CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 45 DÙ SAO KHÔNG HÔN MÔI LÀ ĐƯỢC
Bạch Tiểu Đường tức thì hoảng hốt: “Nguyên Lân, cậu không được… không được thế này!”
Thế nhưng ngay lúc cô vừa cất lời, ngón tay của thiếu niên đã khéo léo lách qua lớp gọng thép nhỏ ẩn trong cúp áo ngực. Chiếc nội y vừa bị dịch chuyển đã không chịu nổi áp lực mà bắt đầu trượt dần lên trên, nó khẽ mắc lại ở đầu nhũ một chút rồi cũng miễn cưỡng cọ qua.
“Không được thế nào?” Lòng bàn tay Nguyên Lân gần như ngay khoảnh khắc nội y bị đẩy lên đã nắm trọn lấy bầu ngực cô, ngón cái ấn lên nụ hoa nhỏ xíu mà ra sức nhào nặn, bắt nạt: “Cậu đi đâu mà tìm được chiếc ghế sofa bằng thịt người nào tốt như tôi?”
Nói thì nghe hay vậy thôi, chứ thực tế Nguyên Lân đang ôm Bạch Tiểu Đường – “chiếc gối ôm thịt người” mềm mại này – đến mức không biết mệt là gì.
Trước đây cậu chưa từng biết cơ thể con gái lại mềm đến thế, cứ như không có xương vậy, chỗ nào cũng là lớp thịt mềm mại. Dẫu cơ thể Bạch Tiểu Đường có phần gầy gò, nhưng khi dán chặt vào người cậu, cậu chỉ cảm nhận được sự đầy đặn và đàn hồi vô cùng.
“Cậu thế này tớ không làm bài tập được đâu Nguyên Lân…” Bạch Tiểu Đường giãy không ra, nói không lại, thực sự là chẳng còn cách nào khác.
“Không làm bài tập được?” Nguyên Lân có vẻ hứng thú: “Tại sao?”
Ngay cả khi đặt câu hỏi, ngón tay cậu cũng chưa từng buông tha cho đầu nhũ nhỏ bé của cô, thậm chí còn cố ý dùng lực ép hạt đậu mềm ấy lún sâu vào trong.
“Tại vì… tại vì không thể tập trung tinh thần được…”
Bạch Tiểu Đường cảm thấy ngay cả việc duy trì tông giọng bình thường cũng thật khó khăn. Cảm giác ẩm ướt quen thuộc giữa khe chân khiến cô thấy xấu hổ, nhưng chiếc đùi cứng ngắc của thiếu niên đang tì ngay chính giữa, cô thậm chí không thể khép chặt chân để ngăn dòng chất lỏng đang chậm rãi tuôn chảy trong cơ thể.
“Không tập trung được?” Thiếu niên phía sau thẳng người lên, cánh tay kia siết chặt eo cô kéo sát vào lòng hơn, hạ thấp giọng: “Tại vì sướng quá à?”
A a a a, sao cái người này lại như thế chứ!
Bạch Tiểu Đường bị một câu nói của cậu chặn họng đến mức không thốt nên lời, chỉ biết dùng tay ngăn cản. Khốn nỗi sức mạnh của cả hai hoàn toàn không cùng đẳng cấp, cô nắm lấy cổ tay Nguyên Lân nhưng chẳng thể làm lay chuyển dù chỉ một phân, đành phải để mặc cơ thể bị cuốn theo từng động tác của cậu.
Nguyên Lân cũng không biết mình thích sự vùng vẫy vô ích này của Bạch Tiểu Đường – nhìn đôi chân ngắn cũn của cô ngồi trên đùi mình còn chẳng chạm đất mà vẫn cứ không ngừng đạp tới đạp lui muốn thoát ra – hay là thích nhìn dáng vẻ đỏ mặt tía tai mà lại bất lực của cô nữa.
Hình như cái nào cậu cũng thích cả.
Cậu rút tay ra khỏi áo cô gái nhỏ, rồi từ bên ngoài nắm lấy tay cô đưa vào trong áo. Bạch Tiểu Đường ngẩn người, mãi cho đến khi lòng bàn tay mình chạm vào da thịt mềm mại của chính mình mới phản ứng lại, vội vàng buông tay như bị bỏng.
“Cậu… cậu làm gì thế!”
“Làm gì là làm gì?” Nguyên Lân xuyên qua lớp áo phông của Bạch Tiểu Đường mà nắm chặt lấy cổ tay cô: “Tự cậu sờ thử xem cơ thể mình đang hưng phấn thế nào đi, còn không chịu thừa nhận?”
Thiếu niên nắm cổ tay Bạch Tiểu Đường từng đợt phát lực, đầu nhũ nhỏ xíu đang cứng đanh cứ thế cọ xát vào cổ tay cô gái nhỏ, bị ép đến mức lúc thì lún xuống, lúc lại nhô lên.
Mặt Bạch Tiểu Đường đỏ đến mức có thể rán trứng được luôn rồi. Cô cuống lên bắt đầu dùng tay kia đánh cậu, những nắm đấm nhỏ nhắn liên tục nện xuống vai và ngực thiếu niên, phát ra những tiếng trầm đục đầy quy luật.
“Cậu lưu manh! Cậu quá đáng lắm!”
Cô gần như không hề nương tay, chỉ hận không thể đánh cho cậu đau một chút. Thế nhưng Nguyên Lân dường như chẳng hề cảm nhận được sự hung dữ mà cô muốn thể hiện, bị đánh mà vẫn không ngừng cười. Cậu thậm chí còn chẳng buồn ra tay ngăn cản, chỉ đợi Bạch Tiểu Đường tự đánh đến mệt lả mới thôi.
Cô thở hổn hển, trên trán lấm tấm mồ hôi, mái tóc đuôi ngựa cũng hơi rối, vài lọn tóc rủ xuống trước trán. Nguyên Lân nhìn cái miệng nhỏ nhắn đang hơi há ra thở dốc, đôi mắt tròn xoe vẫn không quên lườm cậu – định dùng ánh mắt chính nghĩa để khiến cậu tự hối lỗi – liền không nhịn được mà rướn người tới, hôn nhanh một cái chóc lên má cô.
“Tôi có hôn môi cậu đâu nhé, không tính là nuốt lời.”