CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 54DÙ SAO CẬU VỐN DĨ ĐÃ XỐC NỔI VÀ BẠO LỰC
Nguyên Lân sải bước như bay xuống cầu thang bộ thoát hiểm để ra tầng trệt, vừa vặn bắt gặp chiếc xe của Bạch Nặc từ bãi đỗ xe đi ra. Cậu nhanh thoăn thoắt nhảy lên chiếc mô tô của mình, lách một vòng nhỏ rồi bám theo ngay phía sau.
Cậu giữ khoảng cách không gần không xa, đi theo gã đàn ông đến tận cổng một trường trung học phổ thông. Lúc này vừa đúng giờ tan học trước tiết tự học buổi tối, cổng trường vô cùng đông đúc huyên náo.
Chiếc BMW màu đen dừng lại cách đó không xa, Nguyên Lân cũng bóp phanh, đứng quan sát dưới bóng một cây cổ thụ phía xa. Cho đến khi Bạch Nặc mở cửa bước xuống, gã đích thân mở cửa ghế sau cho con trai mình, nụ cười rạng rỡ trên mặt gã dường như lấp đầy mọi nếp nhăn.
“Con trai à, hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của ba và mẹ, tối nay không cần học thêm nữa, ba đưa hai mẹ con đi ăn món gì thật ngon nhé.”
“Kỷ niệm ngày cưới? Hai người rảnh thật đấy…” Cậu thiếu niên đảo mắt, vẻ mặt đầy sự thiếu kiên nhẫn: “À đúng rồi, con hết tiền rồi, cho con ít tiền đi.”
“Chao ôi, đã bảo con phải tiết kiệm một chút mà.” Gã đàn ông nói vậy nhưng vẫn rất sảng khoái rút ví từ trong túi ra, nhưng lại bị cậu con trai ngắt lời: “Thời đại nào rồi còn dùng ví tiền, lát nữa chuyển khoản qua WeChat cho con, hai hôm nay con có việc cần dùng.”
“Được được, con bảo cần bao nhiêu…” Gã đàn ông lại vội vàng luống cuống lấy điện thoại ra, Nguyên Lân đứng từ xa nghe thấy cậu thiếu niên kia không hề khách sáo mà mở miệng: “Trước mắt cứ đưa năm triệu đi, thiếu thì tính sau.”
“Chẳng phải hai hôm trước ba vừa đưa con ba triệu sao, con tiêu xài hoang phí quá đấy…”
“Có ba triệu bọ, con mua cái máy Switch là hết sạch rồi, còn chẳng đủ tiền mua băng trò chơi nữa là…”
Nguyên Lân trơ mắt nhìn gã già khốn nạn vừa mới khóc nghèo với con gái mình xong, đột nhiên khó khăn kinh tế biến đâu mất sạch, sảng khoái chuyển khoản cho con trai năm triệu rồi cả hai vui vẻ lên xe.
Đuỵt mợ.
Nếu không phải lúc nãy Nguyên Lãng ở trong điện thoại cứ dặn đi dặn lại rằng anh ta chỉ đứng ra dọn bãi cho cậu mấy vụ đánh đấm thôi, thì Nguyên Lân chắc chắn đã nhấn ga tông thẳng cho hai cha con nhà này tàn phế luôn rồi.
Cậu tiếp tục bám theo với khoảng cách vừa phải, theo họ về nhà đón người vợ đã trang điểm lộng lẫy, rồi cả gia đình ba người cùng đi đến một nhà hàng Pháp nằm ở vị trí đắc địa ngay trung tâm thành phố. Ngay cửa nhà hàng có đặt bảng thực đơn gợi ý của ngày, Nguyên Lân liếc qua mức giá được ghi chú tỉ mỉ bên cạnh, đột nhiên cậu chẳng còn kiên nhẫn để chờ đợi thời cơ nữa.
Thực ra ra tay lúc này không thích hợp lắm, vì xung quanh quá đông người, cậu sẽ bị người khác can ra, chẳng đánh được gã già kia mấy đấm, ngược lại còn dễ để đối phương thừa cơ lúc cậu bị giữ lại mà đánh trả.
— Thế nhưng, cái giá của một bữa ăn của gã khốn này cũng đủ để tạo nên bước ngoặt cho người già đang bất tỉnh và cô gái nhỏ đang khóc nức nở trong bệnh viện kia.
Dù sao cậu vốn dĩ đã xốc nổi và bạo lực rồi, sao cũng được.
Hai tiếng sau, Nguyên Lãng có mặt tại đồn công an gần đó để bảo lãnh người.
Vẫn là quy trình tương tự như lần trước, chỉ có điều lần này Nguyên Lân không còn là phòng vệ chính đáng nữa, mà bị gán cho cái danh “gây rối trật tự công cộng”.
Nguyên Lãng đi đến trước phòng tạm giữ, thấy Nguyên Lân đang nằm nhắm mắt dưỡng thần bên trong, trông có vẻ khá thong dong, anh ta không nhịn được mà nhếch môi mỉa mai một câu: “Vào đây lần hai trông có vẻ dễ chịu nhỉ.”
“Anh cứ đi mà xem cái bộ dạng khóc lóc thảm thiết của lão già kia khi bị đánh đi, anh cũng sẽ thấy dễ chịu thôi.” Nguyên Lân lật người ngồi dậy, biểu cảm sảng khoái như thể vừa làm được việc thiện gì lớn lao lắm. “À đúng rồi, lão già đó sao rồi, vẫn đang nằm viện à?”
Cậu đã phá hỏng ngày kỷ niệm của họ. Cái ánh mắt không thể tin nổi và vô cùng giận dữ của lão già khi bị xe cấp cứu xách đi trước sự chứng kiến của đám đông, nghĩ lại thôi cũng thấy sướng rơn cả người.
“Đúng rồi đó.” Nguyên Lãng vừa từ bệnh viện qua đây, “Chấn động não nhẹ, chuẩn bị nằm viện hai tuần. Chú cũng giỏi thật đấy, giờ đánh người cùng lứa chưa đủ, lại còn phải đánh cả người trung niên, có thú vị không?”
Vì người nhà đã mang giấy hòa giải đến, nên phía công an chỉ có thể mở cửa phòng tạm giữ cho Nguyên Lân ra ngoài.
“Thú vị quá đi chứ, sau này tôi chỉ chuyên đánh mấy lão già bốn năm mươi tuổi kiểu đó thôi.” Nguyên Lân đút hai tay vào túi quần chậm chạp đứng dậy, thuận thế liếc nhìn tờ giấy hòa giải trên tay viên cảnh sát: “Lợi hại đấy Nguyên Lãng.”
Chẳng những bắt lão già đó ký giấy hòa giải, mà thậm chí còn không phải bồi thường kinh tế. Ước chừng trong quá trình điều tra, Nguyên Lãng đã nắm thóp được mấy chuyện làm ăn mờ ám của lão, không nhân tiện tống tiền một khoản đã là nhân từ lắm rồi.
Nguyên Lãng bị gọi thẳng tên chỉ cười lạnh một tiếng, không chấp nhặt với cậu. Nguyên Lân lúc đầu còn chưa hiểu anh ta cười cái gì, kết quả vừa bước ra khỏi đồn công an đã bị một nhóm đàn ông mặc vest vây kín.
“Ủa alo mợ nó, anh có ý gì đây?”
“Anh có thể có ý gì chứ, chú đến lúc phải về nhà rồi.” Nguyên Lãng thu lại nụ cười hiền hòa, “Dạo này sức khỏe ba không tốt, rất muốn gặp chú lắm.”
Đó là ba của anh, không phải ba của tôi.
Câu nói đã đến cửa miệng nhưng Nguyên Lân lại nuốt ngược vào trong.
“Về nhà cũng được,” trong đầu cậu hiện lên dáng vẻ yếu ớt đang khóc lóc bất lực trong bệnh viện kia, “Nhưng trước tiên anh đưa tôi đi tìm lão già kia một chuyến nữa đã.”
Khoản tiền lẽ ra phải gánh vác, gã đừng hòng trốn một xu nào.