CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 43 TAY LẠI BẮT ĐẦU NGỨA NGÁY
Bạch Tiểu Đường nhanh chóng bưng một ly nước từ trong bếp ra, rồi còn mang thêm cho Nguyên Lân hai miếng dưa hấu.
Bây giờ đang là đầu hè, dưa hấu còn khá đắt, bà nội không nỡ mua cả quả lớn nhưng biết cháu gái thích ăn nên thường mua loại bổ sẵn làm tư mang về, rồi cắt thành từng miếng nhỏ cho cô ăn cho đỡ thèm.
“Ở đây có dưa hấu này, còn đây là điều khiển tivi, thỉnh thoảng nó không nhạy lắm đâu, cậu phải bấm mạnh mấy lần mới được.” Cô giống như một giáo viên tận tụy đang kiên nhẫn hướng dẫn: “Vậy cậu cứ ngồi đây xem tivi nghỉ ngơi một lát nhé, tớ phải đi làm bài tập đây.”
Nguyên Lân không đáp lời, Bạch Tiểu Đường bèn vào phòng, ngồi xuống bàn học rồi bày biện sách vở ra bàn. Chữ của cô cũng giống như người, nhỏ nhắn và hơi nghiêng, thỉnh thoảng viết nhanh quá sẽ dính chùm vào nhau như những hạt mè đen nhỏ xíu.
“Đây là chữ gì?”
Giọng nói của Nguyên Lân đột nhiên vang lên ngay sát phía sau. Bạch Tiểu Đường lúc này mới nhận ra cậu đã theo cô vào phòng từ lúc nào không hay. Cô chưa kịp quay đầu lại hỏi thì đã cảm thấy không gian trên đỉnh đầu tối sầm lại.
Thiếu niên một tay chống lên mặt bàn, tay kia vòng qua người cô chỉ vào cuốn vở, ngang nhiên bao trọn cô vào lãnh địa của mình, rồi gác cằm lên đỉnh đầu cô: “Sao chữ cậu viết nhỏ thế, cứ như kiến bò vậy.”
Bạch Tiểu Đường rụt cổ lại định né tránh, nhưng Nguyên Lân giống như chiếc thang máy hạ thấp trọng tâm xuống theo, cho đến khi ép Bạch Tiểu Đường thành một con rùa nhỏ đang co rùm lại mới thỏa mãn đứng thẳng dậy, kéo một chiếc ghế qua ngồi xuống cạnh cô.
“Cậu viết đi.” Cậu thong thả vắt chân chữ ngũ: “Tôi ngồi đây nghỉ ngơi.”
Cái tên này sao ngày càng kỳ quặc thế nhỉ.
Bạch Tiểu Đường lầm bầm trong bụng nhưng không dám nói ra nửa lời, chỉ đành ngoan ngoãn bắt đầu làm bài tập.
Sức học của cô chỉ ở mức trung bình, không tốt cũng không xấu, thuộc kiểu học sinh mà thầy cô ít để ý nhất. Nhưng để duy trì được mức trung bình đó cũng đã là kết quả của việc cô phải dốc hết sức bình sinh rồi. Cô biết mình không thông minh bằng các bạn khác nên chỉ có thể nỗ lực hơn. May mà khả năng tập trung của cô khá tốt, một khi đã đắm mình vào việc học, cô hoàn toàn không để ý đến người hay vật xung quanh nữa.
Trong lúc Nguyên Lân cầm điện thoại nghịch một lát, Bạch Tiểu Đường đã quên khuấy mất sự hiện diện của cậu. Cô cúi đầu chăm chú giải bài toán toán học mà mình không rành nhất, đôi lông mày nhỏ thỉnh thoảng lại nhíu chặt vào nhau như muốn xoắn lại thành một sợi dây thừng.
Cửa sổ hướng về phía mặt trời mọc, dù đã có rèm che bớt nhưng ánh nắng rực rỡ vẫn len lỏi vào căn phòng cũ kỹ, làm hiện rõ lớp lông tơ mịn màng trên khuôn mặt thiếu nữ. Thỉnh thoảng cô sẽ khẽ đọc to đề bài lên, và khi suy nghĩ cách giải, cô lại phát ra những tiếng ậm ừ do dự mà chính bản thân cũng không nhận ra.
Chiếc điện thoại trên tay Nguyên Lân bỗng chốc trở nên vô vị. Cậu tựa lưng vào tường, cứ thế ngắm nhìn Bạch Tiểu Đường làm bài, xem cô vật lộn chìm nổi trong biển đề bài, thấy vô cùng thú vị.
Ánh mắt cậu dạo chơi trên người Bạch Tiểu Đường, dừng lại ở mấy nốt tàn nhang nhỏ trên mặt cô một lát, rồi trượt xuống cổ áo cô, và thấp hơn nữa, là bộ ngực tròn trịa đầy đặn của thiếu nữ.
Bạch Tiểu Đường đang nằm bò một nửa người trên bàn học, hai bầu ngực căng tròn mềm mại cứ thế tì sát vào cạnh bàn, bị góc vuông của bàn ép cho lõm hẳn xuống một mảng, biến cả hình dạng. Mà lớp vải cotton dán chặt vào da thịt thiếu nữ dưới sức ép ấy đã phản ánh một cách trung thực đường nét của nội y, khiến Nguyên Lân dễ dàng hình dung ra cảnh chiếc áo lót cúp ngực toàn phần kia đang ôm trọn lấy khối thịt mềm mại của cô đầy đặn đến mức nào, không để hở ra dù chỉ một kẽ hở nhỏ.
Nghĩ xong, tay cậu lại bắt đầu ngứa ngáy.