CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 55BƯỚC NGOẶT
Bạch Tiểu Đường khóc xong ở cửa thang máy cũng không dám quay về phòng bệnh ngay. Cô đón chuyến thang máy tiếp theo xuống lầu mua cho bà nội một ít cháo, lúc quay lại không quên hỏi y tá trực ca xem hiện tại họ còn nợ bao nhiêu tiền viện phí.
Số tiền tích cóp hơn mười triệu của bà nội đã sớm cạn kiệt trong đợt cấp cứu và làm thủ tục nhập viện hai ngày trước. Sáng nay bệnh viện gọi điện giục đóng tiền, Bạch Tiểu Đường sợ bà nghe thấy nên đành nói dối loanh quanh rằng nhất định hai ngày tới sẽ nộp đủ, bấy giờ mới tạm thời cho qua chuyện.
“Hiện tại nợ không nhiều, hơn bốn triệu thôi.”
Nữ y tá trực ca kiểm tra xong liền đưa ra câu trả lời: “Nhưng người nhà phải nhanh chóng sắp xếp phẫu thuật đi, người già bị xuất huyết não càng kéo dài càng nguy hiểm… Bố mẹ cháu đâu? Cháu là một cô bé chưa thành niên, đến lúc đó ngay cả đơn cam kết phẫu thuật cũng không ký được đâu, mau gọi bố mẹ đến đi.”
Bạch Tiểu Đường cúi đầu, cổ họng đắng ngắt và khô khốc.
“Vâng, cháu biết rồi ạ, cháu cảm ơn cô.”
Cô quay lại phòng bệnh, bà nội đã lại mơ màng thiếp đi. Cô trút cháo từ hộp dùng một lần sang bát kim loại của nhà mình để tiện mượn lò vi sóng của bệnh viện hâm nóng bất cứ lúc nào, rồi cứ thế ngồi ngây dại trước giường bệnh cho đến khi hai bệnh nhân khác cùng phòng đã tắt đèn đi ngủ, cô mới không kìm được mà rơi nước mắt.
Thực ra cô biết ba có tiền, cô luôn biết điều đó. Nhưng tiền của ba sẽ không bao giờ tiêu cho cô, chỉ vì cô là con gái.
Hồi nhỏ, ngày nào Bạch Tiểu Đường cũng nghĩ, nếu cô không phải con gái, có lẽ ba mẹ sẽ không ly hôn, ba cũng sẽ yêu cô thật nhiều, yêu như cách ba yêu em trai vậy. Nhưng trên đời này, làm gì có “nếu như”.
Ngay khi Bạch Tiểu Đường gần như tuyệt vọng, trong bóng tối có một bàn tay già nua khẽ nắm lấy cổ tay cô.
“Đường Đường…”
Bạch Tiểu Đường vội vàng lau nước mắt, cố tỏ ra như không có chuyện gì nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi vẻ nghẹn ngào: “Bà nội, bà đói rồi phải không ạ, con có mua cháo ở đây rồi…”
“Bà không đói, con nghe bà nói đã…” Bà cụ nói chuyện chậm chạp và yếu ớt, nghe mà thấy vô cùng xót xa: “Ba con người đó… con đừng trông chờ gì vào nó nữa…”
Bạch Tiểu Đường vừa nghe đã biết bà định nói gì, nước mắt tức khắc tuôn rơi không ngừng: “Nhưng… nếu không trông cậy vào ba thì biết làm sao hả bà… Bà nhất định phải chữa bệnh mà…”
“Hồi ông nội con sắp đi, ông ấy cứ bảo bà đừng chữa nữa, đừng lãng phí tiền học hành sau này của con vào người ông ấy. Lúc đó bà không hiểu ý định của ông, còn tưởng ông bệnh đến mức lú lẫn rồi, bao năm qua dù chịu bao nhiêu khổ cực bà cũng chưa từng hối hận…”
Nghĩ đến người bạn đời đã khuất, bà cụ cuối cùng cũng không kìm nén được, giọng nói khẽ run rẩy.
“Nhưng giờ bà đã hiểu tâm tư của ông lúc đó rồi…”
Bà vừa dứt lời, nước mắt của cô gái nhỏ đã như những giọt mưa ấm nóng lã chã rơi xuống mu bàn tay bà.
“Bà nội, bà đừng nói thế… Con dù có thế nào…”
Vừa nãy sau khi tắt đèn, Bạch Tiểu Đường đã nghĩ rất nhiều, cả chuyện tốt lẫn chuyện xấu, tất cả những cách có thể kiếm ra tiền cô đều đã nghĩ qua một lượt: “Bà yên tâm… con nhất định sẽ chữa khỏi cho bà.”
Bà nội là người không muốn thấy cảnh này nhất. Bà siết chặt tay cháu gái, đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên như một tia chớp xé toạc không gian yên tĩnh trong phòng bệnh.
“Con… con ra ngoài nghe điện thoại đã, có lẽ có người tìm bà có việc.”
Mấy ngày nay Bạch Tiểu Đường luôn mang theo điện thoại của bà bên mình, sợ có việc cần liên lạc mà lại lỡ mất. Cô bước ra khỏi phòng bệnh, cúi đầu nhìn tên người gọi trên màn hình, trong lòng bỗng bùng lên một tia hy vọng: “Ba ạ?”
Đầu dây bên kia, Bạch Nặc đang ngồi trên giường bệnh, xung quanh là một nhóm đàn ông mặc vest đô con vây kín kẽ đến mức con ruồi cũng không bay lọt. Từng người một đều cúi đầu nhìn chằm chằm gã khiến mồ hôi trên trán gã bắt đầu túa ra như mưa.
“Đường… Đường Đường à!” Bạch Nặc giơ điện thoại lên, liếm đôi môi khô khốc: “Ba muốn nói với con là… cái đó, bệnh tình của bà nội ba nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Ba có tiền, con yên tâm đi, dù tốn bao nhiêu ba cũng lo được!”
“Thật hả ba!?”
Tiếng reo hò vui mừng khôn xiết của Bạch Tiểu Đường truyền ra từ loa ngoài điện thoại. Bạch Nặc nhìn thấy sắc mặt của cậu hai nhà họ Nguyên lập tức dịu đi vài phần, bấy giờ mới dám buông lỏng trái tim đang treo ngược xuống được một nửa.
“Đương nhiên là thật rồi, vài bữa nữa…” Gã chưa kịp nói hết câu đã vội vàng đổi giọng dưới cái lườm sắc lẹm của Nguyên Lân: “Ngày mai, ngay mai ba sẽ bảo người mang tiền qua cho con, con đừng lo lắng nữa, nghỉ ngơi sớm đi!”
“Vâng, con cảm ơn ba, con cảm ơn ba rất nhiều!”
Nghe tiếng con thỏ ngực lớn kia reo hò trong điện thoại, Nguyên Lân trực tiếp đứng dậy. Đám người mặc vest đen vây quanh giường bệnh lập tức rẽ ra một lối đi cho cậu. Cậu tiến thẳng đến trước giường bệnh, chìa tay ra với gã đàn ông vừa cúp máy:
“Tiền đâu, đưa đây.”
Cậu dừng lại một chút, gằn giọng:
“Thiếu một xu, tao đánh nát đầu con trai mày.”