CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 40 ANH NGUYÊN BIẾT YÊU RỒI
Tất nhiên Bạch Tiểu Đường không thực sự nghĩ rằng với điều kiện ngoại hình như Nguyên Lân mà lại không tìm được bạn gái, cô chỉ muốn dọa dẫm cậu một chút thôi.
Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường đã hơn năm giờ rưỡi, vội vàng ra sức gỡ bàn tay Nguyên Lân đang nắm chặt mình ra: “Tớ phải đi giúp bà thật mà, cậu cứ nghỉ ngơi ở đây một lát đi…”
Buổi sáng ở tiệm rất nhiều việc, nào là nhóm bếp, nào là nổi lửa, Bạch Tiểu Đường sợ bà nội mệt nên lòng dạ cứ như lửa đốt, chỉ muốn đi ngay.
Thế nhưng Nguyên Lân đâu có dễ dàng thả người như thế. Cậu dùng một tay nắm lấy bắp tay Bạch Tiểu Đường, chẳng cần tốn bao nhiêu sức đã khiến cô không nhúc nhích nổi: “Cậu vẫn chưa nói sáng sớm nay cậu ra ngoài làm gì.”
Bạch Tiểu Đường cuống quýt, buột miệng nói luôn: “Thì tất nhiên là đi tìm cậu rồi! Tớ cứ tưởng cậu chỉ đi một lát rồi về, ai ngờ cậu đi mãi không thấy đâu… Sau đó tớ đợi mãi rồi ngủ quên mất, sáng nay lại mơ thấy cậu đi dưới mưa rồi bị gã Long chặn đường…”
Giọng điệu này nghe cứ như thể cô đang vội vã đi “nhặt xác” cho cậu vậy.
Nguyên Lân nhìn cái vẻ hớt hải của Bạch Tiểu Đường thì thấy buồn cười, nhưng khóe môi lại trĩu xuống, không sao cười nổi.
“Thỏ con, quan tâm tôi thế cơ à?” Cậu gượng gạo nhếch mép, “Nhìn không ra đấy nhé.”
Bạch Tiểu Đường dường như không nhận ra sự giễu cợt trong giọng điệu của cậu, cô nhìn cậu vô cùng nghiêm túc: “Tất nhiên rồi!”
Lần này thì Nguyên Lân hoàn toàn không cười nổi nữa.
Sau khi để Bạch Tiểu Đường đi, Nguyên Lân nằm lại trên chiếc giường nhỏ của cô. Trong đầu cậu cứ quẩn quanh ánh mắt kiên định của cô khi nói câu “Tất nhiên rồi”. Sự kiên định ấy giống như một khối sắt nung đỏ, “xèo” một tiếng in hằn vào tâm can Nguyên Lân, khiến cậu dù có nhắm mắt lại cũng không sao xua đi được.
Nằm trên chiếc giường gỗ đơn sơ, dù cả đêm không chợp mắt nhưng Nguyên Lân vẫn chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Cậu khao khát muốn biết lúc này Bạch Tiểu Đường đang làm gì, là đang lau bàn hay đang hâm sữa đậu nành, khách khứa có đông không, liệu cô có lại như một con quay nhỏ xoay tít mù trong tiệm hay không.
Thế này thì ngủ nghê cái nỗi gì nữa.
Nguyên Lân ngồi dậy, vặn vẹo cổ cho giãn gân cốt rồi đứng dậy bước ra ngoài.
Buổi sáng ngày nghỉ lượng khách ngược lại còn đông hơn. Khi Nguyên Lân đến tiệm đồ ăn sáng của bà nội thì mới hơn sáu giờ một chút, trước cửa đã ngồi đầy các ông các bà. Trong đó có mấy bà lão từng chứng kiến cảnh cậu dạy dỗ gã Long giờ đã trở thành “fan hâm mộ”, vừa thấy cậu là mừng ra mặt, tíu tít vẫy tay gọi cậu lại ngồi cùng.
Những người lớn tuổi này bình thường chuyện khác có thể không dám nói, nhưng chuyện lông gà vỏ tỏi của hàng xóm láng giềng thì hỏi đâu trúng đó. Nguyên Lân vừa hay có chuyện muốn hỏi, cậu bèn gọi bốn cái bánh bao thịt cùng một bát sữa đậu nành rồi ngồi xuống cạnh một bà lão.
Bà lão ấy cực kỳ thạo tin, thấy Nguyên Lân ngồi xuống, tuy mặt vẫn hướng về phía cậu nhưng ánh mắt lại liếc về phía Bạch Tiểu Đường đang dọn bàn cho khách: “Tiểu Nguyên này, cháu có biết không, Đường Đường là một đứa trẻ tội nghiệp lắm.”
Chưa đợi cậu hỏi bà đã tự mình kể. Nguyên Lân rất hài lòng với sự “biết chuyện” của bà lão, nhưng mặt vẫn không đổi sắc: “Cháu không rõ lắm.”
Đối với những người thích buôn chuyện, sự “không biết” của đối phương chính là liều thuốc kích thích mạnh nhất.
Bà lão nghe vậy liền hăng hái hẳn lên: “Để bà nói cho cháu nghe, đừng nhìn con bé Đường Đường giờ thui thủi đi theo bà nội, hai bà cháu trông có vẻ khó khăn, chứ thực ra bố nó ở ngoài làm ăn lớn lắm, giàu nứt đố đổ vách.”
Giàu á hả?
Nguyên Lân nghe vậy liền quay lại nhìn tấm biển hiệu của tiệm đã bị khói dầu ám đen kịt, dường như chẳng có chút liên quan nào đến hai chữ “giàu sang”.
Bà lão như đọc được suy nghĩ của Nguyên Lân, lập tức nói tiếp: “Cái thằng cha đó không ra gì đâu, trọng nam khinh nữ. Từ lúc Đường Đường sinh ra thấy không phải con trai là quan hệ vợ chồng đã lục đục rồi. Sau này ly hôn, Đường Đường được phán cho lão, lão ném cho bà nội rồi chẳng thèm ngó ngàng gì đến nữa. Mẹ nó tái hôn rồi cũng không còn sức mà lo cho nó, chỉ còn mỗi bà lão này là xót cháu thôi.”
Chủ đề này luôn khiến người ta phải bùi ngùi, đặc biệt là những người phụ nữ lớn tuổi, mỗi khi nhìn thấy một đứa trẻ ngoan ngoãn nhưng khổ mệnh như Bạch Tiểu Đường là lại không cầm lòng được mà thở ngắn than dài.
“Nhưng cũng may cái thằng cha đó với mẹ mình vẫn còn chút lương tâm, sắp xếp cho cái mặt bằng này, nếu không thì hai bà cháu biết sống sao đây, ây da…”
Người phụ nữ trung niên bên cạnh vẫn đang cảm thán, còn ánh mắt của Nguyên Lân lại rơi vào “con quay nhỏ” đang bận rộn trong tiệm.
Con quay nhỏ vừa hay bưng bánh bao và sữa đậu nành Nguyên Lân gọi đi tới. Chạm phải ánh mắt của cậu, cô hơi ngượng ngùng, đặt đĩa bánh xuống rồi lại nở nụ cười tươi với cậu, để lộ hai chiếc răng thỏ nhỏ nhắn: “Cậu mau ăn đi, nguội là không ngon đâu.”
Trái tim Nguyên Lân lại như bị ai đó khẽ bóp lấy một cái.