CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 74 CẢ ĐỜI NÀY ANH NGÃ GỤC DƯỚI CHÂN EM RỒI
Nguyên Lân vẫn còn nhớ trong giấc mơ cũng là một chiếc giường nhỏ hẹp như thế này. Cậu đè lên người Bạch Tiểu Đường, quy đầu vất vả lắm mới chen được vào trong bướm nhỏ của cô, bị sự chật chội ấy siết chặt đến mức da đầu tê dại, sướng phát điên đi được. Và rồi Bạch Tiểu Đường cũng giống như lúc này, đỏ bừng mặt, đôi mắt rưng rưng lệ, nhìn cậu với vẻ nửa muốn khóc nửa không.
Gân xanh trên cánh tay thiếu niên như muốn nổ tung, cậu giống như một con sói nếm được mùi máu trong cơn đói khát tột độ. Đại não gần như mất đi quyền kiểm soát đối với toàn bộ cơ bắp vùng thắt lưng, chỉ còn lại ý nghĩ duy nhất đang gào thét: Phải đi vào trong, phải đi vào thật sâu.
Thế nhưng khổ nỗi người Bạch Tiểu Đường nhỏ bé quá, nơi ấy lại càng nhỏ hơn. Những thớ thịt non mềm bên trong rõ ràng đã được nước tình thấm đẫm đến mức trơn trượt, vậy mà cả đường hầm ấy cứ như đang đối đầu với cậu, liên tục phát lực ép cậu lùi ra ngoài.
“Thỏ con, thỏ con em thả lỏng ra đi, đừng đuổi anh ra mà.” Nguyên Lân thực sự hết cách rồi, cậu chỉ biết cúi xuống hôn loạn xạ lên má và môi cô: “Anh sắp bị em kẹp chết rồi đây này…”
Bạch Tiểu Đường cũng hoảng lắm, cô thậm chí không biết phải điều khiển cơ thể mình thế nào. Chạm phải ánh mắt vằn tia máu vì nhẫn nhịn của Nguyên Lân, nước mắt cô suýt chút nữa trào ra: “Em… em không biết làm sao cả… Nguyên Lân… em sợ…”
Trông cậu lúc này hung dữ hơn hẳn bình thường, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Quy đầu to lớn của thiếu niên mắc kẹt ở nơi đó, không sâu không nông, tiến thoái lưỡng nan. Bướm nhỏ của cô gái bị nong rộng đến khó chịu, cô vừa cuống vừa muốn khóc.
Nguyên Lân nghe thấy giọng cô nghẹn ngào liền lùi ra một chút, cố nén dòng máu dục vọng đang sôi sùng sục trong người để liếm hôn môi lưỡi cô vỗ về.
“Đừng sợ, em nhìn này, anh ra rồi, không sợ nữa nhé.”
Giọng cậu khàn đặc, mỗi câu nói ra đều như những hạt cát thô ráp ngoài bờ biển cọ xát vào thanh quản. Nhưng sự dịu dàng trong thanh âm ấy lại giống như những con sóng mang theo hơi ấm của cả một ngày dài tắm nắng, từ từ vỗ về lên mu bàn chân trần của Bạch Tiểu Đường.
“Nếu em sợ quá thì thôi vậy, không làm nữa, để lần sau nhé…”
Trong suốt hơn một năm qua, tình huống này đã xảy ra không biết bao nhiêu lần. Nếu thực sự nói là sự sợ hãi của Bạch Tiểu Đường, thì chi bằng nói đó là nỗi sợ của Nguyên Lân. Cậu sợ cô thực sự đau, sợ cô chịu không nổi. Cơ hội để tiến vào có rất nhiều, nhưng lần nào cậu cũng tự nguyện bỏ lỡ.
“Đừng mà…”
Nhưng cũng chính vì cảnh tượng này đã lặp lại quá nhiều lần, nên lần này người giữ Nguyên Lân lại chính là cô thỏ nhỏ nhút nhát Bạch Tiểu Đường. Cô gái nhỏ vươn tay ôm lấy cổ Nguyên Lân, đôi môi mềm mại nhẹ nhàng hôn đi những giọt mồ hôi bên thái dương thiếu niên.
“Anh… anh mơn trớn em thêm chút nữa, hôn em thêm chút nữa… Em sẽ cố gắng mà…”
Nguyên Lân nghiêng đầu, một lần nữa ngậm chặt lấy đôi môi cô. Hai người hôn nhau quấn quýt không rời trên giường. Cậu dần cảm nhận được lực cản bên trong lỗ bướm của cô bắt đầu giảm bớt, những thớ thịt trở nên mềm mại hơn, giữa “gậy thịt” của cậu và cô đã xuất hiện những kẽ hở có thể cử động được.
Cậu thử tiến thêm vào trong, cảm giác đã hoàn toàn khác hẳn lúc nãy. Những thớ thịt nóng hổi trơn trượt bao bọc lấy cậu, mút chặt lấy quy đầu, giống như có một bàn tay vô hình đang nắm lấy dương vật cương cứng mà không ngừng dẫn dắt cậu đi sâu vào nơi thầm kín nhất của cô gái.
“Thỏ con, thỏ con…”
Nguyên Lân cũng bắt đầu mê đắm thần trí, cậu ôm chặt người dưới thân, vừa tiến vào vừa không ngừng gọi tên cô. Từ những tiếng đáp lại đứt quãng của cô, một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ nhưng vô cùng mãnh liệt bùng nổ trong cậu.
“Anh yêu em, đuỹ mợ nó, anh yêu em chết mất. Cả đời này anh ngã gục dưới chân em rồi, thỏ con à…”
Căn phòng ngày càng nóng hơn, hai cơ thể thanh xuân đẫm mồ hôi cuối cùng cũng hoàn toàn hòa làm một, quấn quýt lấy nhau như hai nhành dây leo nương tựa vào nhau. Nguyên Lân vẫn không ngừng lảm nhảm, không ngừng bắt Bạch Tiểu Đường cam đoan sau này nhất định phải gả cho cậu. Hai năm qua cô chưa từng nghe cậu nói nhiều một lúc như thế bao giờ, nửa thân dưới đau đến mức đầu óc mơ màng chẳng biết cậu đang nói gì, cứ thế ú ớ gật đầu đồng ý hết.
Cậu vừa nói vừa ôm cô không ngừng ra vào, dương vật và quy đầu giống như một chú bò mộng không biết mệt mỏi đâm sầm tới tấp, chẳng có quy luật gì cả, chỉ dùng sức mạnh nguyên thủy nhất để nghiền nát đóa hoa non mềm nhất sâu bên trong cô.
Cơn đau của lần đầu tan biến rất nhanh, Bạch Tiểu Đường sớm bị kéo vào một đại dương tình dục chưa từng nếm trải. Cô cảm thấy mỗi lần Nguyên Lân rút ra rồi đâm vào đều như có một luồng sức mạnh vô danh đẩy cô lên tận chín tầng mây, khiến cô hoàn toàn không có sức phản kháng.
Lúc Nguyên Lân cử động mạnh, Bạch Tiểu Đường thậm chí không thốt lên lời, trong căn phòng chỉ còn lại tiếng thịt va chạm chan chát đầy nhịp điệu trên mông cô gái nhỏ.
“Ư… ừm…”
Cô không nói được câu nào, nếu có phát ra âm thanh cũng chỉ là những tiếng vụn vặt ngắn ngủi. Chính những âm thanh ấy lại hấp dẫn Nguyên Lân một cách chặt chẽ, khiến cậu cử động càng thêm dập dìu, càng thêm dùng sức, thắt lưng không ngừng phát lực, nhấp nhô liên tục.
Cậu dường như không biết mệt, động tác không hề có dấu hiệu chậm lại, chỉ có hơi thở ngày một nặng nề. Luồng hơi nóng phả ra từ môi lưỡi cậu dường như chính là tất cả của đêm hè oi ả này.
Đó là nhiệt độ của tình dục, hay nhiệt độ của cơ thể đôi bên, Bạch Tiểu Đường lúc này không thể biết rõ. Cô chỉ biết đại não mình dưới sự xung kích của khoái cảm đã gần như ngừng hoạt động, không thể suy nghĩ thêm gì.
Cho đến khi Nguyên Lân không kìm chế được mà xuất tinh, cậu ôm cô nằm trên giường nghỉ ngơi tới nửa tiếng mới hồi lại sức. Vừa định đứng dậy đi tắm thì mới phát hiện ra vấn đề.
“Mẹ nó…”
Cậu cầm điều khiển điều hòa bấm vài cái, rồi khẽ chửi thề một tiếng.
“Mất điện rồi.”
Quả nhiên, đối với mùa hè mà nói, cái nóng trực tiếp nhất chính là khi mất đi điều hòa.