CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 5. Chỉ mình anh biết vòng một đầy đặn của cô.
Khó khăn lắm mới cài xong móc nội y, Bạch Tiểu Đường gần như chẳng dám nghỉ lấy một giây, vội vàng tròng ngay chiếc áo đồng phục vào người.
Chiếc áo rộng thùng thình quá mức phủ lên thân hình gầy gò của Bạch Tiểu Đường, chẳng còn thấy chút đường cong nào, chỉ thấy lùng bùng và thô kệch như một chú cừu non khoác lớp len dày cộm. Nguyên Lân cuối cùng cũng hiểu tại sao trước đây trong lớp chưa từng có ai chú ý đến Bạch Tiểu Đường.
“Cậu… cậu đồ biến thái!”
Lúc xỏ chân vào quần đồng phục, cả khuôn mặt Bạch Tiểu Đường đã nóng bừng đến không chịu nổi. Ngang qua cạnh giường, cô không nhịn được mà lườm Nguyên Lân – kẻ đã ngồi dậy tự bao giờ.
Có lẽ cảm thấy từ “biến thái” hơi nặng lời, cô nói rất lí nhí, âm thanh trượt qua kẽ răng như một cơn gió rồi tan biến mất. Đôi mắt mở tròn xoe, lông mày nhíu chặt, nhưng ngay cả khi làm ra vẻ mặt giận dữ thì trông cô vẫn hoàn toàn chẳng có chút sát thương nào.
Nguyên Lân lười biếng hất chăn ra, chẳng mảy may để tâm đến cái danh xưng biến thái kia. Cậu bước xuống giường, liếc nhìn thời gian rồi lại ngồi xuống cạnh mép giường: “Tôi không biết là trường mình bắt đầu học từ lúc sáu giờ đấy?”
Bảo sao cậu thấy trời vẫn còn tối đen như mực, hóa ra mới hơn năm giờ sáng.
“Bà nội tớ phải dậy sớm mở cửa hàng…” Bạch Tiểu Đường bị đánh lạc hướng, nhỏ giọng giải thích một câu. Sực nhớ đến hành động vừa rồi của Nguyên Lân, cô quay mặt đi chỗ khác: “Tớ phải đi đây, lát nữa cậu tự mình về đi.”
Mở cửa hàng á?
Đằng nào Nguyên Lân cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngủ tiếp, Bạch Tiểu Đường vừa đi trước, cậu đã lững thững bám theo sau.
Rời khỏi khu chung cư, bên ngoài mưa phùn vẫn lách tách rơi, phố xá ngõ hẻm vắng tanh không một bóng người. Bạch Tiểu Đường một mình đeo chiếc ba lô to đùng trông cực kỳ nổi bật. Nguyên Lân cứ thế giữ khoảng cách không xa không gần bám theo, đi một lúc thì thấy một tiệm ăn sáng nhỏ, bên trên treo tấm biển hiệu đã cũ kỹ.
Tiệm Ăn Sáng Bà Nội.
Mặt tiền cửa hàng nhỏ đến tội nghiệp, một chiếc bếp lò đặt nghiêng ngoài cửa được dọn dẹp sạch tinh tươm, chừa lại một nửa lối đi cho khách vào trong. Bà cụ xếp những chiếc bánh bao đã gói xong ngay ngắn vào xửng hấp, thấy Bạch Tiểu Đường đến, động tác trên tay vẫn không hề dừng lại:
“Chẳng phải bà bảo cháu sáng ra cứ ngủ thêm lúc nữa sao, cái con bé này thật là.”
Miệng thì trách móc, nhưng nụ cười hiền hậu của bà lại hằn sâu trong từng nếp nhăn li ti.
“Dạo này các cháu phải học thêm buổi tối, ngày nào cũng về muộn như thế, sáng không ngủ thêm thì lên lớp kiểu gì cũng gật gù cho xem.”
“Làm gì có ạ, tinh thần cháu tốt lắm.” Bạch Tiểu Đường lách vào trong bếp đặt ba lô xuống, thoăn thoắt đeo găng tay vào, “Sáng ra khách ăn đông thế này, một mình bà làm sao mà xuể được ạ.”
Nguyên Lân nằm trong mưa tối qua lâu như vậy, bao thuốc trong người sớm đã ướt nát bét. Cậu vòng sang phía đối diện đường tìm một cửa hàng tiện lợi 24 giờ mua một bao thuốc mới, rồi tựa lưng vào gốc cây già trước cửa hàng, vừa hút thuốc vừa ngắm nhìn Bạch Tiểu Đường bận rộn trong tiệm.
Mãi đến khi từ xửng hấp bốc lên những làn khói trắng xóa như bánh bao, Nguyên Lân mới tùy tiện dụi tắt điếu thuốc trên cột đèn đường sát bên cạnh rồi sải bước tiến thẳng tới.
“Hoan nghênh…”
Bạch Tiểu Đường tưởng có khách đến, hai chữ “quý khách” còn chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại. Cô trừng mắt nhìn cậu, trông chẳng khác nào một chú chó con đang dỗi dằn.
“Ái chà, hoan nghênh cháu, nhưng bánh bao vẫn chưa chín đâu. Chàng trai trẻ, nếu cháu đói thì thử sang nhà khác xem sao nhé.” Bà cụ vẫn đang nhào bột chuẩn bị làm quẩy, ngước lên nở một nụ cười niềm nở với Nguyên Lân rồi lại cúi đầu bận bịu công việc của mình.
“Không sao ạ, cháu không vội.” Nguyên Lân nghiêng đầu cười toe toét với Bạch Tiểu Đường, hàm răng trắng nhởn lộ vẻ đáng ghét. Cậu sải đôi chân dài, hiên ngang ngồi xuống vị trí trong cùng, “Đợi bà làm xong, cho cháu bốn cái bánh bao và một bát sữa đậu nành nhé.”
“Được rồi, thế cháu cứ ngồi đợi một lát. Sữa đậu nành sắp xong rồi, bà múc cho cháu một bát uống trước nhé.”
Sau khi bà cụ nhận lời, hai hàng lông mày nhỏ của Bạch Tiểu Đường nhíu chặt lại như sắp thắt nút đến nơi. Cô cúi đầu, lầm lũi lau dọn bàn ghế. Nguyên Lân tựa lưng vào bức tường phía sau, vắt chéo chân nhìn cô tất bật ngược xuôi.
Cuối cùng cậu cũng có thể nhìn kỹ xem diện mạo của cô nàng “thỏ ngực khủng” này ra sao.
Mặt nhỏ, mắt to, mũi hơi tẹt, trên sống mũi và gò má lấm tấm những nốt tàn nhang nhỏ li ti như những hạt đường nâu. Lúc này cô đang mím chặt môi, vẻ mặt đầy uất ức, nhìn là biết đang phát tiết vì bị cậu làm cho tức chết.
Làn da thì trắng thật, cổ áo đồng phục cài kín mít lên tận đỉnh, che khuất cả nửa cái cổ. Cả bộ quần áo rộng thênh thang lại còn bị cô nhét vào trong quần đồng phục, đúng là một thảm họa thời trang —
Thế nhưng, bên trong lớp vỏ bọc ấy lại là một cặp ngực khủng mà chỉ mình cậu biết.
Mỗi khi nhận ra điều đó, toàn bộ bàn tay Nguyên Lân, từ khớp lòng bàn tay đến các đốt ngón tay, đều bắt đầu râm ran ngứa ngáy không thôi.