CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 6 hoan nghênh ghé thăm.
Thời gian buổi sáng lúc nào cũng trôi qua rất nhanh.
Trời sáng rõ dần, trước cửa tiệm nhỏ bắt đầu lác đác vài người dậy sớm ghé mua đồ ăn sáng.
Sau khi bưng bánh bao lên cho Nguyên Lân, Bạch Tiểu Đường lại lập tức quay sang tiếp đón những vị khách khác. Nguyên Lân nhân lúc còn nóng cầm một chiếc lên cắn một miếng, lớp vỏ bột trắng mịn rất mỏng, vừa chạm môi đã thấy ngay phần nhân thịt đầy đặn, mọng nước.
Cậu vừa ăn vừa ngắm Bạch Tiểu Đường quay như chong chóng ngược xuôi lo liệu mọi việc. Với mỗi vị khách bước vào, cô đều cất tiếng chào “Hoan nghênh quý khách” thật giòn giã, rồi lại nhận được những lời khen ngợi từ bà con lối xóm xung quanh, khung cảnh vô cùng ấm cúng, hòa thuận.
“Bà già, số tiền hôm qua bảo bà chuẩn bị đã xong chưa?”
Một giọng nam thô thiển đột ngột đâm ngang vào bầu không khí yên bình ấy. Nguyên Lân lười biếng liếc mắt nhìn qua, thấy ba bốn gã đàn ông đang đứng trước cửa tiệm nhỏ hẹp. Kẻ cầm đầu miệng ngậm thuốc lá, nách kẹp một chiếc cặp công văn, sợi dây chuyền vàng to bản trên chiếc cổ hộ pháp đập ngay vào mắt.
“Thật sự xin lỗi anh Long, tôi ở đây chỉ buôn bán nhỏ thôi, tôi thật sự không gánh nổi cái khoản gọi là… tiền bảo đảm gì đó đâu ạ?” Bà cụ thậm chí chẳng kịp buông thanh quẩy trên tay xuống, chân thành giải thích với nhóm người: “Các anh đòi một tháng tận năm ngàn tệ, tôi làm cả tháng trừ tiền thuê nhà và vốn liếng ra thì…”
“Bà già, cái đó gọi là phí bảo kê.” Giọng gã Long có vẻ khá kiên nhẫn, nhưng đám đàn ông dưới trướng gã đã bắt đầu ra tay đuổi khách, “Bà tuổi cao rồi chắc không hiểu, nhưng bà cứ đi hỏi mấy con phố quanh đây mà xem, mức chúng tôi thu của nhà bà đã là thấp nhất rồi đấy.”
Thấy thực khách vì sợ hãi mà đua nhau đứng dậy bỏ đi, Bạch Tiểu Đường sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng: “Mấy người làm thế này là phạm pháp đấy, nếu các người còn không đi tôi sẽ báo cảnh sát!”
“Báo cảnh sát? Được thôi.” Gã Long lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, phả một hơi khói thẳng vào mặt Bạch Tiểu Đường, khiến cô sợ hãi nhắm nghiền mắt lùi lại một bước, “Thế thì ngày mai số tiền tao đòi sẽ không chỉ là năm ngàn tệ đâu, em gái nhỏ ạ.”
Bạch Tiểu Đường thừa hiểu báo cảnh sát cũng chẳng giải quyết được gì, vì ngay từ lần đầu tiên nhóm người này xuất hiện, cô đã báo rồi.
——Chỉ cần có người báo án là bọn chúng chuồn ngay lập tức. Cảnh sát đến mà không bắt được người thì cũng chẳng thể bỏ hết công việc để nằm vùng ở đây chờ mãi được. Thế rồi cứ hễ cảnh sát đi là bọn chúng lại xuất hiện, thậm chí còn quá quắt hơn. Ban đầu chỉ đòi hai ngàn, sau đó tăng gấp đôi lên bốn ngàn, và giờ thì khăng khăng đòi năm ngàn.
Những cửa hàng xung quanh đây nếu không phải là tiệm ăn sáng thì cũng là tiệm cơm bình dân, nguyên liệu đều tươi sống trong ngày, hễ buôn bán bị đình trệ, đồ không bán được thì phải tự bỏ đi, đều là lỗ vốn thật sự. Vì vậy, chẳng cầm cự được bao lâu, mọi người đều phải ngậm đắng nuốt cay mà nộp tiền.
Nhìn cả tiệm sạch bóng khách khứa, Bạch Tiểu Đường thực sự muốn khóc mà không ra nước mắt. Theo bản năng, cô dõi theo ánh mắt của đám người kia nhìn vào góc phòng, phát hiện Nguyên Lân vẫn đang ngồi tại chỗ thong dong húp nốt bát sữa đậu nành.
“Cậu… cậu ấy không phải khách, chỉ là bạn học của tôi thôi!”
Bạch Tiểu Đường biết nhóm người này nếu đuổi khách không đi là sẽ ra tay đánh người, cô vội vàng giải thích trong hoảng loạn. Ngay lập tức, gã đàn ông đứng bên tay phải gã Long đã tiến đến trước mặt Nguyên Lân: “Thằng ranh, bọn tao có việc tìm chủ quán này, biết điều thì cút mau.”
Nguyên Lân nốc cạn ngụm sữa đậu nành cuối cùng rồi thong thả đặt bát xuống, ngẩng đầu nhìn gã đàn ông cạnh bàn.
“Anh nói cái gì cơ?”
Khóe môi cậu nhếch lên một nụ cười đầy nguy hiểm, nhưng lời lẽ lại lịch sự đến lạ lùng: “Xin lỗi, tôi nghe không rõ, anh nói lại lần nữa được không?”
Gương mặt Nguyên Lân lúc không cười trông rất dữ, đuôi mắt xếch cùng đôi mắt một mí khiến cậu lúc không có cảm xúc trông lạnh lùng đến mức khó gần. Nhưng hiện tại cậu đang cười, vẻ hung hãn ấy dịu đi nhiều, che giấu bớt bản tính tấn công tận xương tủy.
“Tao bảo là ——”
Gã đàn ông dường như tưởng rằng mình đã tìm được một đối tượng dễ bắt nạt, một tay gã túm lấy cổ áo Nguyên Lân, nhe hàm răng ám khói thuốc vàng khè ra:
“Cút. Ngay. Lập. Tức. Nghe rõ chưa?”
Bạch Tiểu Đường dĩ nhiên sợ Nguyên Lân bị đánh, cô định lao lên can ngăn gã đàn ông kia, nhưng lại nghe thấy Nguyên Lân cười khẽ một tiếng. Cậu nắm lấy cổ tay gã, rồi cứ thế như bóp một con búp bê mà đẩy gã lùi lại hai bước.
So với Bạch Tiểu Đường, vẻ mặt không thể tin nổi của gã đàn ông kia còn rõ rệt hơn. Gã cúi đầu nhìn cổ tay mình, lại ngẩng lên nhìn Nguyên Lân, cuối cùng mới ngoảnh đầu lại nhìn gã Long.
“Ở đây chật chội quá, không ra tay được.” Lúc này Nguyên Lân mới chậm rãi đứng dậy, tiện thể xoay nhẹ cổ và cổ tay hoạt động gân cốt: “Hay là chúng ta ra ngoài tìm chỗ nào rộng rãi hơn mà ‘tập tành’ chút nhỉ?”
Lời Nguyên Lân vừa dứt, từ đằng xa đã vang lên tiếng còi cảnh sát cảnh báo. Có vẻ như chủ tiệm nhà bên cạnh đã giúp báo án.
Sắc mặt gã Long biến đổi, gã trừng mắt nhìn Nguyên Lân đầy độc địa, bỏ lại một câu “Thằng chó, mày cứ đợi đấy cho tao” rồi dẫn theo đám đàn em chạy mất hút không để lại dấu vết.