CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 58 TÔI CẤM CẬU THÍCH NGUYÊN LÃNG
Bạch Tiểu Đường cảm thấy Nguyên Lân mới thực sự là kẻ “có độc”.
Lời hay ý đẹp gì cậu ta cũng chẳng lọt tai, khuyên nhủ thế nào cũng vô dụng, lúc nào cũng thích dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề. Cho dù có đâm đầu vào tường, có chịu thiệt thòi thì lần sau vẫn cứ chứng nào tật nấy, cô thật sự chưa thấy ai như thế này bao giờ.
Cô khó nhọc dìu cậu vào nhà, để cậu nằm ngay ngắn trên sofa, sau đó bật đèn, vào phòng lấy hộp y tế rồi ra phòng khách đặt lên bàn trà, xong lại tất tả vào nhà vệ sinh bưng ra một chậu nước.
“Lần này cậu lại bị làm sao, lại đánh nhau với ai nữa đây?”
Chuyện này không nhắc thì thôi, nhắc đến là lại thấy bốc hỏa.
Nguyên Lân vốn định cứ thế sòng phẳng mà đánh một trận, ai ngờ thằng ranh con kia một hơi gọi đến hơn hai mươi đứa, đen nghịt cả cổng trường. Nguyên Lân thấy tình hình không ổn liền bảo Vương Dĩ Tường và mấy đứa kia đi trước, kết quả chẳng đứa nào chịu đi, thế là cả bốn đều bị tẩn cho một trận ra trò. Đúng là cha nào con nấy, gã già khốn nạn đẻ ra thằng con cũng khốn nạn y hệt, một lũ chó má như nhau.
Thế nhưng mấy lời này khi đến cửa miệng Nguyên Lân lại nuốt ngược vào trong: “Thì tôi vẫn vậy mà, ngày nào chẳng đánh đấm lung tung, đánh với ai mà chẳng là đánh, đúng không?”
Bạch Tiểu Đường thực sự không thích cậu như vậy, nhưng cô vẫn thở dài, vắt khô khăn mặt để lau sạch vết thương trên mặt, tay và chân cho cậu.
“Đau không?”
“Không đau.”
“… Ờ.”
“Đệch! Cậu ra tay nặng như thế tôi không đau mới lạ đấy! Nhẹ tay chút coi!”
Bạch Tiểu Đường thấy cậu cuối cùng cũng biết nhảy dựng lên vì đau, cô khẽ mỉm cười cúi đầu, một lần nữa nới lỏng lực tay: “Tớ cứ tưởng cậu không biết đau là gì cơ, ngày nào cũng đánh nhau cơ mà.”
“Cậu nói bậy bạ gì đấy.” Nguyên Lân cảm nhận được ánh mắt dịu dàng của cô gái nhỏ đang rơi trên cơ thể mình, lướt qua làn da cậu như một loài động vật thân mềm ấm áp, khiến cậu vô thức buông lỏng cảnh giác: “Tôi đánh nhau hằng ngày hồi nào, lâu lâu mới đánh một trận thôi. Hơn nữa toàn đánh lũ khốn kiếp, đều là do chúng nó tự tìm đến, đáng đời lắm.”
“…”
Bạch Tiểu Đường lau sạch bụi bẩn và cát sỏi trên người cậu, nước trong chậu đã đục ngầu. Cô lấy cồn và bông gòn ra chuẩn bị bôi thuốc cho cậu, đúng lúc này chiếc điện thoại trong túi bỗng đột ngột vang lên.
Nhạc chuông là bản mặc định – Bạch Tiểu Đường vẫn chưa tìm được chỗ để thay đổi. Cô móc điện thoại ra xem, phát hiện là báo thức mình vô tình đặt nhầm lúc đang mày mò máy. Cô còn chưa kịp tắt báo thức thì điện thoại đã bị Nguyên Lân giật phắt đi.
“Hóa ra cậu có điện thoại à, số bao nhiêu, đưa đây tôi lưu lại.”
“Ờ… tớ không biết xem số của mình ở đâu.” Bạch Tiểu Đường thực ra không bài xích việc cho Nguyên Lân số điện thoại, cô nhìn vào màn hình: “Hay là cậu thử dùng nó gọi trực tiếp vào máy cậu xem?”
“Cậu không biết số?” Nguyên Lân như thể vừa nghe thấy chuyện gì lạ lùng lắm: “Thế đây là điện thoại của ai?”
“Là… là của anh chàng đến đưa thẻ ngân hàng sáng nay nói… đây là điện thoại cũ anh ấy không dùng đến, nên hảo tâm cho tớ mượn.” Bạch Tiểu Đường thành thật kể hết chuyện kỳ ngộ ngày hôm nay, “Sim cũng là anh ấy giúp tớ lắp sẵn luôn, nên tớ vẫn chưa biết số… Anh ấy thực sự là một người rất tốt…”
Nguyên Lân vừa nghe đã thấy có gì đó không ổn. Chiếc điện thoại trên tay này mặt trước mặt sau sáng bóng, đến một vết xước nhỏ cũng không có, làm sao có thể là đồ cũ không dùng đến được. Cậu vài thao tác đã tra ra được đời máy trong hệ thống – Hừ, mẫu mới nhất năm nay, vừa mới mở bán một tháng trước. Đây mà là đồ cũ thì cậu thề sẽ ăn tươi nuốt sống cái máy này luôn!
“Người đó trông thế nào?” Nguyên Lân càng nghĩ càng thấy sai sai: “Có phải trông kiểu nho nhã lịch thiệp, nhưng thực chất lại thâm hiểm như một con rắn hổ mang không?”
“…”
Vế trước thì nói khá đúng, nhưng vế sau thì không khớp chút nào.
“Làm gì có chuyện giống rắn hổ mang, anh ấy là một người rất lịch sự và có giáo dục, mặc vest, chắc là dân văn phòng đi làm thôi.”
Đệch mợ.
Bạch Tiểu Đường thấy sắc mặt Nguyên Lân chợt lạnh sững lại, cậu vung tay ném phăng chiếc điện thoại mới tinh đi.
“Cậu làm cái gì vậy!”
Chiếc điện thoại bị ném trúng vào bức tường trống tạo thành một vết lõm nhỏ rồi rơi xuống đất. Bạch Tiểu Đường vội vàng lao tới nhặt lên, thấy màn hình đã vỡ tan nát như một bông hoa tuyết rạn nứt.
“NGUYÊN! LÂN!”
Cô thực sự nổi giận, không phải giận vì mất điện thoại, mà giận vì Nguyên Lân lại đối xử với lòng tốt của người khác dành cho cô như vậy. “Sao cậu có thể như thế hả!”
“Tôi làm sao?”
Nguyên Lân đứng bật dậy khỏi sofa. Chẳng biết con thỏ này lấy đâu ra gan hùm mà dám quát to vào mặt cậu như thế, quát đến mức cổ họng cậu lại trào lên một vị tanh nồng, cảm giác như giây tiếp theo sẽ hộc ra một búng máu vậy.
“Chỉ một cái điện thoại mà đã mua chuộc được cậu rồi, sao cậu lại thiếu tiền đồ thế hả! Tôi bảo cho cậu biết, cậu không được phép thích Nguyên Lãng, nghe rõ chưa!”
Bạch Tiểu Đường ngẩn người, cô không hiểu những lời không đầu không đuôi này của Nguyên Lân có ý nghĩa gì, cũng không biết Nguyên Lãng là ai. Nhưng thấy cậu vừa dứt lời đã ho sặc sụa, nhổ một ngụm nước bọt đỏ tươi vào thùng rác phía sau, cô lập tức chẳng còn tâm trí nào mà để ý đến điện thoại hay lòng tốt gì nữa. Cô vội kiễng chân vỗ lưng cho Nguyên Lân dễ thở, rồi ngay sau đó bị con bạo chúa đang nổi điên tóm chặt vào lòng mà giày vò một trận.
“Mụ nội nó, cái thằng Nguyên Lãng chết tiệt đó lúc nào cũng chỉ biết làm tôi buồn nôn! ĐM nó!”
“… Nguyên Lãng?” Bạch Tiểu Đường cuối cùng cũng bắt được hai chữ này: “Cậu quen anh ấy sao?”
“Đéo quen!” Nguyên Lân nghiến răng nghiến lợi giày vò Bạch Tiểu Đường một hồi, cuối cùng cũng tạm nén được cơn hỏa trong lòng. Cậu lấy chiếc điện thoại của mình từ trong túi ra, ép buộc nhét vào tay Bạch Tiểu Đường: “Rốt cuộc cậu là người từ thời tiền sử nào xuyên không tới đây vậy, điện thoại cũng không có. Sau này cậu dùng cái máy này của tôi, nếu để tôi thấy cái điện thoại kia một lần nữa, tôi -“
Lần này cậu chẳng thèm hạ thấp tông giọng nữa, trực tiếp tóm lấy bả vai cô mà lắc mạnh hai cái:
“Tôi sẽ dập cậu đến chết đấy.”