lại vươn tay chạm vào vật thể đang mềm đi một nửa của thiếu niên: “Làm giống như lần trước là được đúng không?”
So với những lần phản kháng quyết liệt trước đây của Bạch Tiểu Đường, nói Nguyên Lân vui đến phát khóc thì hơi quá, nhưng đúng là sướng rơn cả người.
“Ừm, thỏ ngoan, lại đây hôn một cái nào.”
Bạch Tiểu Đường vẫn còn chưa tỉnh hẳn, mơ màng dâng đôi môi mình tới. Hai người vừa hôn nhau, Nguyên Lân đã dứt khoát nhét tay cô vào trong quần ngủ, sướng đến mức thắt lưng không tự chủ được mà dập dìu theo.
Có bạn gái tuyệt ghê chứ lị.