CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 35 KHÔNG CHỊCH ĐƯỢC THỎ THỀ KHÔNG LÀM NGƯỜI
Lên đỉnh ư?
Từ này miễn cưỡng cũng tính là một từ quen thuộc, nhưng Bạch Tiểu Đường biết chắc chắn nó không mang cái nghĩa đơn giản mà cô hằng hiểu.
Nguyên Lân không cho Bạch Tiểu Đường thời gian suy nghĩ, mà ngay sau đó đã dồn thêm một tầng áp lực khác: “Đúng rồi, không được nhịn, phải kêu thành tiếng cho tôi, tôi thích nghe.”
Câu này thực sự đã chặn đứng đường lui cuối cùng của Bạch Tiểu Đường, khiến cô khi một lần nữa đối mặt với môi lưỡi của thiếu niên chỉ biết yếu ớt thút thít: “Ưm… Nguyên… Nguyên Lân… đừng cắn…”
Khi cô không còn dám nén nhịn nữa, trải nghiệm của Nguyên Lân lập tức thăng hoa hơn hẳn. Trước đó, con thỏ này cứ cắn chặt môi im bặt, chỉ còn sót lại vài tiếng thở hắt ra run rẩy qua mũi, yếu ớt đến mức khiến cậu chẳng cảm nhận được gì.
“Sao thế, cắn đau à?”
Nguyên Lân vừa nói vừa dùng đùi thúc mạnh lên một cái. Khối cơ bắp ở đùi cậu căng cứng đến mức dù cách một lớp quần bò vẫn cảm nhận được những đường nét cuồn cuộn. Bạch Tiểu Đường dưới sự kích thích của sự va chạm chao đảo ấy, thậm chí còn nảy sinh ảo giác như thể mình đang trần truồng cưỡi trên lưng một con ngựa hoang.
Cô vội vàng bám chặt lấy vai Nguyên Lân, hệt như sợ bị con ngựa hung hãn này hất văng xuống đất: “Oa… kh… không phải… cậu đừng… chân… ưm… đừng cử động nữa…”
Động tác của Bạch Tiểu Đường càng lớn, đôi thỏ trắng trên ngực lại càng lay động tạo thành những gợn sóng thịt, nhẹ nhàng va vào chóp mũi Nguyên Lân.
Bàn tay kia của cậu càng siết chặt eo cô hơn, một mặt dùng răng nanh day nghiến bầu ngực mềm mại, mặt khác vẫn dùng cơ đùi không ngừng thúc mạnh vào cửa hang của cô.
“Thỏ dâm nhỏ, sướng chết đi được đúng không, cái bướm nhỏ của cậu đang run cầm cập đây này-“
Giọng cậu khàn đặc đến cực điểm, hệt như biến thành một người khác.
Bạch Tiểu Đường vừa thẹn vừa sợ, đâu dám thừa nhận: “Ha… nói… nói bậy… oa… ưm ưm… cậu đừng… đừng động đậy nữa!”
Thực ra cô biết dù từ ngữ của Nguyên Lân thô lỗ, nhưng những gì cậu nói đều là sự thật. Mỗi lần chiếc đùi đang kẹp chặt giữa hai chân cô phát lực thúc lên, nó đều chạm từ hạt mầm nhỏ phía trước đến tận hang nhỏ phía sau. Hạt mầm bị ép chặt tạo ra khoái cảm, hang nhỏ bị va chạm mang lại cảm giác lấp đầy giả tạo; cả hai thứ cảm giác đầy xa lạ này khiến Bạch Tiểu Đường hoàn toàn không có sức chống đỡ.
Nước dâm của cô chảy ra ngày càng nhanh, cửa hang giống như một con đập đất sắp vỡ, run rẩy và co rùm lại dưới sự giày vò của chiếc đùi lực lưỡng. Có thứ gì đó sắp sửa phun trào từ cái lỗ nhỏ đang không ngừng mấp máy ấy.
“Đừng, Nguyên Lân… Nguyên Lân… tớ không muốn nữa…” Phản xạ đầu tiên của Bạch Tiểu Đường trước cảm giác đó là sợ hãi, nhưng cô cũng không biết mình sợ quá trình nước triều dâng cao hay sợ khoảnh khắc đê vỡ. Cô chỉ biết liên tục lắc đầu, nước mắt thậm chí còn văng cả lên áo Nguyên Lân: “Tớ không muốn… ưm… không muốn nữa có được không… ha… lạ quá… tớ sắp không thở nổi rồi…”
Cả khuôn mặt cô đỏ bừng, sắc đỏ ấy còn lan dần xuống tận cổ. Đôi mắt cô hệt như hai con suối nhỏ khảm trên hốc mắt, dù những giọt lệ vừa tích đầy giây trước đã bị cậu làm chấn động rơi xuống, thì giây sau nhìn lại đã thấy tràn trề.
Cái miệng nhỏ kể từ lúc nói không muốn vẫn luôn hơi hé ra, lấp ló hai chiếc răng thỏ trắng xinh và đầu lưỡi hồng ướt át. Ngay cả chính cô cũng không nhận ra những tiếng rên rỉ đầy mị hoặc cứ ngắt quãng thoát ra ngoài.
Nguyên Lân mới thực sự là kẻ sắp phát điên. Trán cậu lấm tấm mồ hôi vì kìm nén, bàn tay đang nhào nặn đôi gò bồng đào đã thực sự dùng đến sức bình sinh, nắm lấy khối thịt mềm mại kia mà đẩy tới xoa lui, hệt như muốn nhào nặn tất cả vào trong cơ thể mình.
Đôi môi vốn đang mút đầu ngực cô bỗng nhiên buông ra, bàn tay còn lại bóp lấy sau gáy ép cô cúi xuống gục lên vai mình. Cậu áp môi sát tai cô, gầm nhẹ hỏi từng chữ: “Biết tôi là ai không? Biết ai đang đưa cậu lên cao trào không? Biết ai sắp chịch chết cậu không?”
Không chịch được con thỏ ngực khủng này, Nguyên Lân cậu thề không làm người.