CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 42 KHÔNG CHO HÔN
Hôn… hôn một cái á?
Bạch Tiểu Đường gần như chẳng cần suy nghĩ: “Thế sao mà được!”
Sắc đỏ trên mặt cô đã lan xuống tận cổ, cô cuống cuồng dùng cả tay lẫn chân để thoát khỏi sự kìm kẹp của Nguyên Lân, nhanh chóng tháo chạy ra xa ba mét.
“Cậu nuốt lời, cậu đã hứa là sẽ nói cho tớ biết mà!”
“Tôi nói rồi đấy chứ, tại cậu ngốc không hiểu thôi.”
Nguyên Lân thu tay lại, nhìn bộ dạng đỏ mặt tía tai, nhảy dựng lên như đỉa phải vôi của Bạch Tiểu Đường mà khóe môi càng nhếch lên cao.
“Phần giải thích sau đó thuộc về dịch vụ đặc biệt, đương nhiên là phải tăng thù lao rồi.”
Cậu bước tới một bước, Bạch Tiểu Đường lại lùi một bước, nhưng cái phòng khách bé bằng bàn tay này, dù cô có nhanh nhẹn linh hoạt đến đâu cũng không địch nổi sải tay dài của Nguyên Lân. Chẳng đầy hai phút, cô đã bị tóm gọn như con thỏ bị xách tai, chỉ còn biết khua chân múa tay vùng vẫy vô ích.
“Vừa rồi cậu nói xem, tại sao hôn một cái lại không được? Ngực cậu tôi còn bú qua rồi kia mà, hả?”
Nguyên Lân một tay siết lấy eo Bạch Tiểu Đường, nhấc bổng cô rời khỏi mặt đất rồi ném xuống ghế sofa. Ngay lập tức, cậu áp sát người lên trên trước khi cô kịp lồm cồm ngồi dậy.
Nguyên Lân trông chẳng có vẻ gì là béo, thậm chí mặc quần áo vào còn mang lại cảm giác hơi gầy, nhưng Bạch Tiểu Đường biết rõ bên dưới lớp vải đó là những khối cơ bắp săn chắc. Những khối cơ đó khi ở trên người Nguyên Lân là lớp áo giáp, là vũ khí của cậu, nhưng khi đè lên người Bạch Tiểu Đường, nó lại là một ngọn núi lớn khiến cô khó lòng cựa quậy.
“Cậu… cậu làm gì thế, cậu nặng quá…”
Mặt Bạch Tiểu Đường càng đỏ hơn, hai chân cô đã bị đè chặt không nhúc nhích nổi, chỉ còn đôi tay vẫn quờ quạng yếu ớt như đôi râu của con gián nhỏ.
“Nặng là đúng rồi.” Nguyên Lân cố ý không dùng khuỷu tay chống người lên, cứ muốn ép cho con thỏ này dẹp lép, đừng hòng chạy đi đâu được: “Giờ cậu nói cho rõ ràng xem, rốt cuộc có cho hôn không?”
Thông thường khi cuộc đối thoại tiến đến mức này, Bạch Tiểu Đường đáng lẽ phải nhượng bộ mà chọn phương án nhẹ nhàng hơn, nhưng lần này cô lại tỏ ra cực kỳ kiên định. Cô vừa nói không được, vừa đưa tay bịt chặt miệng mình lại.
Điều này thực sự làm Nguyên Lân tức điên người: “Tại sao? Cho tôi một lý do.”
Bạch Tiểu Đường dường như sợ Nguyên Lân sẽ dùng sức mạnh kéo tay mình ra, thấy sắc mặt cậu khó coi, cô vội vàng dùng cả bàn tay còn lại bịt chồng lên. Vì bịt quá kín nên từng chữ phát ra đều nghèn nghẹn, mơ hồ: “Chuyện này nhất định phải làm với người mình thích mới được. Cậu đừng có làm bừa, nếu cậu làm bừa, tớ… tớ sau này không thèm quan tâm cậu nữa!”
“…”
Nhìn ánh mắt vô cùng nghiêm túc của cô, Nguyên Lân tức đến mức sắp bốc khói đầu: “Ý cậu là cậu không thích tôi?”
Bạch Tiểu Đường mở to đôi mắt ngây thơ nhìn cậu, chớp chớp vài cái. Tuy không nói lời nào, nhưng ánh mắt ấy rõ ràng đang viết lên một dòng chữ: Chẳng phải đó là chuyện đương nhiên sao?
Ơ ụ má nhỏ này?
Dù điều đó rất hợp tình hợp lý, nhưng Nguyên Lân vẫn tức đến mức sắp nổ tung. Cậu dùng hai tay bóp chặt bờ vai gầy của Bạch Tiểu Đường, suy nghĩ một lát rồi hít sâu một hơi, buông cô ra.
Chàng thiếu niên mới chớm biết yêu lần đầu tiên nhận ra rằng, nắm đấm và sức mạnh thô bạo không cách nào khiến một cô gái yếu đuối, mềm mại nảy sinh thiện cảm với mình.
Cậu đứng dậy, cầm lấy ly nước Bạch Tiểu Đường vừa rót, ngửa cổ uống cạn sạch. Sau đó, cậu nhét cái ly không vào tay cô: “Cho ly nữa.”
Bạch Tiểu Đường tuy không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng cảm thấy như vừa được đại xá, cô vội giật lấy cái ly trong tay Nguyên Lân rồi lẻn vào bếp rót nước.
Nhìn bóng lưng Bạch Tiểu Đường chạy biến vào bếp, Nguyên Lân bực bội vò đầu bứt tai, gửi cho Vương Dĩ Tường một cái tin nhắn:
Dạy ông đây tán gái coi.
Cậu nhất định phải trở thành người mà con thỏ ngực khủng này thích, để cô ấy phải tình nguyện dâng đôi môi nhỏ nhắn đó đến tận miệng cậu.