CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 8, cho tôi xem ngực của cậu đi.
Lời tuyên bố của Nguyên Lân chẳng khác nào quăng một quả bom vào cái lớp học đang hỗn loạn này.
Trong phút chốc, nụ cười trên mặt tất cả mọi người đều đóng băng. Họ đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu nổi tại sao Nguyên Lân lại đột ngột hành xử như vậy. Bạch Tiểu Đường có phải nhân vật quan trọng gì đâu, chẳng phải vốn dĩ là kẻ mà ai cũng có thể bắt nạt một cái hay sao?
“Anh Nguyên, hôm nay anh sao thế, tính khí nóng nảy vậy.”
Vương Dĩ Tường vừa bị đẩy cho loạng choạng, khó khăn lắm mới vịn vào cái bàn phía sau để đứng vững. Gã quan sát sắc mặt Nguyên Lân, đợi đến khi vẻ hung bạo trong mắt cậu nhạt bớt mới hậm hực tiến lên bắt chuyện.
“Bọn em chẳng qua cũng chỉ đùa vui thôi mà. Anh biết thừa em ghét ăn bánh mì nhất, có các thêm tiền cho em cũng chẳng thèm ăn.”
Nguyên Lân lười giải thích nhiều, chỉ bỏ lại một chữ “Phiền” rồi đi thẳng về chỗ ngồi.
“Ái chà? Hôm nay có chuyện gì thế này, sao trong lớp lại yên tĩnh vậy?”
Thầy chủ nhiệm phụ trách lớp này họ Liêu, đã sắp đến tuổi về hưu. Ngày ngày thầy vác cái đầu tóc muối tiêu, nhìn ai cũng cười hớn hở như ông già Noel vậy. Những giáo viên khác đều dùng vẻ mặt lạnh lùng để trấn áp học sinh, chỉ riêng thầy Liêu này là dùng ngôn từ – ồ, theo cách nói của thầy, chính là dùng tình thương để cảm hóa học sinh.
Thấy chủ nhiệm đến, những đứa khác lập tức thu lại tâm tính rồi giải tán ngay. Bạch Tiểu Đường cũng vội vàng trở về chỗ ngồi. Sau khi ngồi ổn định, cô không nhịn được mà liếc nhìn về phía góc lớp ở đầu kia phòng học, nơi Nguyên Lân đã gục xuống bàn ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Dù là chuyện sáng nay hay chuyện vừa rồi, thực sự đều nhờ có cậu ta. Tuy người này hơi biến thái một chút… nhưng cảm giác thực ra cũng không phải người xấu.
Buổi trưa, Bạch Tiểu Đường đặc biệt chạy một chuyến xuống căng tin trường, bấm bụng mua một cái bánh mì chà bông đắt tiền nhất. Sau đó cô đi tìm khắp trường một vòng, cuối cùng mới thấy Nguyên Lân trên sân thượng.
Nguyên Lân không ở một mình, bên cạnh còn có mấy nam sinh thường ngày vẫn hay đi theo cậu ta. Mấy người bọn họ đang cùng nhau hút thuốc trên sân thượng.
Lúc Bạch Tiểu Đường mò lên được đến nơi thì trên mặt đất đã có vài mẩu đầu lọc thuốc lá rồi. Nhìn thấy Vương Dĩ Tường, lòng cô vẫn còn chút sợ hãi. Đang lúc không biết có nên bước tới hay không thì cô lại bị tên nam sinh bên cạnh Vương Dĩ Tường bắt quả tang ngay tại trận.
“Dô ta, đây chẳng phải là con sen của Vương Dĩ Tường sao? Sáng nay không mời được cả lớp ăn bánh mì, giờ định mang đến nộp riêng cho bọn này đấy à?”
Chuyện Vương Dĩ Tường bắt nạt Bạch Tiểu Đường thì trong đám này, ngoại trừ Nguyên Lân ra ai cũng rõ mười mươi. Chuyện Nguyên Lân đấm bàn sáng nay bọn chúng cũng chỉ nghĩ là do cậu ta tâm trạng không tốt, nên vẫn chẳng có ai coi Bạch Tiểu Đường ra gì.
Thấy gã nam sinh bên cạnh Vương Dĩ Tường dứt khoát vứt mẩu thuốc lá trên tay rồi bước tới, Bạch Tiểu Đường vội vàng lùi lại để tránh bàn tay đang định chộp lấy mình, đôi mắt to tròn nhìn đầy sợ hãi: “Tớ… tớ muốn tìm Nguyên Lân.”
“Ồ — Hiểu rồi, hiểu rồi, tìm anh Nguyên cơ đấy.”
“Mày có việc gì hả Bạch Tiểu Đường? Anh Nguyên nhà này không nhận thư tình đâu nhé.”
“Thôi đi, chắc là vì sáng nay anh Nguyên anh hùng cứu mỹ nhân làm con bé ‘Bạch Tiểu Ngốc’ này động lòng rồi.”
Cái tên Bạch Tiểu Đường là do bà nội đặt. Bà không học hành nhiều, trong lòng chỉ mong cô cả đời này sẽ ngọt ngào như đường. Bà lại thấy cái tên “Bạch Đường” (đường trắng) nghe giống tên đồ vật quá nên thêm chữ “Tiểu” vào giữa cho thêm phần đáng yêu, gần gũi.
Kết quả là vì tính cách mềm yếu, nội tâm, nên từ nhỏ đến lớn Bạch Tiểu Đường đã bị đặt đủ loại biệt danh. “Bạch Tiểu Ngốc” vẫn còn được coi là dễ nghe, còn nhiều cái tên quái đản khác mà cô chẳng muốn nhớ lại.
“Tớ… tớ không phải…”
Mặt Bạch Tiểu Đường đỏ bừng lên ngay lập tức. Cô siết chặt cái bánh mì trong tay, hoảng hốt giải thích như thể bị mấy con chó rừng dồn vào góc tường: “Tớ là… tớ muốn…”
“Được rồi.”
Giọng nói của Nguyên Lân truyền đến từ góc bên kia nơi Bạch Tiểu Đường không nhìn thấy, cắt ngang lời cô như một mũi tên xé gió lao tới từ trăm mét.
“Tụi mày đi hết đi, nhớ việc tối nay là được.”
Mấy đứa kia ngẩn ra một lúc, đưa mắt nhìn nhau, cả bốn khuôn mặt đều đầy vẻ ngơ ngác không hiểu mô tê gì. Anh Nguyên hôm nay đúng là bất thường thật sự – có muốn từ chối Bạch Tiểu Đường thì cũng đâu cần phải đuổi bọn chúng đi, lẽ nào còn sợ làm tổn thương lòng tự trọng của con nhỏ đó hay sao?
Bạch Tiểu Đường nhìn mấy người kia lững thững đi xuống khỏi sân thượng. Cô không biết chữ “tụi mày” trong miệng Nguyên Lân có bao gồm cả mình không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dù sao lát nữa mình cũng phải đi, nên cô đánh bạo bước tới.
“Nguyên… Nguyên Lân?”
Lúc này Nguyên Lân đang tựa lưng vào tường, điếu thuốc trong miệng đã cháy được một nửa. Qua khóe mắt, cậu thoáng thấy nửa cái đầu của Bạch Tiểu Đường, đôi mắt đen láy to tròn như một con thỏ đang thò đầu ra khỏi hang để thám thính tình hình quân địch, cứ cẩn thận nhìn cậu đầy dè chừng.
“Ừ.”
Sân thượng gió lớn, Nguyên Lân dùng ngón tay kẹp lấy đầu lọc thuốc rồi lấy ra khỏi miệng, làn khói vừa phả ra đã tan biến không còn tăm hơi.
“Có việc gì?”
“Có một chút việc…” Giọng Bạch Tiểu Đường vẫn nhỏ như tiếng muỗi kêu, khiến Nguyên Lân nghe mà thấy tốn sức.
Cậu nhíu mày, còn chưa kịp hỏi xem có phải mình biết ăn thịt người không, đã thấy Bạch Tiểu Đường tiến lên nhét cái bánh mì đã chuẩn bị sẵn vào lòng cậu, rồi lại vội vàng lùi lại hai bước.
“Chuyện sáng nay… cảm ơn cậu.”
Cô cảm ơn một cách rất nghiêm túc, nói xong còn cúi chào Nguyên Lân một góc chín mươi độ, khiến khóe môi cậu lại bắt đầu nhếch lên.
“Cảm ơn tôi?” Cậu một tay bóp nhẹ cái bánh mì, hơi nghiêng người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Đường.
“Vâng!”
“Thế thì một cái bánh mì này không đủ đâu.”
“…”
Bạch Tiểu Đường rụt cổ lại. Kết hợp với phong cách của tên đàn em Vương Dĩ Tường thì chuyện này cũng không có gì bất ngờ: “Tớ không có nhiều tiền… Nếu cậu có thứ gì khác muốn lấy, có thể đợi tớ dành dụm một chút…”
“Tôi không cần tiền.”
Nguyên Lân ném nửa điếu thuốc còn lại xuống đất rồi đưa chân lên giẫm nát. Đôi lông mày xếch lên đầy vẻ kiêu ngạo như một con đại bàng đang tung hoành giữa không trung.
“Hay là, cậu cho tôi xem ngực của cậu đi.”