CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 46 GIÚP TÔI SỤC CẶC
Cái hôn này của cậu đến nhanh mà đi cũng nhanh, rơi trên gò má Bạch Tiểu Đường phát ra một tiếng “chụt” rõ vang.
Bạch Tiểu Đường chỉ cảm thấy mảng da nhỏ vừa bị cậu chạm vào bắt đầu nóng hầm hập như lửa đốt. Đôi mắt cô mở to tròn xoe, hệt như muốn chỉ trích cậu vì thói “lách luật” mà lại chẳng biết phải nói sao. Cô một tay ôm mặt, đôi gò má đỏ bừng đến mức tưởng như sắp thiêu chín luôn mấy nốt tàn nhang lấm tấm trên đó.
Nguyên Lân quả thực đã phải nhẫn nhịn ghê gớm lắm mới không trực tiếp đè cô lên bàn học mà hôn, cậu cảm thấy mình vừa tiến gần thêm một bước tới cảnh giới của thánh nhân rồi.
“Nhìn cái gì mà nhìn, đừng nhìn nữa.”
Bàn tay cậu áp lên đỉnh đầu Bạch Tiểu Đường, thô bạo xoay đầu cô lại. Một tay cậu vẫn nắn bóp bầu ngực cô, tay kia vòng qua eo, rồi gác đầu lên vai cô.
“Mau làm bài tập đi, làm không xong lại khóc nhè cho xem.”
“…”
Cái người không có tư cách nói câu đó nhất chính là cậu đấy!
Bạch Tiểu Đường thầm rủa sả một câu trong lòng, rồi lại bĩu môi: “Cậu có thể… rút tay ra được không…”
Chiếc áo lót đã bị đẩy lên tận xương quai xanh rồi, chỉ cần nhích thêm chút nữa thôi là có khi chực trào ra khỏi cổ áo luôn. Khốn nỗi đôi bàn tay kia cứ như “tu hú chiếm tổ”, cướp mất vị trí đáng lẽ của nội y rồi còn không ngừng nhào nặn khối thịt mềm như nặn đất sét vậy.
Lòng bàn tay cậu nóng rực, cái nóng ấy vương vấn trên da thịt bầu ngực cô mãi không tan, khơi dậy cảm giác tê dại lạ lùng, khiến một người vốn không giỏi tiếp nhận những thứ mới mẻ như Bạch Tiểu Đường bản năng nảy sinh sự kháng cự.
“Được thôi.”
Thật bất ngờ, lần này Nguyên Lân dường như lại cực kỳ dễ nói chuyện.
Nhưng ngay lập tức, cậu lật lọng nhanh như chớp: “Thế cậu định cho tôi lợi lộc gì đây, thỏ con?”
Bạch Tiểu Đường biết ngay là cái tên này chẳng bao giờ dễ tính thế mà: “Lát nữa… tớ đi mua cho cậu hai cái bánh đường tam giác nhé, ngon lắm luôn.”
Nguyên Lân xì một tiếng đầy khinh bỉ: “Tôi không thích đồ ngọt.”
Hơn nữa cái tên “bánh đường tam giác” nghe đã thấy chỉ hợp với loại thỏ ngốc mà ngay cả cái tên cũng có chữ “Đường” như cô ăn thôi.
“Thế cậu nói đi.” Thấy thời gian đã trôi qua nửa tiếng rồi mà mình vẫn chưa viết được chữ nào, Bạch Tiểu Đường bắt đầu cuống.
Nguyên Lân suy nghĩ một lát: “Thế chờ cậu làm xong bài tập, hãy dùng tay sờ ‘thằng em’ của tôi một chút.”
Cái thứ giữa háng cậu đã sớm cương cứng lên rồi, giờ đang trướng nhức khó chịu. Dù sao trong lòng cũng đang ôm một con thỏ, Nguyên Lân dĩ nhiên chẳng muốn tự mình giải quyết.
“Thằng… thằng em á?” Bạch Tiểu Đường chau mày suy nghĩ, dường như lờ mờ đoán ra đó là cái gì nhưng lại không chắc chắn: “Nguyên Lân, cậu… còn có em trai à?”
Nguyên Lân nhìn cái vẻ đơn thuần đến ngốc nghếch của cô thì chẳng buồn chơi trò đố chữ nữa. Cậu ghé sát tai cô, gần đến mức đôi môi gần như dán chặt vào vành tai: “Bảo cậu dùng tay xoa bóp con hàng của tôi, giúp tôi sục cặc, nghe hiểu chưa? Đồ ngốc.”
Cái người này nói năng thô lỗ quá đi mất.
Bạch Tiểu Đường dù đã có dự cảm nhưng vẫn hơi khó chấp nhận cách dùng từ của Nguyên Lân. Khốn nỗi bị cậu ôm chặt thế này, cô thực sự né không được mà tránh cũng không xong, chỉ đành thảm hại cúi đầu: “Tự cậu không làm được sao, tại sao cứ phải… bắt tớ giúp chứ…”
Chẳng phải nói nhảm sao, tay cậu với tay Bạch Tiểu Đường có thể giống nhau được à?
Nhưng Nguyên Lân cảm thấy có giải thích những chuyện này thì con thỏ kia cũng chẳng hiểu nổi, nên dứt khoát tung chiêu cuối: “Tay tôi bị thương rồi, không sục được.”
Bạch Tiểu Đường tin được đúng hai giây: “Nhưng chẳng phải cậu bị thương tay trái sao…”
Nguyên Lân thản nhiên như không: “Tôi thuận tay trái, cậu không biết à?”
“…” Lại còn có chuyện này nữa hả?
Dù sao thì người này cũng vì mình mà bị thương, Bạch Tiểu Đường nghĩ bụng mình cũng có phần trách nhiệm không thể thoái thác.
Cô lại do dự một hồi, dường như đang vắt óc suy nghĩ xem còn cách nào tốt hơn không. Sau khi thấy vô vọng, cô mới chậm chạp gật đầu:
“Được rồi…”