CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 4: Cùng giường chung gối.
“Ở ngoài…” Bốn chữ “sofa phòng khách” suýt chút nữa đã thốt ra khỏi miệng Bạch Tiểu Đường, nhưng nghĩ lại, cô liền lắc đầu.
Bà nội ngày nào cũng bốn rưỡi sáng đã phải dậy dọn hàng, nếu thấy Nguyên Lân ngủ trên sofa chắc chắn sẽ hoảng hồn cho xem. Cô đành phải nhìn chiếc giường nhỏ ấm áp của mình với vẻ vô cùng luyến tiếc: “Cậu ngủ giường của tớ đi, tớ ra sofa ngủ.”
Nói xong, cô ôm lấy chiếc chăn nhỏ định đi ra phòng khách. Kết quả vừa hé cửa đã nghe thấy giọng nói mệt mỏi của bà nội vọng ra từ trong phòng: “Đường Đường, nếu cháu muốn xem tivi thì cứ xem, vặn tiếng nhỏ thôi, đừng có ra ra vào vào mãi thế.”
Cánh cửa nhà Bạch Tiểu Đường làm bằng gỗ, lại có tuổi đời đã lâu, mỗi lần mở ra đều phát ra tiếng kẽo kẹt ê răng, dù trong đêm mưa thế này vẫn nghe rất rõ mồn một.
“Không có, không có đâu bà nội, cháu đóng cửa chuẩn bị ngủ đây ạ!”
Bạch Tiểu Đường không ngờ mình lại làm bà thức giấc, theo bản năng lùi lại một bước, lúc này mới nhận ra trong thời gian ngắn tới mình không thể ra ngoài được nữa.
Trước ngày hôm nay, có nằm mơ Bạch Tiểu Đường cũng không ngờ được rằng, vào một đêm chẳng mấy tốt đẹp thế này, cô lại phải nằm chung giường với một cậu bạn cùng lớp hoàn toàn có thể coi là không thân thiết.
—— Chung chăn chung gối.
Bạch Tiểu Đường bảo Nguyên Lân lên giường nằm phía bên trong trước, còn mình thì nằm phía ngoài, người thẳng đuỗn như một chiếc bánh que. Cô cứ ngỡ mình sẽ căng thẳng đến mức không ngủ nổi, nhưng ngặt nỗi hôm nay cõng Nguyên Lân đi suốt một quãng đường dài, thể lực đã sớm cạn kiệt từ lúc nào không hay. Vừa thả lỏng một cái, ý thức của cô liền trở nên mơ màng.
Ở bên cạnh, Nguyên Lân một tay gối sau đầu, gần như chẳng có chút buồn ngủ nào. Không chỉ không ngủ được, trong đầu cậu còn cứ mãi suy nghĩ xem lũ khốn bên trường trung học số 3 rốt cuộc đào đâu ra một khẩu súng điện như thế.
Vốn tưởng mấy đứa bên trung học số 3 nếu tách lẻ ra thì chẳng làm nên trò trống gì, cùng xông lên một lúc thì may ra còn chút thú vị. Kết quả mợ nó, vừa thấy yếu thế là tụi nó chơi trò ném đá giấu tay, đúng là đồ chó.
Đang mải suy nghĩ, cậu bỗng nghe thấy người bên cạnh lầm bầm vài tiếng, nghe không rõ là gì. Nguyên Lân vừa định cười nhạo cô ngủ say nhanh thật, còn chưa kịp quay đầu nhìn qua thì cánh tay đã chạm vào một vùng mềm mại, ấm nóng.
Ngoài cửa sổ nhà Bạch Tiểu Đường đối diện đúng lúc có cột đèn đường, dù muộn thế nào trước cửa sổ vẫn luôn có ánh sáng hắt vào. Chỉ là điện áp có vẻ không ổn định, khiến luồng sáng trắng nhạt cứ lúc mờ lúc tỏ bao phủ lên không gian.
Nguyên Lân liếc mắt qua, quả nhiên nhìn thấy hai “quả dâu tây” tròn trịa kia. Cô nằm nghiêng, bộ ngực càng thêm lộ rõ, hai khối thịt mềm tròn trịa ép sát vào bắp tay cậu. Cổ áo ngủ vì giặt nhiều năm nên đã trở nên lỏng lẻo, hai bầu tuyết thịt căng đầy ép ra một đường rãnh sâu và hẹp.
Ngay từ lúc liếc thấy cô cởi áo, Nguyên Lân đã muốn nhào nặn cặp ngực đó của Bạch Tiểu Đường rồi. Vừa cao, vừa vểnh lại vừa tròn, không biết lúc ngón tay dùng lực bóp chặt thì chúng có tràn ra qua kẽ tay cậu hay không.
“Ưm… Bà nội…”
Khổ nỗi chính chủ lại hoàn toàn chẳng hay biết gì, chẳng biết mơ thấy gì mà lại phát ra những tiếng mê sảng ngây thơ và ngọt ngào.
“Tặc.”
Nguyên Lân mất kiên nhẫn xoay người lại, đưa tay ra lướt qua trước ngực Bạch Tiểu Đường như một con đại bàng bay thấp, cuối cùng vẫn hất lên trên, giống như bắt gà con mà bóp lấy khuôn mặt mềm mại của cô gái nhỏ.
Cặp ngực của con thỏ trắng này, sớm muộn gì cậu cũng phải nhào nặn một phen mới được.
Sáng sớm, bên ngoài trời còn chưa sáng hẳn, tiếng mưa rơi không dứt cuối cùng cũng có xu hướng nhỏ dần. Bạch Tiểu Đường nghe thấy tiếng động bên ngoài liền lập tức mở mắt. Tay cô vô tình chạm phải bắp tay của thiếu niên bên cạnh, do dự một hồi rồi vẫn vội vàng bật dậy, dùng chăn trùm kín đầu Nguyên Lân, sau đó nhanh chóng trốn vào góc phòng thay quần áo.
Nguyên Lân vốn chỉ đang nhắm mắt ngủ hờ, sau khi kéo chiếc chăn mỏng đập vào mặt ra, cậu nhân cơ hội tỉnh dậy để công khai ngắm “Đường Đường ngực khủng” thay đồ.
Chiếc áo ngủ in hình dâu tây được cô gái kéo hai bên như kéo rèm cửa, để lộ một tấm lưng trắng muốt như tuyết. Đón lấy chút ánh sáng ban mai lờ mờ, tấm lưng ấy như bị ai đó phủ lên một lớp voan mỏng màu xanh sẫm, hai đường thắt eo mảnh mai thu vào trong hiện lên đầy huyền ảo.
Cậu nhìn không rõ những đường nét xương nhỏ nhấp nhô trên lưng cô, chỉ thấy cô thật sự rất gầy, có lẽ chính vì gầy nên bộ ngực trông lại càng đồ sộ hơn.
Bạch Tiểu Đường có lẽ vì sự hiện diện của Nguyên Lân nên động tác có phần hoảng hốt và nhanh hơn ngày thường. Cô mau chóng rút từ trong tủ quần áo ra một chiếc nội y màu trắng rồi tròng vào người, hai tay vòng ra sau lưng nhưng mãi mà không cài được móc áo.
Càng không cài được cô lại càng cuống, càng cuống lại càng không cài nổi. Cho đến khi ánh mắt rực cháy của Nguyên Lân đã thản nhiên, như có thực thể dán chặt vào tấm lưng trần của mình, Thượng Đế mới muộn màng ban cho con thỏ trắng đáng thương này một chút lòng thương hại, để hai cái móc kim loại nhỏ xíu đó chạm vào nhau trong lúc rối loạn.