CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 41 HÔN MỘT CÁI RỒI TÔI NÓI CHO
Giờ cao điểm của hàng ăn sáng là bận rộn nhất. Sau khi đợt khách đông nhất qua đi, chỉ còn lác đác vài ba người đến ăn, bà nội một mình cũng xoay xở được nên giục Bạch Tiểu Đường về nhà đọc sách làm bài tập.
Nguyên Lân ăn mấy cái bánh bao mà cứ như đang quay chậm, ăn xong còn gọi thêm một bát tào phớ, tay cầm điện thoại bấm lia lịa, chẳng biết là đang nhắn tin cho ai. Thấy Bạch Tiểu Đường dọn dẹp xong xuôi các bàn, quét sạch sàn nhà rồi mới xắn tay áo chuẩn bị về, Nguyên Lân cũng chẳng vội, thong thả húp nốt bát tào phớ. Cậu vốn định tạo ra một khoảng thời gian chênh lệch để người khác không nhìn ra mình đang “canh me” con thỏ kia, nào ngờ lúc tính tiền lại bị bà nội giữ lại, nhiệt tình mời trưa nay nhất định phải ghé nhà dùng bữa.
Thịnh tình khó khước từ, mà chủ yếu là Nguyên Lân cũng chẳng muốn từ chối.
Bà nội nói địa chỉ nhà mình cho Nguyên Lân, còn sợ cậu không tìm được nên định vẽ bản đồ cho cậu, bảo cậu cứ về nhà nghỉ ngơi ngồi chơi một lát, bà đi mua thức ăn rồi trưa về nấu cơm. Vừa ngoảnh đi ngoảnh lại, Bạch Tiểu Đường đã đi nhanh như thoắt, loáng cái đã mất dạng.
Vì muốn kéo dài thời gian ăn sáng nên Nguyên Lân ăn hơi no, cậu cũng lười đi nhanh để bắt cô, vừa vặn đến góc cua lại nhận được một cuộc điện thoại.
“Nguyên Lân, chú đang ở đâu?”
Hơn tám giờ sáng, giờ cao điểm của tiệm ăn sáng đã qua, nhưng lại là lúc người nhà họ Nguyên bước vào phòng ăn bắt đầu dùng bữa.
“Sao đêm qua lại không về nhà?”
Đối với việc Nguyên Lãng rõ ràng biết còn cố hỏi, Nguyên Lân đã quá quen thuộc. Nhưng không đợi cậu lên tiếng, đầu dây bên kia lại vang lên giọng của Nguyên Lãng: “Đêm qua chú ngủ ở đâu, ba rất lo cho chú đấy.”
“Nguyên Lãng, có hứng thú làm một giao dịch không?”
Sau góc cua này là gần đến nhà Bạch Tiểu Đường, Nguyên Lân không muốn mang cuộc đối thoại với Nguyên Lãng vào thế giới của cô, nên dứt khoát đứng lại ngay góc đường.
“Anh giúp tôi điều tra một người, tôi giúp anh làm một việc.”
Việc đầu tiên Bạch Tiểu Đường làm khi về đến nhà dĩ nhiên không phải là đọc sách làm bài tập như lời bà dặn, mà là thu gom quần áo bẩn trong nhà ra định giặt sạch hết.
Đọc sách và làm bài tập thì lúc nào trong ngày cũng được, nhưng những việc này hễ bà về là chắc chắn sẽ không cho cô động tay vào, nên cô phải tranh thủ làm xong một phần trước khi bà về.
Lần này Nguyên Lân đến nhà Bạch Tiểu Đường cuối cùng cũng là đường đường chính chính bước vào. Bạch Tiểu Đường nghe tiếng gõ cửa, mở ra thấy là Nguyên Lân thì ngẩn người: “Sao cậu lại đến đây?”
Cô cứ ngỡ ăn sáng xong là cậu phải về nhà rồi chứ.
Nguyên Lân trề môi: “Bà nội mời tôi trưa nay đến ăn cơm.”
Cũng đúng, cậu đã giúp nhà cô giải quyết một khó khăn lớn như vậy, đừng nói là ở lại ăn một bữa cơm, dù có tặng quà cáp cũng là điều nên làm. Bạch Tiểu Đường nghiêng người để cậu vào nhà, lúc này cô mới nhận ra đây hình như là lần đầu tiên Nguyên Lân bước vào nhà mình với tư cách là khách, cô vội vàng vào bếp rót cho cậu ly nước.
“Cậu… cậu vẫn chưa nói hôm qua cậu và gã Long rốt cuộc thế nào rồi.”
Ly nước được đưa đến tận tay Nguyên Lân, cậu bắt gặp sự tò mò đầy thận trọng trong đôi mắt cô.
“Bọn chúng vào trong rồi.” Gương mặt Nguyên Lân rất bình thản, “Không có mươi mười lăm năm thì không ra được đâu.”
“Vào trong?” Bạch Tiểu Đường càng thêm tò mò, “Vào đâu cơ?”
Nguyên Lân bị con thỏ ngốc này làm cho bật cười, cậu đưa tay ra véo má cô. Bạch Tiểu Đường né không kịp nên bị tóm gọn, khuôn mặt nhỏ nhắn bị hai bàn tay cậu ép vào giữa mà nhào nặn kịch liệt, cái miệng nhỏ dưới sự xoa bóp lại chu lên, mọng nước và mềm mại, thỉnh thoảng khi cậu dùng lực hơi mạnh còn lộ ra hai chiếc răng cửa trắng tinh.
Tâm trí Nguyên Lân lại một lần nữa xao động, cậu dán mắt vào đôi môi của Bạch Tiểu Đường một lát:
“Cậu cho tôi hôn một cái, tôi sẽ nói cho cậu biết.”