CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 61 THỎ CUỐNG LÊN CŨNG CẮN NGƯỜI
Lối vào con hẻm trong chớp mắt đã bị vây kín người. Bạch Hiểu Cường được một nhóm người bảo vệ phía sau, gần như chẳng nhìn thấy mặt đâu, chỉ lộ ra mỗi đỉnh đầu.
“Dịtme, chạy giỏi đấy chứ… Lúc nãy không tiện mất mặt xấu hổ trước cổng trường, nên muốn tìm chỗ không ai quen biết để chạy trốn hả?”
“Bạch Hiểu Cường, xem ra lúc nãy tao đánh mày vẫn chưa đủ đô, còn muốn kiếm thêm trận nữa à?” Nguyên Lân vác cây gậy chống lên vai, liếc thấy bóng dáng Bạch Tiểu Đường phía sau đã biến mất thì lập tức bày ra tư thế vô cùng nhàn nhã: “Không ngờ da mày lại ngứa đến thế, bình thường ông già mày chưa đánh mày đủ sao? Còn phải tìm đến người cha hờ là tao đây để-“
“ĐM mày, Nguyên Lân!”
Bạch Hiểu Cường tức đến mức những vết bầm tím trên mặt lại đau âm ỉ. Gã nghiến răng nghiến lợi, trợn mắt nhìn trừng trừng thiếu niên trước mặt như thể muốn ăn tươi nuốt sống cậu đến nơi: “Hôm nay tao mà không xử chết mày ở đây thì tao không làm bố mày nữa.”
“Mày đúng là thiếu thốn tình cha thật đấy, chẳng phải vừa mới xin lão già khốn khiếp kia một món tiền để mua băng trò chơi sao, ồ-” Nguyên Lân nghiêng đầu, nụ cười nơi khóe môi đểu cáng tột cùng: “Đem đi thuê người tiêu sạch rồi chứ gì.”
Bạch Hiểu Cường suýt chút nữa nổ đom đóm mắt, giơ tay chỉ thẳng vào Nguyên Lân: “Lên! Lên hết cho tao! Đánh cho nó tàn phế thì thôi, đứa nào phế được cánh tay nó tao thưởng mười triệu, đánh gãy chân thưởng hai mươi triệu!”
Nguyên Lân nghiêng đầu tránh được thanh sắt đang lao tới, dùng đầu gậy chống đâm chuẩn xác vào bụng kẻ tiên phong khiến hắn ngã quỵ, sau đó tung chân đá văng hai kẻ đang nấp sau lưng hắn.
Cậu thực sự rất giỏi, lấy một chọi nhiều mà trong thời gian ngắn vẫn không hề lép vế. Thế nhưng Nguyên Lân thừa hiểu, bản thân vừa rồi chỉ mới tạm nghỉ ngơi được một chút, muốn lấy một địch mười thực sự là chuyện không tưởng. Cậu vừa đánh vừa lùi, cố gắng kéo dài thêm thời gian cho Bạch Tiểu Đường chạy trốn.
Đám người kia rõ ràng không phải là học sinh, mà là lũ lưu manh quanh vùng, vốn dĩ ngày nào cũng đánh đấm chém giết. Nay lại có giải thưởng của Bạch Hiểu Cường kích thích, đứa nào đứa nấy ra tay toàn chiêu hiểm, chỉ sợ sảy tay một cái là tiền rơi vào túi kẻ khác.
Dưới sự vây hãm không kẽ hở của bầy chó hoang, Nguyên Lân dần dần kiệt sức. Cây gậy chống trên tay cũng bị đánh gãy lìa trong lúc va chạm với thanh sắt, chỉ còn lại một nửa cầm trong tay. Vùng bụng và đầu gối do né đòn không kịp nên vết thương cũ càng thêm trầm trọng, khiến hành động của cậu ngày một khó khăn.
“Sao hả Nguyên Lân, mới thế đã không trụ nổi rồi à? Lúc nãy chẳng phải sủa hăng lắm sao?”
Bạch Hiểu Cường lên tiếng, đám lưu manh tự giác dừng tay nhường đường cho gã. Bạch Hiểu Cường cúi đầu nhìn Nguyên Lân đang phải dùng nửa khúc gậy gãy để chống đỡ một cách khổ sở, rồi vung chân đá thẳng vào bụng dưới của cậu.
“Nguyên Lân, mày đúng là thằng phế vật.”
Nguyên Lân lảo đảo mấy bước, vẫn phải vịn vào thùng rác ven đường để gượng đứng vững. Cậu ôm bụng, ngay cả việc hít thở cũng đã khó khăn nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười chế nhạo về phía gã.
Bạch Hiểu Cường hoàn toàn bị nụ cười đó chọc điên. Gã giật lấy thanh sắt từ tay đàn em, vung tay định nện thẳng vào đầu Nguyên Lân. Nguyên Lân biết ý đồ của gã nhưng vẫn đứng bất động không tránh không né, cho đến khi phía sau vang lên tiếng hét lạc đi vì lo lắng của một cô gái: “Đừng đánh nữa! Tôi báo cảnh sát rồi!”
Cậu giật mình quay đầu lại, liền thấy cô gái nhỏ gầy gò đang điên cuồng chạy từ đầu kia con hẻm tới. Cô giật lấy nửa khúc gậy gãy trong tay cậu, dùng cả hai tay nắm chặt, chắn trước mặt cậu như một mầm cây nhỏ bé thẳng tắp nhưng đầy mong manh.
“Tôi đã báo cảnh sát rồi, báo từ mười phút trước!”
Hai tay Bạch Tiểu Đường nắm chặt lấy khúc gậy vốn chẳng còn chút sức đe dọa nào, dùng tông giọng đanh thép mà Nguyên Lân chưa từng nghe qua liên tục quát lớn vào đám bóng đen cao hơn cô cả cái đầu: “Lúc nãy xe cảnh sát đã lái đến đầu đường rồi!”
Lời này vừa thốt ra, đám lưu manh sau lưng Bạch Hiểu Cường theo bản năng đưa mắt nhìn nhau. Bạch Hiểu Cường cũng khựng lại một chút, nhưng rồi gã giơ tay, dễ dàng giật phăng nửa khúc gậy gãy kia từ tay Bạch Tiểu Đường.
“Đến cả tiếng còi cũng chẳng nghe thấy, mày coi tao là thằng ngốc à?”
Trong con hẻm tối tăm, gã hoàn toàn không nhận ra người trước mặt là ai, trực tiếp ném khúc gậy ra xa: “Biết điều thì cút mau, với cái thân hình mảnh khảnh này của mày, ông đây đấm một phát là mày bay xa mười mét đấy.”
Nói đi cũng phải nói lại, Nguyên Lân cũng thấy lạ. Cái đứa nhát chết như Bạch Tiểu Đường, bình thường đến cả lời nhờ vả của bạn học cũng không dám từ chối, vậy mà trước mặt mười mấy gã đàn ông lại có thể đứng thẳng lưng, che chắn trước mặt cậu với thái độ không nhường bước dù chỉ một phân.
Cô không đáp lời, nhưng sự im lặng bướng bỉnh này lại càng khiến người ta ngứa mắt. Bạch Hiểu Cường trực tiếp vung tay về phía cô. Cô sợ hãi nhắm nghiền mắt theo bản năng, nhưng cơ thể vẫn gồng lên kìm nén sự run rẩy, cứ như thể chỉ cần mình né tránh là sẽ không bảo vệ được Nguyên Lân phía sau nữa.
Thế nhưng, cảm giác đau đớn mãi không ập đến. Khi cô mở mắt ra lần nữa, liền thấy Nguyên Lân đã đứng sau lưng mình từ lúc nào, dùng tay không đỡ lấy thanh sắt của Bạch Hiểu Cường.
Có thể thấy cậu đã vô cùng chật vật, gân xanh trên toàn bộ cánh tay nổi cộm lên, run rẩy không ngừng vì sức lực đã cạn kiệt. Nhưng dù là vậy, cậu cũng không để thanh sắt của Bạch Hiểu Cường tiến thêm được nửa phân.