CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 56 ĐẾN ĐÚNG LÚC LẮM
Sau khi lấy được thẻ ngân hàng, Nguyên Lân đi cùng Nguyên Lãng về nhà. Khi xe vừa lái vào sân vườn, Nguyên Lãng đưa tay về phía cậu: “Đưa cho anh đi.”
“Làm gề?”
Cậu nhìn Nguyên Lãng đầy cảnh giác, chỉ thấy anh ta nhếch môi: “Đưa thẻ đây, ngày mai anh sẽ cho người mang qua giúp chú. Mấy ngày tới chuyện đi học cứ để bác Lưu đưa đón, ở nhà tử tế mà bầu bạn với ba.”
“Đuỹ mợ nhà anh…”
Nguyên Lân suýt nữa thì nổi khùng, nhưng nhìn vẻ mặt không chút biến chuyển của Nguyên Lãng, cậu vẫn rút thẻ ngân hàng từ trong túi ném sang.
“Nhớ kỹ là phải nói theo đúng kịch bản của lão già khốn khiếp kia, đừng có làm chuyện gì thừa thãi đấy, liệu hồn.”
Bạch Tiểu Đường từ khi bà nội xảy ra chuyện vẫn chưa liên lạc với cậu lần nào, Nguyên Lân cũng không muốn để cô biết chuyện mình đã tẩn cha cô một trận, định bụng cứ thế mà lấp liếm cho qua. Nguyên Lãng dường như cũng hiểu cậu đang nghĩ gì, chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng rồi cất chiếc thẻ đi.
Chiếc xe băng qua khu vườn, dừng lại trước tòa nhà chính. Nguyên Lân lướt qua vị quản gia già đang chờ ở cửa, trực tiếp đẩy cửa bước vào sảnh vào.
Trên ghế sofa ở phòng khách, một người phụ nữ sang trọng đang cầm ly chân cao nhấm nháp chút rượu vang đỏ dưỡng nhan trước khi ngủ. Nghe thấy tiếng mở cửa, bà ta cũng chẳng buồn nâng mí mắt, chỉ phát ra giọng nói lạnh lẽo và lười biếng như loài rắn độc: “Ba con ngủ rồi, con đi tắm rửa nghỉ ngơi đi, sáng mai dậy ăn sáng với ông ấy.”
Nguyên Lân trực tiếp lọc bỏ giọng nói của bà ta, đi thẳng lên lầu rồi đóng sập cửa phòng ngủ lại.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, dường như đêm tối mới thực sự bắt đầu dành cho việc nghỉ ngơi. Đến tận lúc này Nguyên Lân mới nhận ra cơ thể mình mệt mỏi đến nhường nào, nhưng khóe môi cậu lại khẽ nhếch lên khi nhớ tới giọng nói vui mừng khôn xiết của Bạch Tiểu Đường ở đầu dây bên kia.
Con thỏ ngực bự này đúng là chẳng có tiền đồ gì cả, cảm giác như chỉ cần đưa một củ cà rốt là có thể dụ đi mất ngay. Suy cho cùng, tất cả vẫn là tại lão già khốn khiếp kia.
Ngày hôm sau, Nguyên Lãng mang theo chiếc thẻ ngân hàng đến bệnh viện mà Nguyên Lân đã nói, thuận lợi tìm được phòng bệnh của bà cụ, và dĩ nhiên cũng rất thuận lợi gặp được cô gái đã reo hò vui sướng trong điện thoại ngày hôm qua.
“Chào anh, anh là…?”
Có điều giờ nhìn cô chẳng còn chút hăng hái nào của tối qua nữa, cả người trông có vẻ rụt rè căng thẳng, chỉ khẽ ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi lại vội vã cúi xuống.
“Chào em, anh đến để đưa đồ.” Nguyên Lãng đặt thẻ ngân hàng trong một chiếc phong bì cùng với sữa và hoa quả mang tới cạnh giường bệnh của bà cụ. “Mật khẩu thẻ là ngày sinh nhật của em trai em, nếu em không nhớ có thể gọi điện xác nhận lại với ba mình.”
“Làm phiền anh quá!” Cô bé nghe vậy liền vội vàng cúi chào anh: “Thật sự làm phiền anh quá, thực ra em đi lấy cũng được mà, còn bắt anh phải chạy một chuyến…”
“Không sao, anh cũng tiện đường qua đây thôi.” Nguyên Lãng vẫn giữ tông giọng ôn hòa: “Nếu tiện, em có thể cho anh xin phương thức liên lạc để dễ bề trao đổi lần sau không?”
“A, vâng ạ!” Bạch Tiểu Đường vội vàng móc chiếc điện thoại cục gạch của bà nội từ trong túi ra: “Ờ, vì em vẫn chưa có điện thoại riêng nên… đây là máy của bà nội em, hiện tại em đang dùng. Nếu anh có việc gì thì cứ gọi vào số này là tìm được em ạ.”
Học sinh cấp ba dù nhà trường nghiêm cấm mang điện thoại nhưng thực tế những học sinh thực sự không sở hữu điện thoại đã rất hiếm. Nguyên Lãng nhận thấy cô gái trước mặt dường như cũng biết rõ điều đó nên biểu cảm có chút lúng túng.
“Không sao đâu.” Nguyên Lãng vẫn cười nhã nhặn: “Chỉ là để tiện liên lạc chuyện chuyển khoản thêm trong thời gian bà nằm viện thôi. Dạo này em nhớ chú ý sạc pin điện thoại thường xuyên, giữ liên lạc thông suốt là được.”
Bạch Tiểu Đường gần như không thể tưởng tượng nổi sự việc lại xoay chuyển ngoạn mục chỉ sau một đêm. Cô vừa xúc động vừa cảm kích tiễn Nguyên Lãng đi, mãi sau mới nhớ ra hình như ngay cả họ tên của người ta cô cũng quên chưa hỏi…
Buổi chiều, Nguyên Lân cứ nghĩ đến việc tối nay phải về nhà là sự cáu bẳn lại hiện rõ mồn một. Hai đứa còn lại nghe tin tối qua cậu về nhà ở đều tỏ ra thấu hiểu, rồi dùng sự im lặng để hóa giải cơn thịnh nộ. Chỉ có Vương Dĩ Tường vẫn trơ cái mặt ra, liên tục nhảy nhót trên bờ vực nguy hiểm: “Anh Nguyên, hay tối nay mình đi net thâu đêm đi, thế thì tài xế không tìm thấy anh để bắt về nhà được đâu.”
Nguyên Lân nhàn nhạt liếc gã một cái: “Đó là vấn đề tài xế có bắt được tao hay không à? Vương Dĩ Tường, mày não lợn à?”
Lần trước Nguyên Lãng đến đồn cảnh sát bảo lãnh thì cậu chẳng sao cả, vốn dĩ cũng có thể được thả ra nên Nguyên Lân không bận tâm. Nhưng lần này là chính Nguyên Lân chủ động gọi điện bắt Nguyên Lãng đến bảo lãnh, chuyện đó đã khác rồi. Ăn của người thì ngại, cầm của người thì run, vả lại đám vệ sĩ mặc vest đen dưới trướng Nguyên Lãng cũng chẳng phải phường ăn chay. Chẳng còn cách nào, đến lúc phải về thì vẫn phải về thôi.
Đến chập tối, hiếm khi Nguyên Lân vẫn còn ngồi lại trong lớp định bụng vất vưởng nốt tiết tự học tối rồi mới về. Kết quả thầy Liêu vừa vào lớp thì Hắc Tử đã sải bước từ ngoài cửa đi vào, sắc mặt u ám.
“Ồ Hắc Tử, hôm nay sao mặt ông đen đặc thế kia.” Vương Dĩ Tường nằm bò ra bàn lười biếng liếc mắt, suýt chút nữa bị cái thần sắc đen sì của gã hung thần này dọa cho khiếp vía. “Ị đùn ra quần à?”
Hắc Tử ngày thường đã chẳng thèm tiếp mấy câu đùa nhạt nhẽo của Vương Dĩ Tường, hôm nay lại càng coi hắn như không khí, đi thẳng đến trước bàn Nguyên Lân cúi xuống: “Anh Nguyên, thằng Trương Lão Tam bên trường Thực Nghiệm bảo Bạch Hiểu Cường đang kéo người ở trường, tối nay định đến chặn đường anh. Hay là anh về trước đi?”
Bạch Hiểu Cường.
Nguyên Lân nhớ lại khuôn mặt của thằng ranh con đó, cơn hỏa nén trong người từ lúc về nhà tối qua cuối cùng cũng tìm được chỗ trút.
“Mẹ nó, đến đúng lúc lắm.” Nguyên Lân hạ thấp giọng, nhếch môi cười lạnh. “Hỏi xem chúng nó đến đâu rồi, tao ra ngoài đón khách.”