CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 68 CẬU CÓ THÍCH TỚ KHÔNG?
“Ê Anh Nguyên, hôm nay Bạch Tiểu Đường chẳng làm gì cả, cứ đi học rồi tan học, sau đó thì về nhà thôi…”
Bảo đi đánh nhau thì Vương Dĩ Tường xông lên đầu tiên, chứ bảo đi theo dõi một đứa con gái rồi còn phải tổng kết báo cáo thế này thì đúng là lấy mạng gã rồi. Gã khổ sở chen giữa dòng người tan học để đi ra ngoài, gãi đầu gãi tai đến mức sắp hói cả mảng da đầu, thế mà còn bị Nguyên Lân ở đầu dây bên kia mắng xối xả: “Mày đang nói tiếng người hay đang đánh rắm đấy? Có biết mình đang lảm nhảm cái gì không?”
“Không phải đâu… Anh Nguyên, anh bảo cái ngữ như Bạch Tiểu Đường ấy… cô ấy có thể làm được chuyện gì để em ghi chép lại cơ chứ?” Gương mặt Vương Dĩ Tường nhăn nhó như một chiếc mặt nạ đau khổ: “Anh dặn em phải trông chừng không cho cô ấy chạy vặt mua đồ cho người khác, em trông kỹ rồi, giờ ra chơi cô ấy còn chẳng bước chân ra khỏi cửa lớp, cứ ngồi lỳ đó đọc sách với làm đề thôi. Em mua nước cho cô ấy cũng chẳng dám uống, đấy có phải là người không? Con thỏ còn bạo dạn hơn cô ấy!”
Gã lải nhải từ tầng ba xuống đến tầng một, mới phát hiện Nguyên Lân im lặng nãy giờ, cầm điện thoại lên nhìn thì ra đầu kia đã cúp máy từ đời nào.
Nguyên Lân ở bên này cũng đang tức nổ phổi. Hồi cậu chưa nhập viện thì ngày nào cô cũng chạy đến bệnh viện, giờ cậu nhập viện rồi thì cô lại quay về trường đi học! Đây mà là đi học cái gì, rõ ràng là đang trốn tránh cậu thì có!
Khổ nỗi chân tay cậu bây giờ đi lại không tiện, bác sĩ có đánh chết cũng không cho cậu xuất viện, thế là cậu chẳng có cách nào tự thân vận động đi tóm Bạch Tiểu Đường về được. Thật đúng là khiến người ta phát điên mà.
Đã thế, trình độ ngữ văn của cái thằng ranh Vương Dĩ Tường kia lại quá kém, một câu nói cũng chẳng nên hồn, đúng là ngoài đánh nhau ra thì chẳng được tích sự gì. Nguyên Lân phiền muộn đến mức cảm tưởng như nắp thóp sắp nổ tung, cậu lại gọi vào số điện thoại của mình, quả nhiên vẫn là tắt máy.
Chẳng lẽ cậu quên đưa sạc pin cho con thỏ ngốc đó rồi sao?
“Cậu xem kìa, sao lần nào tôi vào cũng thấy cậu hầm hầm thế hả?” Nữ y tá phụ trách thay kim truyền cho Nguyên Lân đã ngoài bốn mươi, ước chừng con cái ở nhà cũng trạc tuổi cậu, nên ánh mắt bà nhìn cậu lúc nào cũng như nhìn con cháu trong nhà: “Cậu không gặp được chuyện gì vui vẻ à?”
“Nếu dì có thể vặn cái tốc độ truyền này nhanh lên một chút thì tôi sẽ vui ngay đấy.” Trong lòng Nguyên Lân lúc này chỉ toàn là ý nghĩ đi tóm thỏ, nhìn từng giọt thuốc rơi xuống mà sốt ruột không chịu nổi.
“Thế thì không được, nhanh quá là xảy ra chuyện đấy.” Nữ y tá vẫn bình thản, chậm rãi: “Cậu đừng có mà lén điều chỉnh nhé, để tôi phát hiện lần nữa là tôi bê ghế ngồi cạnh cậu luôn đấy.”
“…”
Sau khi truyền xong đã là chuyện của ba tiếng đồng hồ sau. Nguyên Lân vừa rút kim là chống gậy chạy ngay đến phòng bệnh của bà nội, kết quả đẩy cửa vào thì thấy bà đã ngủ say, chiếc ghế bên cạnh cũng trống không. Người trong phòng bệnh đều biết cậu đến tìm Bạch Tiểu Đường nên chưa đợi cậu mở miệng hỏi đã chủ động đáp: “Tiểu Đường vừa ra ngoài rồi.”
Xong, lại hụt một lần nữa.
Nguyên Lân cảm thấy mình sớm muộn gì cũng bị Bạch Tiểu Đường làm cho tức chết, suýt nữa thì quẳng luôn cả cây gậy chống đi. Nhưng vừa quay đầu lại, cậu đã thấy Bạch Tiểu Đường tay xách hai phích nước nóng, đang rụt rè nhìn mình.
“Sao cậu lại tới đây?”
Nghe xem, đây có phải lời con người nên nói không? Nguyên Lân đã ôm cục tức cả ngày trời, nhưng vừa thấy cô ngước cổ lên, đôi mắt chớp chớp nhìn mình, cơn giận lại vô thức mềm nhũn đi.
“Đến tìm cậu.”
Bạch Tiểu Đường nhớ lại câu “Tớ thực sự có ý với cậu” hôm nọ thì thấy rất ngại ngùng. Cô cúi đầu lách qua khe hở bên cạnh cậu để vào cửa, đặt phích nước xuống rồi mới lại đi tới bên cạnh cậu: “Vừa hay bà đã ngủ rồi, tớ tiễn cậu về phòng bệnh nhé.”
Cả bụng tức tối của Nguyên Lân lập tức được xoa dịu, hoàn toàn không còn cái vẻ núi lửa sắp phun trào như vừa rồi, cậu lẳng lặng theo chân Bạch Tiểu Đường ra thang máy.
“Hôm nay sao điện thoại của cậu lại cứ tắt máy suốt thế?” Trong lúc chờ thang máy, Nguyên Lân bắt đầu tính sổ một cách nhỏ nhẹ.
Bạch Tiểu Đường ngẫm nghĩ một lát: “Vì thầy cô bảo ở trường không được mang điện thoại theo, nên tớ để ở nhà, chắc là hết pin rồi.”
“…” Được, giỏi lắm. Nguyên Lân hít một hơi thật sâu: “Thế cậu dùng điện thoại làm gì mà không mang theo người? Tôi liên lạc với cậu kiểu gì?”
“Lúc trước tớ cũng thấy nó chẳng có tác dụng gì nên mới không bảo bà mua cho.” Bạch Tiểu Đường trả lời rất nghiêm túc: “Dù sao ở trường cũng không được dùng.”
Bạch Tiểu Đường quả nhiên vẫn là Bạch Tiểu Đường, quy củ đến mức gần như bảo thủ. Nguyên Lân chẳng làm gì được cô, trước đây đã không làm gì được, giờ lại càng không. Cậu đi chậm, Bạch Tiểu Đường thấy cậu đi đứng bất tiện nên cũng đi chậm theo. Hai người cứ thế thong dong quay về phòng bệnh của Nguyên Lân, suốt dọc đường chỉ nói dăm ba câu chuyện vụn vặt không đâu vào đâu. Cho đến khi đứng trước cửa phòng bệnh, Bạch Tiểu Đường mới dừng bước: “Vậy… cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Đến lúc này Nguyên Lân mới chộp lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, kéo tuột cô vào trong phòng.
“Cho tôi ôm một lát, hôm qua không tóm được cậu, coi như hai ngày rồi chưa gặp mặt.”
Nhớ chết đi được ấy chứ.
Cái ôm này của cậu không phải là kiểu ôm bình thường, ôm một hồi lại chuyển sang hôn. Đầu lưỡi dày dặn linh hoạt luồn lách, khuấy đảo trong miệng cô gái nhỏ, hận không thể hút luôn cả hồn vía của Bạch Tiểu Đường ra ngoài để cô vĩnh viễn chỉ có thể ở bên cạnh cậu.
“Nguyên… Nguyên Lân…”
Cậu chàng nào có biết cái gì gọi là phát triển bền vững, cậu hoàn toàn không cho Bạch Tiểu Đường lấy một kẽ hở để thở. Cô gái nhỏ bị ép đến mức nước mắt sắp trào ra, lúc vùng vẫy đẩy cậu ra thì trên trán đã lấm tấm mồ hôi mịn, thở hổn hển như vừa mới được vớt từ dưới nước lên.
Nguyên Lân nhìn đôi môi nhỏ nhắn của cô cứ hé mở theo nhịp thở, đầu lưỡi nhỏ xinh thoắt ẩn thoắt hiện, cả trái tim cậu như dán chặt lên người cô. Cậu không đợi Bạch Tiểu Đường kịp lấy lại hơi đã ôm chầm lấy cô trước, sợ con thỏ chạy nhanh này chớp mắt một cái là lại biến mất hút.
“Thỏ con, lời tôi nói với cậu hôm trước, rốt cuộc cậu có nghe thấy không hả?” Hai cánh tay cậu đầy sức mạnh, vòng chặt lấy eo Bạch Tiểu Đường khiến cô không tài nào nhúc nhích nổi.
Mặt Bạch Tiểu Đường nóng bừng khó chịu, giọng nói như sắp khóc đến nơi: “Lời… lời gì cơ chứ…”
“Tôi nói tôi có ý với cậu.” Nguyên Lân như biết trước cô sẽ hỏi vậy, cậu lặp lại từng chữ một, hoàn toàn chặn đứng đường lui trốn tránh của cô. “Cậu đừng có bảo là cậu không hiểu ‘có ý’ là ý gì, ‘có ý’ chính là tôi thích cậu đấy.”
“Tôi thích cậu, nghe rõ chưa hả Bạch Tiểu Đường?”
Cậu gần như chưa bao giờ gọi đầy đủ tên họ của cô một cách trịnh trọng như thế. Bạch Tiểu Đường vừa cúi đầu liền chạm phải ánh mắt vô cùng nghiêm túc của cậu. Hai tay cậu giữ chặt lấy vai cô, gân xanh trên cánh tay nổi lên dưới lớp da, nhưng lực đạo lại được cậu kiểm soát rất tốt, khiến cô không cảm thấy đau.
“Vậy nên – cậu có thích tớ không?”