CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 69 VẬY TỪ GIỜ CẬU LÀ BẠN GÁI TỚ
Cô có thích Nguyên Lân không?
Câu hỏi này khiến Bạch Tiểu Đường cảm thấy thật khó trả lời.
Nói một cách đơn giản, cô không biết “thích” một người thì trạng thái sẽ như thế nào.
Mỗi khi nhìn thấy Nguyên Lân cô đều cảm thấy rất vui vẻ, khi được cậu ôm hay hôn, nhịp tim cũng đập nhanh hơn. Nếu thấy Nguyên Lân bị thương, cô sẽ thấy vô cùng xót xa, đặc biệt là khi nghĩ đến việc cậu sẽ còn tiếp tục bị thương, cô thậm chí còn hơi giận, chỉ hận không thể chịu đựng thay cho cậu.
Nếu đó được coi là thích, thì cô thích Nguyên Lân.
“Bạch Tiểu Đường, câu hỏi này khó trả lời đến thế sao?”
Nhưng ngay trong lúc Bạch Tiểu Đường còn đang mải suy tính, sự kiên nhẫn của Nguyên Lân đã cạn kiệt. Sắc mặt cậu sa sầm xuống, trông như một con sói đang nổi giận.
“Thôi được rồi, cậu đừng trả lời nữa, tôi không muốn biết nữa.”
“Tớ chỉ là… hơi chưa rõ ràng thôi.”
Cô nói thật lòng, nhưng Nguyên Lân lại cảm thấy sự chân thành trong đôi mắt cô thật chói mắt.
“Không rõ ràng thì dẹp đi, đừng làm rõ nữa.”
Cậu nôn nóng ngắt lời, bàn tay đang bám chặt trên vai cô cuối cùng cũng từ từ buông ra.
“Cậu đi mau đi, trước khi tôi kịp hối hận.”
Thực ra cậu nên sớm hiểu rõ mới phải. Có chuyện không tìm cậu, điện thoại thì không nghe, cũng chẳng bao giờ chủ động đến thăm cậu, đó chính là không thích.
Mợ nhà nó Nguyên Lân, mày cũng có bệnh thật rồi, cứ phải ép cô ấy lộ ra vẻ mặt khó xử như vậy mày mới vừa lòng sao?
Cậu bực bội như thể có một ngọn lửa đang cuộn trào trong lồng ngực, thẳng tay ném phăng cây gậy chống đi, không thèm nhìn mặt Bạch Tiểu Đường thêm giây nào nữa.
Bạch Tiểu Đường bị dọa cho giật mình một cái, cô vội vàng bước nhanh tới nhặt cây gậy lại, rồi đứng cách cậu khoảng hai ba bước chân, rụt rè nói: “Thực ra… hôm nay nhìn thấy cậu tới, tớ đã rất vui.”
Thực ra, cô cũng dự định sau khi lấy nước nóng xong sẽ qua phòng bệnh thăm cậu, ai ngờ Nguyên Lân lại đến trước cô một bước.
“Cậu đã giúp tớ rất nhiều, rất nhiều, vậy mà tớ chưa giúp được gì cho cậu cả… Tớ cảm thấy nếu thứ này gọi là thích, thì có lẽ nó hơi quá dễ dàng.”nGiọng cô rất nhỏ, so với việc nói với Nguyên Lân thì giống như đang tự lẩm bẩm với chính mình hơn.
“Tớ chưa từng thích ai cả… từ nhỏ đến lớn người tớ thích nhất là ông và bà. Nhưng lúc nãy tớ có nghĩ lại, tớ cảm thấy cảm giác tớ dành cho cậu và cảm giác dành cho ông bà… là không giống nhau.”
“Tớ, tớ xin lỗi… tớ vốn dĩ rất ngốc, tớ cũng không biết mình có phải là thích cậu không… nhưng tớ thường xuyên nghĩ rằng, nếu như, nếu như người bị thương là tớ thì tốt biết mấy, tớ có thể gánh chịu tất cả thay cậu thì tốt biết mấy…”
Bạch Tiểu Đường còn chưa nói hết câu, nước mắt đã lã chã rơi xuống. Cô cầm cây gậy kim loại trong tay, dáng vẻ ngây ngô đầy đáng thương khiến những chiếc gai nhọn quanh người Nguyên Lân ngay lập tức héo tàn, vỡ vụn đầy đất.
“Cậu ra đây.”
Cậu hạ giọng mềm mỏng. Bạch Tiểu Đường ngơ ngác đi tới cạnh giường, đưa cây gậy cho cậu: “Của… của cậu này…”
Cậu nhận lấy cây gậy rồi ném sang một bên, kéo ngay người con gái đang lệ đẫm mặt mày vào lòng.
“Xin lỗi, thỏ con, lúc nãy tớ không nên nổi cáu.”
Về lý trí, cậu biết mình không nên giận, vì giận cũng chẳng giải quyết được gì. Nhưng cứ nghĩ đến việc Bạch Tiểu Đường không thích mình, thậm chí sau này sẽ thích người khác, cái gọi là lý trí liền tan thành mây khói trong nháy mắt.
Cho đến khi nhận ra cơ thể Bạch Tiểu Đường đang run rẩy nhẹ, một cảm xúc mang tên hối hận mới muộn màng ập tới.
“Tớ làm cậu sợ à?”
Hai người gần như áp sát mặt vào nhau, nước mắt trên mặt Bạch Tiểu Đường dường như cũng biến thành nước mắt trên mặt cậu. Cứ thế ôm nhau một lúc, cậu cảm nhận được cô gái nhỏ khẽ gật đầu.
“Tớ xin lỗi…”
Kể từ khi được đón về bên cạnh cha, cậu thiếu niên luôn làm theo ý mình lần đầu tiên nhận ra cái tính khí tồi tệ của mình thực sự cần phải sửa đổi rồi.
“Sau này tớ sẽ không thế nữa.”
Giọng điệu của cậu vô cùng trịnh trọng và thành khẩn.
“Tớ sẽ không bao giờ nổi cáu vô cớ nữa.”
Bạch Tiểu Đường lại gật đầu, sụt sịt nói: “Sau này cậu đừng hung dữ như thế, cũng đừng đánh nhau với ai nữa có được không…”
“Được.”
“Cũng đừng hở ra là nổi giận, nói tục…”
“Ừm.”
“Cũng… cũng không được thường xuyên trốn học, không làm bài tập…”
“…”
“Đừng có thường xuyên đi đêm mà không về nhà…”
“…………”
Nghe cứ thấy có gì đó sai sai. Nguyên Lân buông người trong lòng ra, hai tay nâng lấy khuôn mặt nhỏ của cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt vẫn còn đẫm lệ: “Vậy từ giờ trở đi cậu là bạn gái tớ nhé. Cậu nói gì tớ cũng nghe, bảo tớ đi hướng đông tớ tuyệt đối không đi hướng tây.”
Đó là lần đầu tiên Bạch Tiểu Đường nhìn vào mắt Nguyên Lân một cách nghiêm túc đến thế. Đến tận lúc này cô mới phát hiện, đôi mắt của thiếu niên đen lánh như bầu trời đêm đầy sao của mùa hè, bên trong chứa đựng tất cả những điều tốt đẹp nhất mà cô có thể tưởng tượng ra.
Và nhịp tim của cô dường như bị đôi mắt ấy mê hoặc, một lần nữa bắt đầu một đợt tăng tốc như nổ tung.
“Được.”