CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 59 VÌ DỖ THỎ CON MÀ KHÔNG TỪ THỦ ĐOẠN
Bạch Tiểu Đường run lẩy bẩy, chiếc điện thoại trên tay vẫn còn vương lại nhiệt độ cơ thể của Nguyên Lân, nóng hổi đến mức cô cầm cũng không xong mà buông cũng không được.
“Nguyên Lân, cậu làm cái gì vậy… Cậu đưa điện thoại cho tớ rồi thì cậu dùng cái gì… Cậu đừng có quậy phá nữa được không…”
“Ồ, anh ta đưa điện thoại thì không phải quậy phá, tôi đưa thì là quậy phá?” Nguyên Lân chẳng nói chẳng rằng giật lấy chiếc điện thoại trong tay cô nhét tọt vào túi quần của Bạch Tiểu Đường, “Tôi mà thiếu điện thoại dùng chắc? Tiện thể luôn, đưa cái này cho cậu thì tôi chẳng cần lưu số cậu nữa, ứng dụng nhắn tin trong này đều là tài khoản của tôi, cậu muốn xem thì xem, không muốn xem thì cứ đăng xuất là xong.”
“…”
Cái người này sao mà kỳ cục thế không biết!
“Tớ xem điện thoại của cậu làm gì chứ… Tớ… Như thế chẳng phải xâm phạm quyền riêng tư của cậu sao?”
Nguyên Lân suýt nữa thì tức chết vì Bạch Tiểu Đường, cậu đưa tay nhéo lấy khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô, biến “thỏ con” thành một con “gà nhiếp”: “Cho cậu dùng thì cậu cứ dùng đi, còn nói nhảm nữa là tối nay cậu đừng hòng quay lại bệnh viện.”
Dù Bạch Tiểu Đường biết Nguyên Lân chỉ đang dọa dẫm, nhưng suy nghĩ một hồi cô vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng.
“Vậy cái điện thoại kia để tớ tìm tiệm sửa lại rồi trả cho… anh Nguyên Lãng vậy.” Mới cầm chưa ấm tay đã vỡ nát thế này, Bạch Tiểu Đường nhìn mà thấy xót xa, “Nguyên Lân, sau này cậu có thể nói chuyện tử tế được không, đừng có hở ra là đập phá đồ đạc như thế?”
“Đồ khác thì dễ nói, chứ đồ của Nguyên Lãng thì không.” Nguyên Lân giật lấy chiếc điện thoại vỡ nát từ tay cô, “Cái này đưa tôi, tôi đích thân đưa cho anh ta. Sau này cậu không được phép gặp anh ta nữa, mau quên cái tên đó đi, ám quẻ!”
“Thế… thế cậu giúp tớ nói một tiếng xin lỗi với anh ấy nhé…”
Xin lỗi á? Xin lỗi cái con khỉ ấy!
Bạch Tiểu Đường nhìn cái vẻ mặt nhe răng trợn mắt của Nguyên Lân, hình như đột nhiên phản ứng kịp: “Ơ mà không đúng, sao cậu biết tớ phải quay lại bệnh viện?”
Bà nội lần này phát bệnh đột ngột, ngay cả lúc xin nghỉ học cô cũng nói năng lộn xộn, sao Nguyên Lân lại biết được?
Câu hỏi này đánh trúng “tử huyệt” của Nguyên Lân. Cậu nghẹn lời một hồi, cảm giác máu nóng bốc hết lên đầu, thế là đâm lao đành phải theo lao: “Sao hả, bà nội ốm mà cậu cũng chẳng thèm nói với tôi, rốt cuộc cậu có coi tôi là -“
Nhìn đôi đồng tử đen láy tròn xoe của Bạch Tiểu Đường, Nguyên Lân sực nhớ ra giữa họ dường như vẫn chưa là cái gì của nhau cả. Cậu cố nuốt ngược cái danh xưng mập mờ kia vào trong, suýt chút nữa nghiền nát cả răng hàm:
“… Là bạn không trời?”
Bạn bè cái con khỉ mốc, ĐM cái từ “bạn bè” tổ sư mười tám đời nhà nó!
Bạch Tiểu Đường không hề biết Nguyên Lân đang chửi thề điên cuồng trong lòng, cô cuống đến mức mặt đỏ bừng: “Tớ… tớ chỉ cảm thấy có nói với cậu thì cũng chỉ làm cậu lo lắng vô ích thôi, vả lại tớ cũng không biết số điện thoại của cậu… Hai ngày nay tớ đều ở bệnh viện suốt…”
Thấy cô cuống quýt giải thích, lời nói lộn xộn không đầu không đuôi, Nguyên Lân trái lại không còn thấy hỏa lớn nữa. Cậu hít sâu một hơi cắt ngang lời cô: “Thôi bỏ đi, chuyện trước kia chúng ta xóa sạch nhé. Từ hôm nay trở đi có chuyện gì cũng không được giấu nhau nữa, được không?”
Bạch Tiểu Đường cũng chẳng biết sao hôm nay Nguyên Lân lại dễ nói chuyện như vậy, tóm lại là gật đầu lia lịa, quên béng luôn việc rốt cuộc làm sao cậu phát hiện ra tung tích của cô: “Ừm, được, được chứ!”
Khủng hoảng đã qua đi, Nguyên Lân ngồi phịch xuống sofa, ngả người ra sau ra hiệu cho Bạch Tiểu Đường tiếp tục bôi thuốc cho mình: “Thế tình hình bà nội bây giờ thế nào rồi?”
Vừa nhắc tới bà nội, tâm trạng của Bạch Tiểu Đường như bị kéo tuột xuống vực thẳm, cả người tức khắc xìu hẳn đi.
“Xuất huyết não bộc phát… Tuy đã hẹn lịch phẫu thuật rồi, nhưng… nhưng bác sĩ cũng nói… dù sao tuổi tác cũng đã cao, rủi ro phẫu thuật và biến chứng đều rất lớn…”
Cô cắn môi dưới, dù thấy rõ cô đã rất cố gắng kiềm chế nhưng vẫn không nhịn được tiếng nghẹn ngào. Nguyên Lân lập tức luống cuống, thu lại tư thế “ông tướng” định vươn tay nắm lấy tay cô.
“Cậu đừng khóc mà… Khóc có ích cái rắm gì đâu, bà nội chắc chắn không sao đâu. Cái bệnh xuất huyết não này… tỷ lệ phẫu thuật thành công cao lắm.”
Nhưng sinh lão bệnh tử vốn là lẽ thường tình, đứng trước ngọn núi lớn này, ai mà chẳng nhỏ bé như hạt bụi, Nguyên Lân cũng không ngoại lệ. Cậu nắm lấy cổ tay Bạch Tiểu Đường, trái tim hoàn toàn tan nát khi cảm nhận được sự run rẩy không thể kiểm soát của thiếu nữ.
“Đừng khóc nữa, hay là… tôi hát cho cậu nghe nhé.”
“… Hát?” Bạch Tiểu Đường sụt sịt, dùng bàn tay còn lại lau nước mắt: “Cậu cũng biết hát à?”
Không biết. Nhưng không biết thì làm thế nào, đành phải hát bừa thôi, dù sao có hay hay dở thì cũng kệ.
Thấy sự chú ý của cô gái nhỏ đã bị mình thu hút, Nguyên Lân biết lúc này không được để lỡ nhịp. Cậu đằng hắng lấy giọng: “Tôi nói cho cậu biết, biệt hiệu của tôi là ‘Kho tàng âm nhạc Trung Hoa’ đấy, cậu muốn nghe gì, cứ chọn đại đi!”
Bạch Tiểu Đường cũng chẳng biết mấy bài hát, cô lắc đầu: “Cậu cứ hát đại đi, tớ cũng chẳng biết bài nào hay cả.”
“…” Nguyên Lân suy nghĩ một lát. “Vậy cậu nghe cho kỹ đây… Nói trước nhé, đây là hát ngẫu hứng thôi đấy, không đại diện cho trình độ bình thường của tôi đâu.”
“Ừm!” Bạch Tiểu Đường gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc như đang đứng ở concert của ngôi sao nổi tiếng vậy.
“Chú voi con, chú voi con, sao cái cổ của chú lại dài thế kia? Voi con trả lời: ĐM nhà ngươi, ta là hươu cao cổ mà ♪”
“…”
Đây mà là hát à?