CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 44 NGỒI LÊN ĐÙI LÀM BÀI TẬP
Bạch Tiểu Đường đang mải mê làm bài, bỗng nghe thấy tiếng các khớp ngón tay của Nguyên Lân bên kia kêu răng rắc. Tiếng động không quá lớn nhưng vì khoảng cách quá gần nên cô nghe rất rõ mồn một.
Cô cứ ngỡ Nguyên Lân lại ngứa tay muốn đánh người nên chẳng dám ngước nhìn, càng nghe tiếng răng rắc ấy cô càng cúi gập đầu xuống thấp, hận không thể dán chặt trán vào vở mà viết.
Nguyên Lân nhìn bầu ngực nhỏ của cô càng lúc càng co rùm lại, cuối cùng gần như sắp giấu nhẹm vào khoảng tối dưới gầm bàn. Cậu dứt khoát chẳng buồn che giấu nữa, trực tiếp bê ghế ngồi chễm chệ ngay sau lưng Bạch Tiểu Đường. Thừa lúc cô còn chưa kịp định thần, cậu vươn hai tay nắm chặt lấy phía trước thân thể cô. Chỉ nghe Bạch Tiểu Đường khẽ thốt lên một tiếng kinh hãi, cả người mất thăng bằng ngã ngửa ra sau, rơi thẳng vào lòng Nguyên Lân.
Và đôi gò bồng đào mà cậu thèm khát bấy lâu cuối cùng cũng lọt thỏm vào tay. Qua lớp nội y, đôi bàn tay cậu áp chặt, thu gọn lấy chúng trong lòng bàn tay rồi siết nhẹ.
“Nguyên… Nguyên Lân!” Tai Bạch Tiểu Đường còn đỏ nhanh hơn cả mặt, “Cậu làm cái gì thế!”
“Nhìn cậu là tôi thấy ngứa tay.” Cậu thừa nhận một cách thản nhiên vô cùng, “Đã không cho hôn thì sờ một chút chắc cũng chẳng sao, dù sao cũng đâu phải lần đầu.”
Lời nói sao mà nhẹ tênh, trong khi mặt Bạch Tiểu Đường đã đỏ bừng đến tận mang tai. Cô cuống cuồng vung vẩy tay chân vùng vẫy vô ích: “Tớ… tớ còn phải làm bài tập nữa!”
Với cái tư thế ngả nghiêng thế này, đừng nói là làm bài tập, trông cô cứ như bị bắt cóc làm con tin, đến động đậy cũng khó khăn.
Nguyên Lân định bảo làm bài tập cái nỗi gì nữa, nhưng chợt nảy ra một ý khác, cậu lập tức buông đôi thỏ trắng ra, nhếch môi cười: “Muốn làm bài tập?”
Bạch Tiểu Đường vẫn đang lọt thỏm trong lòng Nguyên Lân, gáy tựa vào lồng ngực cậu, cô ngơ ngác gật đầu: “Ưm…”
“Dù thế nào cũng phải làm?”
“Thì… tất nhiên rồi…”
Cô vừa đáp xong định gỡ tay Nguyên Lân ra, bỗng cảm thấy hai cánh tay thiếu niên gồng lên, dùng sức nhấc bổng cô rời khỏi chỗ ngồi, cứ như đang xách một chú chó nhỏ vậy.
Hai chân Bạch Tiểu Đường lơ lửng giữa không trung, đôi dép lê dưới chân cũng rơi bịch xuống đất. Cô hốt hoảng bám chặt lấy tay Nguyên Lân: “Nguyên Lân, Nguyên Lân cậu làm gì thế, đừng nghịch nữa…”
May mà cảm giác lơ lửng đó rất ngắn ngủi. Nguyên Lân dùng chân đá văng chiếc ghế mình vừa ngồi ra xa, rồi trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế dựa của Bạch Tiểu Đường, sau đó đặt cô ngồi vững vàng trên đùi mình.
“Kêu cái gì, tôi xách cậu đi bán chắc?” Bạch Tiểu Đường trông thì gầy nhưng vòng ba quả thực rất có thịt, cảm giác nảy nở căng tròn chạm vào gốc đùi khiến tâm trạng Nguyên Lân cực tốt. Cậu lại luồn tay từ dưới lên nắm lấy ngực cô, lòng bàn tay phát lực nhào nặn: “Không phải muốn làm bài tập sao? Làm đi.”
Thế này thì làm bài tập kiểu gì được hả?
Bạch Tiểu Đường hoàn toàn ngây dại, để mặc Nguyên Lân làm loạn trên người mình một lúc lâu mới sực tỉnh: “Cậu… cậu đừng quậy nữa, thế này sao mà làm… làm bài được…”
So với sự mềm mại của Bạch Tiểu Đường, đôi chân của thiếu niên cứng chẳng khác gì cái ghế gỗ, nhưng khổ nỗi nhiệt độ cơ thể cậu lại quá cao, nóng hầm hập như thể có một khối đá nham thạch đang tỏa nhiệt đặt dưới thân cô, sự hiện diện cực kỳ mãnh liệt.
Bạch Tiểu Đường bị hun nóng đến mức từ thắt lưng đến đùi đều nhũn ra. Đáng sợ hơn là hai cái đùi cứng ngắc của cậu cứ tì sát vào giữa chân cô, khiến ký ức đêm qua lại ùa về, làm cô chẳng tài nào tập trung nổi.
Một nơi nào đó dưới bụng dưới lại bắt đầu có dấu hiệu tan chảy, vậy mà Nguyên Lân cứ như không hề hay biết, bàn tay thậm chí còn luồn vào trong áo cô, áp sát lòng bàn tay vào lớp vải nội y.
“Nguyên Lân, tớ không… không có nói là được thò tay vào trong áo…”
Cô vừa cúi đầu đã thấy chiếc áo phông cotton bị chống lên thành hình năm đầu ngón tay rõ mồn một, thấy rõ cả cảnh thiếu niên đang bóp lấy bầu ngực mình từng đợt đầy lực.
Cánh tay còn lại của Nguyên Lân vòng qua eo cô, cằm tựa lên bờ vai gầy nhỏ nhắn, cậu nhe răng cười vô lại: “Cậu cũng đâu có nói là không được đâu, thỏ con. Chẳng phải cậu nói chỉ muốn làm bài tập thôi sao?”
Nói đoạn, những ngón tay thiếu niên thậm chí còn lách vào kẽ hở giữa cúp áo và thịt mềm, chỉ cần dùng lực một chút là có thể đẩy ngược toàn bộ chiếc áo lót của cô lên trên.