CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 62 BẠN BÈ CÁI ĐÉO GÌ KHÔNG BIẾT
Bạch Hiểu Cường như không tin vào mắt mình, gã liên tục dồn sức, nhưng dù gã có cố gắng thế nào thì thanh sắt kia cứ như bị đóng băng giữa không trung, chẳng thể nhúc nhích nổi một phân.
“Được lắm, Nguyên Lân, anh hùng cứu mỹ nhân à? Khá khen cho mày.”
Gã khựng lại, hít một hơi thật sâu: “Nhưng mày tưởng đám người bên cạnh tao đây chỉ đến để đứng xem kịch thôi sao?”
Lời còn chưa dứt, đám bóng đen sau lưng Bạch Hiểu Cường đã bắt đầu rục rịch. Bạch Tiểu Đường thấy vậy chẳng kịp nghĩ ngợi gì thêm, cô lấy hết sức bình sinh, tung một cú đá trời giáng vào đầu gối của Bạch Hiểu Cường.
Cơn đau ập đến hoàn toàn ngoài dự tính khiến Bạch Hiểu Cường rú lên một tiếng thảm thiết. Ngay khi gã gập người xuống, thanh sắt trên tay cũng bị Nguyên Lân giật phắt đi.
Nguyên Lân chẳng thèm chơi trò mèo vờn chuột, cậu xoay tay nện một cú vào sau gáy Bạch Hiểu Cường. Sau khi nghe tiếng gã rên hừ hừ rồi đổ gục xuống đất, chẳng biết lấy đâu ra sức lực, cậu túm chặt lấy Bạch Tiểu Đường kéo chạy về phía đầu kia con hẻm.
Bạch Hiểu Cường vất vả lắm mới tỉnh táo lại sau cơn đau. Nhìn đám người bên cạnh vẫn đang đứng tần ngần, tuyệt nhiên không một ai chịu đuổi theo, gã tức đến phát điên: “Đứng đờ ra đấy làm gì, bắt cả hai đứa nó về đây cho tao!”
“Thôi đi người anh em, mày cũng có đưa cho bọn tao bao nhiêu tiền đâu, bắt bọn tao phí cả buổi tối hầu mày à?”
“Con nhỏ lúc nãy bảo nó báo cảnh sát rồi, nhỡ lát nữa cảnh sát đến thật thì bọn tao lỗ nặng.”
“Phải đấy, mày cứ mở mồm ra là trăm triệu này trăm triệu nọ, mà nãy giờ mới đưa cho bọn tao có tám triệu bạc…”
“Chia ra mỗi đứa chưa nổi năm trăm ngàn thì chơi bời gì. Tao bảo cho mày biết, nếu mày dám lừa bọn tao thì hôm nay bọn tao đánh thằng ranh kia thế nào, lần sau sẽ đánh mày y hệt như thế.”
Đám lưu manh kẻ tung người hứng chưa được mấy câu, thì ngay khoảnh khắc tiếng còi cảnh sát vang lên từ đằng xa, cả lũ lập tức giải tán. Đúng là phường chuyên nghiệp, chúng bỏ chạy tứ tán như chim muông trong rừng, chỉ trong chớp mắt chỉ còn lại một mình Bạch Hiểu Cường nằm bò tại chỗ, nhìn về hướng Nguyên Lân và Bạch Tiểu Đường vừa biến mất mà gào thét trong vô vọng.
Nguyên Lân kéo Bạch Tiểu Đường chạy chưa được bao xa đã phải tìm đại một chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi. Nhìn cậu thiếu niên nằm vật ra chiếc ghế băng ven đường thở dốc, Bạch Tiểu Đường suýt chút nữa thì bật khóc: “Tớ xin lỗi… là tại tớ chạy không đủ nhanh, giá mà tớ quay lại sớm hơn một chút thì tốt rồi…”
Những chỗ vừa mới băng bó xong hầu như đều bị thấm máu trở lại, còn những chỗ lúc nãy vẫn còn nguyên vẹn thì giờ đã chằng chịt vết bầm tím và lằn máu.
“Xin lỗi cái đuỵt mợ…” Nguyên Lân nhớ lại cảnh con thỏ nhát gan này vừa nãy lại kiên định chắn trước mặt mình như vậy, lúc này ngay cả việc nhìn vào mắt cô cũng thấy mất tự nhiên: “Cậu không nên quay lại, tại sao lại quay lại hả?”
“Tớ… tớ nghe lời cậu gọi điện cho Nguyên Lãng trước, sau đó mới gọi cho cảnh sát…”
Vì không biết giải thích đầu đuôi câu chuyện thế nào, cũng chẳng nói rõ được vị trí địa lý, nên cảnh sát ở đầu dây bên kia thậm chí còn không tin lời cô nói. Bạch Tiểu Đường phải tốn bao nhiêu công sức van nài họ mới chịu cử người đi, vừa cúp máy là cô không kịp nghỉ ngơi mà chạy thục mạng quay lại ngay.
“Tớ sợ… tớ sợ họ thực sự sẽ…” Bạch Tiểu Đường lúc chạy đến đầu hẻm đã ngoái đầu nhìn lại một cái, bị đám người đen nghịt kia dọa cho lảo đảo suýt ngã. May mà ngay từ đầu cô đã không có ý định chạy trốn một mình, cái liếc nhìn đó coi như là bước chuẩn bị tâm lý trước cho cô. “Cậu vốn đã bị thương rồi… mà họ lại đông người như thế…”
Nghe giọng nói nghẹn ngào của cô, Nguyên Lân cảm thấy vừa xót xa lại vừa có chút vui sướng len lỏi, cảm giác như vừa ăn một miếng sườn xào chua ngọt, vị chua vị ngọt cứ thế trộn lẫn vào nhau.
“Cậu sợ tôi bị thương đến thế sao?” Cậu định nhếch môi cười một cái nhưng lại chạm vào vết thương nên đành thôi.
Bạch Tiểu Đường gật đầu: “Tất nhiên rồi, bởi vì…”
Bởi vì?
Cô bé thực ra cũng không hiểu nổi tại sao mình lại sợ Nguyên Lân bị thương đến thế. Sợ đến mức thà rằng mình đứng ra chắn cái đòn đó trước cũng thấy chẳng sao cả, ý nghĩ lúc đó chỉ đơn giản là thanh sắt kia đừng rơi xuống người Nguyên Lân là tốt rồi.
“Bởi vì cái gì?”
Trước sự truy hỏi của Nguyên Lân, Bạch Tiểu Đường vô thức né tránh ánh mắt của cậu: “Bởi vì chúng ta là bạn bè… đúng không?”
Bạn bè cái đệch mợ nhà nó chứ.