CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 57 THỎ CON, CÓ PHẢI CẬU CÓ ĐỘC KHÔNG?
Ở phía bên kia, Bạch Tiểu Đường ăn tối xong trong phòng bệnh, sau đó đỡ bà nội nằm xuống ngủ thì bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại.
Đối phương xưng là nhân viên giao hàng, không tìm thấy phòng bệnh nên nhờ cô ra hành lang nhận đồ. Nhưng Bạch Tiểu Đường chưa bao giờ đặt đồ ăn ngoài, và chiếc điện thoại cục gạch của bà nội cũng không thể cài đặt ứng dụng giao hàng được.
Cô ngơ ngác ra khỏi phòng bệnh, quả nhiên thấy một người đàn ông trung niên mặc đồng phục giao hàng màu vàng tươi ở đằng xa hành lang. Ông chú đi đến trước mặt Bạch Tiểu Đường, xác nhận tên họ của cô rồi lấy từ trong chiếc thùng lớn đeo sau lưng ra một chiếc túi quà rất tinh xảo đưa cho cô: “Làm phiền cháu cho chú đánh giá năm sao nhé!”
Bạch Tiểu Đường còn chưa kịp nói câu “vâng” thì bóng dáng màu vàng kia đã biến mất hút như một tia chớp nơi hành lang bệnh viện.
Cô xách túi quà quay lại phòng bệnh, nhân lúc bà nội vẫn đang ngủ say liền mở ra xem thử, thấy bên trong là một chiếc điện thoại di động đang nằm yên lặng. Điện thoại không còn hộp đóng gói, chỉ có vài lớp màng xốp bọc khí lót ở dưới đáy để chống sốc, nhưng Bạch Tiểu Đường lấy ra ngắm nghía thì cảm giác đây là máy mới tinh.
Cô không dám nghịch lung tung, định bụng cất điện thoại lại vào túi để lát nữa nếu người ta có đưa nhầm thì còn đem trả, đúng lúc này màn hình bỗng sáng lên. Cô loay hoay mãi mới vô tình bắt được cuộc gọi, vừa áp lên tai đã nghe thấy giọng nói ôn hòa của người đàn ông truyền đến qua ống nghe: “Đây là chiếc điện thoại cũ tôi không dùng đến, nếu em không chê thì cứ cầm lấy mà dùng. Xã hội hiện đại mà không có điện thoại thì bất tiện lắm.”
“À đúng rồi, sim điện thoại là tôi nhờ người làm giúp em, đợi sau này em đủ tuổi thành niên, có số riêng của mình rồi đổi lại sau cũng được.”
Nghe anh nói đến đoạn sim điện thoại, Bạch Tiểu Đường mới nhận ra đây là người đàn ông lịch lãm đã đến đưa thẻ ngân hàng sáng nay, cô lập tức cảm thấy vô cùng ngại ngùng: “Anh… chuyện này sao em dám nhận…”
“Không có gì phải ngại cả, giá trị của một chiếc điện thoại cũ thấp đến mức em không tưởng tượng nổi đâu.” Mặc dù chiếc máy đó hoàn toàn không phải là “điện thoại cũ”. Nguyên Lãng đứng ở đầu dây bên kia, xuyên qua khung cửa sổ sát đất nhìn xuống toàn cảnh thành phố: “Nếu em thực sự cảm thấy ngại, đợi sau này lên đại học đi làm thêm rồi trả lại cho tôi cũng được, cứ coi như tôi cho em mượn.”
Người ta đã nói đến nước này, nếu còn từ chối thì sẽ thành ra quá đáng. Dẫu trong lòng Bạch Tiểu Đường vẫn còn đầy bất an, cô cũng chỉ đành cảm ơn anh rồi nhận lấy chiếc điện thoại.
“Nhắc mới nhớ, hình như em vẫn chưa hỏi quý danh của anh…”
Người đàn ông ở đầu dây bên kia chỉ khẽ cười: “Lần tới gặp mặt tôi sẽ nói cho em biết nhé, hôm nay tôi phải đi họp trước rồi.”
Sau khi cúp máy, Bạch Tiểu Đường lại lật đi lật lại chiếc điện thoại trên tay để ngắm nghía, cô không cách nào tưởng tượng nổi đây lại là một chiếc điện thoại cũ. Cô cẩn thận vào giao diện chính, không kìm được cảm giác hiếu kỳ với từng chức năng của máy. Nghịch một lát, Bạch Tiểu Đường chợt nhớ ra lời nhắc nhở của người đàn ông lúc sáng về việc sạc pin cho máy của bà nội, cô liền tranh thủ lúc trời chưa quá muộn định về nhà một chuyến, sẵn tiện lấy thêm ít đồ dùng sinh hoạt cần thiết cho bà sau phẫu thuật.
Nhờ vả người nhà bệnh nhân giường bên trông hộ bà nội một chút, Bạch Tiểu Đường phóng ra khỏi bệnh viện nhanh như một con thỏ, chạy lạch bạch về đến nhà. Từ xa cô đã thấy trước cửa lối vào tòa nhà hình như có một đống đồ gì đó, đến gần mới phát hiện ra đó không phải là đồ đạc, mà là một con người.
Cô sợ tới mức giật bắn mình, đơ ra vài giây mới sực nhớ ra điện thoại mới hình như có chức năng đèn pin, vội vàng bật lên soi thử rồi lập tức nhào tới: “Nguyên Lân, Nguyên Lân sao cậu lại ở đây!”
Bạch Tiểu Đường chưa bao giờ thấy Nguyên Lân thảm hại thế này. Ngay cả lần trước đối đầu với đám người lớn có vũ khí, cậu cũng chưa từng mặt mũi bầm dập như vậy. Trên mặt cậu toàn là những vết tím bầm, khóe môi cũng lờ mờ thấy vết máu đang bị cậu nén chặt trong miệng.
“Thỏ con?”
Cũng may dù Nguyên Lân đang ngồi bệt dưới đất nhưng vẫn chưa mất ý thức, nghe thấy tiếng của Bạch Tiểu Đường mới chậm rãi mở mắt: “Đuỹ mẹ, sao cậu lại về đây…”
“Sao cậu lại đi đánh nhau nữa rồi…” Bạch Tiểu Đường nghe giọng cậu đã thấy không ổn, cũng biết lần này chắc chắn cậu đã bị thiệt thòi nặng nề, vội vàng muốn đỡ người dậy: “Tớ đã bảo cậu rồi, cậu cứ hay đánh nhau thì chắc chắn sẽ có ngày gặp họa mà!”
“Cậu nói lúc nào?” Một ngụm máu vẫn còn nghẹn ở cổ họng, Nguyên Lân nói chuyện có chút không rõ lời: “Nếu biết tối nay cậu về, tôi đã chẳng thèm đến chỗ này.”
Cái bộ dạng này thảm hại chết đi được, thật sự chẳng muốn để con thỏ ngốc này nhìn thấy chút nào. Đầu lưỡi Nguyên Lân đảo qua vị sắt rỉ trong miệng, nuốt xuống rồi nó lại lập tức trào lên, khiến cậu bực mình muốn chết.
“Cậu có phải đã hạ thuốc gì tôi không đấy?” Cậu được cô gái nhỏ gầy yếu khoác tay lên vai dìu đi, cảm nhận được hai chân cô đang run rẩy khi leo cầu thang. Rõ ràng toàn thân đang đau đớn dữ dội nhưng cậu vẫn không kìm được mà cười tự giễu một tiếng.
Bạch Tiểu Đường không biết cậu đang nói gì, vất vả lắm mới lên đến tầng hai mới thở hổn hển đáp lại một câu: “Ý cậu là sao?”
Nguyên Lân cũng không biết là ý gì, còn có thể là ý gì nữa đây.
Cứ vô thức chạy đến nhà cô, lúc nãy bị đánh đến mức thần trí mơ hồ, lúc tỉnh táo lại đã thấy mình đang ở dưới lầu nhà cô rồi.
“Tôi nói này, có phải cậu có độc không hả, thỏ con?”