CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 39 BẠN GÁI
Nhưng phải nói thật, đến nước này thì Bạch Tiểu Đường đã bắt đầu có chút “kháng thể” với sự lưu manh của Nguyên Lân rồi.
Cô hít sâu một hơi, coi như không nghe thấy lời trêu chọc của cậu, thuần thục cầm nhíp gắp bông thấm thuốc. Cô quan sát kỹ vết thương của cậu thêm một lần, xác nhận không bị mưng mủ mới khẽ thở phào, cẩn thận chấm thuốc cho cậu.
Nguyên Lân nhìn cái vẻ cẩn trọng như nâng trứng hứng hoa của cô thì thấy khá thú vị, nhưng đồng thời cũng rất bất mãn vì bị cô phớt lờ. Bàn tay kia của cậu theo thói quen lại bóp lấy cằm Bạch Tiểu Đường, ngón tay siết nhẹ hai bên má, nắn bóp khuôn mặt cô như đang nắn một chú gà con: “Nói chuyện đi.”
Cái miệng nhỏ của Bạch Tiểu Đường bị bóp đến mức phồng lên, trông hệt như một chú vịt cao su, thế nhưng đôi mắt cô vẫn chăm chú, tỉ mỉ nhìn vào vết thương của Nguyên Lân. Tấm lưng gầy gò ưỡn thẳng, trông cũng có chút khí phách “uy vũ bất năng khuất”.
Nguyên Lân cũng không vội, cứ bóp má cô như thế, nhìn đôi môi nhỏ bị ép cho sưng mọng đỏ hồng, thỉnh thoảng hai cánh môi ấy khẽ mím lại, nhìn thôi đã biết là mềm mại vô cùng. Cậu vô thức nhìn đến ngẩn ngơ, mãi cho đến khi Bạch Tiểu Đường quấn xong băng gạc, vì mặt vẫn đang bị bóp nên chỉ có thể ú ớ nói không rõ chữ: “Xong… xong rồi.”
Nguyên Lân vẫn không buông tay, đầu ngón tay còn dùng lực ấn lõm mấy nốt trên đôi má mềm mại của cô. Chẳng biết vừa nhớ ra chuyện gì mà tâm trạng cậu có vẻ khá tốt: “Xong rồi à? Thế có thể kiểm tra thân thể được chưa?”
Rõ ràng lúc nãy còn nói kiểm tra quần áo, giờ đã biến thành kiểm tra thân thể rồi. Bạch Tiểu Đường định mím môi, nhưng trong hoàn cảnh này cô chỉ có thể chu mỏ cao hơn, nơi da mặt bị ngón tay thiếu niên chạm vào hơi nóng ran lên: “Cậu đừng có quậy, lúc nãy tớ không nói thế thì không giải thích được với bà…”
Lúc bị bóp má, cô nói chuyện cứ như cái mỏ ba thùy của con thỏ ấy, khiến Nguyên Lân càng nhìn càng thấy hứng thú: “Thỏ con, sáng sớm nay rốt cuộc cậu ra ngoài làm gì?”
Cậu không thực sự nghĩ rằng Bạch Tiểu Đường đi tìm mình, lúc nãy dưới lầu chẳng qua chỉ là muốn nhìn vẻ bối rối phủ nhận của cô nên mới thuận miệng trêu một câu thôi. Nhưng Bạch Tiểu Đường chớp chớp mắt, dường như nghĩ đến điều gì đó rồi lại nuốt ngược lời định nói vào trong: “Thế cậu phải nói cho tớ biết đêm qua cậu đi đâu đã.”
Được lắm, có tiến bộ, đã biết mặc cả rồi cơ đấy.
Nguyên Lân nhìn biểu cảm nghiêm túc của Bạch Tiểu Đường mà cười khẩy: “Tôi đi tẩn cho gã Long một trận, hài lòng chưa?”
Bạch Tiểu Đường ngẩn người, rồi lại quýnh quáng: “Thế… thế cậu đánh lão một trận, chắc chắn lão sẽ tìm cậu trả thù cho xem…”
Cứ ăn miếng trả miếng thế này, “mạnh long khó ép địa đầu xà”, huống chi Nguyên Lân dù có lợi hại đến đâu thì cũng chỉ là một học sinh cấp ba mà thôi-
“Không đâu.” Nguyên Lân buông mặt cô ra, giọng điệu hờ hững: “Lão ta sẽ không xuất hiện nữa.”
Thủ đoạn của người đàn ông kia Nguyên Lân quá rõ, không phải vì cậu, mà là vì nhà họ Nguyên và công ty sẽ vĩnh viễn không để lại bất kỳ vết nhơ nào.
Bạch Tiểu Đường chớp mắt, dường như không hiểu tại sao giọng điệu của Nguyên Lân lại khẳng định chắc nịch đến thế. Cô suy nghĩ một lát, biểu cảm trên mặt bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng. Cô nhanh chóng cất nhíp vào hộp cứu thương, thu dọn băng gạc dính máu dưới đất vào thùng rác, rồi vô cùng trịnh trọng ngồi xổm xuống trước mặt cậu: “Nguyên Lân, cậu không… lỡ tay giết người rồi đấy chứ?”
“…”
Nguyên Lân nghẹn họng trước câu hỏi của cô, không hề nói quá, đúng là nghẹn thật sự. Cậu phải mất tới ba mươi giây mới thốt nên lời, nhìn cái vẻ mặt nghiêm túc như sắp đối đầu với kẻ thù lớn của Bạch Tiểu Đường, cuối cùng cậu không nhịn được mà bật cười.
“Thỏ con, cậu đúng là đồ óc lợn mà.”
“????? Sao lại mắng tớ! Cậu có điểm này rất xấu, cứ hở ra là mắng người, cậu cứ như thế…” Bạch Tiểu Đường nói được một nửa, chắc là đang não bộ đang vận hành hết công suất để nghĩ cách nói lại sao cho trúng “tử huyệt” của Nguyên Lân. Nghĩ mãi mới rặn ra được một câu: “Cẩn thận sau này không tìm được bạn gái đấy!”
Nguyên Lân nhìn Bạch Tiểu Đường khi thốt ra câu đó với vẻ mặt hung dữ, chắc hẳn cô đang rất tâm đắc với độ “sát thương” của nó. Từng chữ đều vang lên chắc nịch từ cuống họng, mưu cầu đánh cho cậu nổ đom đóm mắt để mà hối lỗi làm người.
Nhưng nói thật, câu này lọt vào tai Nguyên Lân thì cũng chẳng khác gì câu “ngày mai hổ sẽ đến ăn thịt chú đấy” là bao. Nói đơn giản là chỉ có mấy đứa nhóc mẫu giáo mới dùng cách đe dọa này.
Cậu cười dữ dội hơn, cúi gập người xuống, vùng bụng không ngừng rung động. Bạch Tiểu Đường tuy không biết mình vừa nói gì mà lại gây cười đến vậy, nhưng bị cậu cười cho phát ngượng, cô dứt khoát đứng dậy bỏ lại một câu mềm mỏng: “Không còn sớm nữa, tớ sang giúp bà đây.”
Thấy cậu cười vui vẻ thế này, chắc là không đến nỗi ngộ sát đâu.
Thấy tay cô đã nắm lấy nắm đấm cửa phòng ngủ, Nguyên Lân đâu có chịu để yên. Cậu cười ha hả ngồi dậy đuổi theo, từ phía sau ôm chầm lấy cô, kéo ngược trở lại.
“Thỏ con, chuyện này thì cậu không cần lo đâu.” Cậu nhếch môi, cười đầy xấu xa.
“Tôi chắc chắn sẽ tìm được bạn gái thôi.”