CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 7. thói xấu tuổi trẻ.
“Chết dở, Đường Đường, muộn rồi, cháu mau đến trường đi thôi…”
Được bà nhắc nhở, Bạch Tiểu Đường liếc nhìn đồng hồ đã là bảy giờ năm phút. Cô chẳng kịp hỏi han gì thêm, vội vàng lách ra sau bếp, đeo ba lô lên vai rồi chạy vội ra ngoài.
Chạy được vài bước, cô sực nhớ ra, hốt hoảng quay đầu lại: “Ba lô của cậu… hôm qua tớ không bỏ quên trong ngõ đấy chứ…”
Tối qua Bạch Tiểu Đường chỉ mải lo đưa Nguyên Lân rời khỏi cơn mưa, thực sự không hề mảy may nhớ đến chuyện ba lô.
Nguyên Lân cúi đầu cười khẩy một tiếng: “Nếu đúng là mất thì cậu định đền tôi thế nào đây?”
Lần này Bạch Tiểu Đường đã tinh khôn hơn, nghe một cái là biết ngay Nguyên Lân đang nói dối để trêu chọc mình, cô liền quay ngoắt đi, chẳng buồn để ý đến cậu nữa mà đi thẳng tới trường.
Đợi cô đi được một đoạn, Nguyên Lân mới thong dong nhấc đôi chân dài rảo bước theo sau.
Nhà Bạch Tiểu Đường cách trường không quá xa, đi nhanh thì mất khoảng mười phút. Cô sợ muộn học nên đôi chân ngắn cứ thế tất tả bước vội, thỉnh thoảng ngoảnh lại thấy Nguyên Lân tận dụng lợi thế chân dài, dù đi bộ lững thững mà vẫn không hề rớt lại phía sau, quả thực khiến cô có chút ngưỡng mộ.
Ban đầu cô vốn sợ Nguyên Lân không biết đường từ tiệm ăn sáng về trường, nhưng thấy cậu có vẻ chẳng lạ lẫm gì khu vực này, cô thôi không lo nữa, ai đi đường nấy.
Hai phút trước khi bắt đầu tiết tự học buổi sáng, Bạch Tiểu Đường vắt chân lên cổ lao vào lớp. Thế nhưng cô còn chưa kịp về chỗ ngồi thì đã bị Vương Dĩ Tường – kẻ vốn đã đợi sẵn để “ôm cây đợi thỏ” – túm lấy ba lô từ phía sau, kéo giật ngược lại vài bước: “Ê ê ê, sao hôm nay đi muộn thế hả Bạch Tiểu Đường? Vừa hay tao chưa ăn sáng, mày chạy nhanh, mau xuống căng tin mua cho tao cái bánh mì đi.”
Mỗi lớp học đều là một thế giới thu nhỏ.
Trong những thế giới nhỏ bé ấy, quy luật cũng giống hệt như thế giới động vật, phân chia chuỗi thức ăn vô cùng rõ rệt: cá lớn nuốt cá bé, cá bé nuốt tôm tép, tôm tép ăn vi sinh vật. Và Bạch Tiểu Đường chính là cái sinh vật nhỏ bé đáng thương đó.
Tầng đáy của tầng đáy.
“A, Bạch Tiểu Đường, mày đi căng tin à? Thế mua hộ tao cái bánh mì luôn nhé.”
“Tao nữa, loại nhân khoai môn ấy.”
“Cho tao cái chà bông.”
“Tao thì bánh kem thôi.”
Đủ loại yêu cầu tới tấp bay đến, Bạch Tiểu Đường lí nhí một câu “Nhưng sắp đến giờ tự học rồi mà” liền bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào của bọn họ. Thấy cảnh đó, gã nam sinh cao ráo đang túm ba lô cô phát ra những tiếng cười khành khạch quái dị.
“Bạch Tiểu Đường, dù sao mày cũng mất công chạy một chuyến mà đúng không ——”
Tức thì, đám bạn học vừa hưởng ứng nhiệt liệt bỗng im bặt. Rõ ràng ai nấy đều biết Bạch Tiểu Đường sắp phải đối mặt với chuyện gì, trên mặt họ ít nhiều đều hiện lên vẻ mong chờ như đang xem kịch hay.
Vương Dĩ Tường cố tình nói chậm lại, gằn từng chữ một: “Hay là thế này, mày bao cả lớp mỗi đứa một cái bánh mì luôn đi? Ồ đúng rồi, cả phần của giáo viên nữa chứ, thầy cô ngày thường dạy dỗ chúng ta vất vả thế mà.”
Sự ác ý thời niên thiếu thực ra mới là đáng sợ nhất, nó không cần lý do, vô cùng thuần túy.
Có lẽ chỉ vì một người bạn hơi béo, hay hơi đen, hoặc cũng có khi là vì hơi hướng nội. Thậm chí chẳng vì lý do gì cả, chỉ đơn giản là cảm thấy người đó dễ bị bắt nạt mà thôi.
Nói xong, gã còn vỗ mạnh lên vai Bạch Tiểu Đường, rồi quay sang bảo những người khác: “Đừng ngây ra đó chứ mọi người, mau nói món mình muốn ăn đi, hôm nay Bạch Tiểu Đường khao cả lớp đấy!”
“Hả!?”
Lúc này Bạch Tiểu Đường mới bàng hoàng nhận ra sự việc đã đi đến nước này, rõ ràng cô chưa hề hứa sẽ khao ai cả. Nếu chỉ là chạy vặt mua đồ thì vẫn nằm trong giới hạn cô có thể chịu đựng, nhưng còn chuyện khao cả lớp ——
“Tớ… tớ không có…”
“Thật sao? Thế thì cảm ơn mày nhiều nhé. Ngoài bánh mì khoai môn tao còn muốn một hộp sữa, à không, mua trà sữa đi, phải là loại Genki Forest nhé! Không thì tao sợ uống vào sẽ béo mất.”
“Tao lấy hai cái bánh mì chà bông, thêm một chai nước nữa.”
Những người xung quanh rõ ràng đều biết Bạch Tiểu Đường chưa hề hứa hẹn, nhưng vẫn cứ thuận theo lời Vương Dĩ Tường mà nói tới tấp. Họ chẳng cần biết cô có nghe rõ hay không, cứ vội vàng nhồi nhét nhu cầu của mình vào như thể chỉ cần chậm một bước là sẽ bị bỏ lại phía sau, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ ý cười.
Vừa dứt lời, Vương Dĩ Tường nhìn thấy Nguyên Lân đã đứng ở cửa lớp được một lúc, gã lập tức thay đổi sắc mặt, nịnh bợ ra mặt mà sán lại gần: “Anh Nguyên, Bạch Tiểu Đường bảo muốn khao cả lớp ăn bánh mì, anh muốn ăn gì, để em nói với nó.”
Nguyên Lân trực tiếp lườm gã một cái lạnh thấu xương, tay đẩy mạnh vai Vương Dĩ Tường sang một bên, rồi sải một bước dài lên bục giảng.
“Muốn ăn bánh mì, muốn uống sữa hả ——”
Nghe thấy giọng nói của Nguyên Lân vang lên từ phía sau, tim Bạch Tiểu Đường run bắn lên một cái. Đám học sinh còn lại lập tức im bặt, ai nấy đều im phăng phắc nhìn thiếu niên đang đứng trên bục giảng với gương mặt không chút cảm xúc.
Mặc dù bọn họ đều mới lên lớp mười được hơn một tháng, nếu không ngồi gần thì đến tên nhau cũng chưa chắc đã nhớ rõ, nhưng tất cả đều không ngoại lệ, ngay từ ngày đầu khai giảng đã nghe qua đại danh của Nguyên Lân.
Nguyên Lân đứng vững trên bục giảng, đưa mắt nhìn quanh một lượt đám người bên dưới, rồi vung tay giáng một cú đấm thật mạnh xuống mặt bàn gỗ. Một tiếng “Rầm” khô khốc vang dội như muốn xuyên thủng màng nhĩ của tất cả những kẻ có mặt.
“Tự vác xác đi mà mua.”