CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 60 ĐẾN ĐÂY, LŨ VÔ DỤNG
Bạch Tiểu Đường rốt cuộc không nhịn được nữa, phì cười thành tiếng. Đối với Nguyên Lân mà nói, tiếng “phì” ấy chính là thanh âm tuyệt diệu nhất thế gian.
“Được rồi, cậu ngồi yên đi, bôi thuốc xong tớ còn phải quay lại bệnh viện trực đêm nữa.” Bạch Tiểu Đường thoát ra khỏi tâm trạng nặng nề, nhận ra thời gian đã không còn sớm: “Muộn chút nữa là hết xe buýt đấy.”
Nhắc đến việc phải về nhà, nụ cười trên mặt Nguyên Lân vụt tắt quá nửa, cậu uể oải “ừ” một tiếng, rồi cứ ngồi bất động đó mặc cho Bạch Tiểu Đường “xử lý”.
Động tác của Bạch Tiểu Đường vừa nhẹ vừa nhanh, chẳng mấy chốc đã băng bó xong các vết thương ngoài da cho Nguyên Lân, nhưng vẻ mặt cô vẫn đầy lo lắng: “Nguyên Lân, hay là lát nữa cậu đi bệnh viện kiểm tra cùng tớ đi, lúc nãy cậu còn nôn ra máu nữa…”
“Ai thèm nôn máu chứ.” Nguyên Lân cảm thấy nếu mình có nôn máu thật thì cũng là do bị Bạch Tiểu Đường làm cho tức chết: “Đó là do trong miệng bị đánh rách thôi… Nói cứ như tôi là thằng phế vật không bằng.”
“…”
Bạch Tiểu Đường cũng chẳng hiểu sao nôn ra máu lại liên quan đến việc là phế vật, nhưng bản năng sinh tồn khiến cô không dám cãi lại, chỉ biết bĩu môi: “Tớ sợ cậu bị thương nội tạng thôi mà…”
Nguyên Lân vốn là hạng người ưa ngọt không ưa đắng, Bạch Tiểu Đường vừa xuống nước bằng giọng mềm mỏng như vậy là cậu chịu thua ngay, đành phải cao giọng để che giấu cảm xúc: “Đi thôi, tiễn cậu về bệnh viện rồi tính sau.”
Nói xong cậu đứng bật dậy, chẳng nói chẳng rằng nắm chặt lấy cổ tay Bạch Tiểu Đường, cứ như sợ chỉ cần mình quay đi là cô sẽ chuồn mất vậy.
Bạch Tiểu Đường khẽ rút tay nhưng không ra, cô ngước mắt nhìn cậu: “Cậu làm gì thế, tớ còn phải thu dọn đồ đạc mang cho bà nữa.”
Đành chịu, Nguyên Lân lại phải buông tay, ngồi bệt xuống sofa nhìn cô chạy ra chạy vào trong căn phòng khách bé xíu, động tác nhanh nhẹn thu dọn mọi thứ bà nội có thể cần đến sau này, chất đầy vào hai chiếc xô nhựa lớn.
“Cậu tha lôi cái đống lỉnh kỉnh gì thế này…” Nguyên Lân nhìn không nổi nữa, chủ động bước tới xách hai chiếc xô lên, rồi hếch cằm về phía vật dài nhất đang nhô ra: “Đây là cái gì?”
“Gậy chống, để lúc tớ không có ở đó, bà có thể dùng nó để nhấn chuông gọi y tá.” Bạch Tiểu Đường đáp.
Ok hiểu.
Tay xách nách mang hai cái xô, Nguyên Lân cảm thấy mình chẳng khác nào một tiệm tạp hóa di động. Bạch Tiểu Đường thì đi trước mở đường, từ việc mở cửa đến cầm điện thoại soi đèn, hai người kẻ trước người sau bước ra khỏi lối vào tòa nhà, phối hợp cũng gọi là có chút ăn ý. Nguyên Lân nhìn cái bóng Bạch Tiểu Đường lạch bạch chạy phía trước, lòng chưa kịp thấy thỏa mãn được hai phút thì từ phía không xa đã vang lên tiếng người:
“Ở đây! Nguyên Lân! Nguyên Lân ở đây!”
“Tìm thấy rồi! Chỗ này, chỗ này!”
Mợ bà nó, lũ khốn này dám đuổi tận đến đây rồi.
Nguyên Lân vội vàng dồn hai cái xô sang tay phải, rồi túm lấy Bạch Tiểu Đường còn đang ngơ ngác kéo chạy về hướng ngược lại.
“Mau lấy điện thoại của tôi gọi cho Nguyên Lãng!”
Bạch Tiểu Đường quay mòng mòng tại chỗ mới theo kịp bước chân của cậu: “Mấy người đó là đám lúc nãy đánh nhau với cậu hả? Họ đuổi tới đây rồi sao?”
“Ừ.” Nguyên Lân chạy được vài bước liền đổi ý, tìm một góc hẻm kín đáo để cả hai tạm ẩn nấp rồi mới buông tay Bạch Tiểu Đường ra: “Cậu tự về bệnh viện đi, đừng quay đầu lại, nhớ gọi điện bảo Nguyên Lãng đến đón tôi là được.”
“Thế còn cậu thì sao?” Tiếng chửi bới ngày một gần, nhưng hai chân Bạch Tiểu Đường như dính chặt xuống đất, không tài nào nhúc nhích nổi: “Cậu định một mình…”
“Mấy đứa phế vật đó, tôi đánh loáng cái là thắng thôi.” Nguyên Lân thấy cô vẫn còn lề mề, cuống quá liền đẩy mạnh cô một cái: “Mau đi đi, đừng ở đây cản chân tôi.”
Cái thân hình nhỏ bé của Bạch Tiểu Đường làm sao chịu nổi cú đẩy của Nguyên Lân, cô lảo đảo lùi lại mấy bước. Nguyên Lân không còn thời gian để nhìn cô thêm nữa, cậu nhìn chằm chằm về phía đám người đang ập tới, chậm rãi rút chiếc gậy chống từ trong xô nhựa ra, rồi dùng thân hình mình chắn kín lối đi của Bạch Tiểu Đường.
“Đến đây, lũ vô dụng, đêm nay tao sẽ chơi với chúng mày cho ra trò.”