CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 36 TÌM CHÚT NIỀM VUI
Đối diện với ba câu hỏi gầm rống liên tiếp khi đã chạm đến giới hạn nhẫn nhịn của Nguyên Lân, Bạch Tiểu Đường hoàn toàn chẳng còn sức lực đâu mà tiêu hóa. Nguyên Lân siết chặt lấy eo cô, giây tiếp theo, cô chỉ cảm thấy cơ thể mình như vừa bị một luồng điện xẹt qua, cả người co giật mãnh liệt rồi căng cứng, run rẩy cuộn tròn trong lòng cậu mà thút thít nức nở.
Cô lên đỉnh rồi.
Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác cao trào trong đời, Bạch Tiểu Đường hoàn toàn ngây dại, chỉ còn biết để mặc nước mắt tuôn rơi, những giọt lệ nóng hổi thấm đẫm cả áo thiếu niên.
Còn Nguyên Lân – kẻ lần đầu tiên đưa người khác lên đỉnh – cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Cậu đưa tay gạt mạnh mồ hôi nhễ nhại trên trán, trút ra một hơi thở nóng rực, bàn tay siết chặt lấy vòng eo mềm mại của Bạch Tiểu Đường: “Khóc cái gì mà khóc, hả?”
Lúc này, cái thứ giữa háng cậu đang cứng như một thanh sắt, quy đầu căng nhức đến chết đi sống lại. Nguyên Lân cảm thấy nếu cứ thêm vài lần thế này nữa, chắc cậu đi tu luôn cho rồi. Cậu hít một hơi thật sâu, mới nhận ra răng hàm mình đã nghiến chặt đến mức phát mỏi, vậy mà kẻ trong lòng vẫn cứ khóc không ngừng, cứ như thể vừa chịu nỗi uất ức thấu trời xanh vậy.
“Nín ngay.”
Nghe tiếng sụt sùi nấc nghẹn đó khiến cậu phiền đến mức thái dương giật liên hồi, lại chẳng biết phải dỗ dành ra sao, chỉ đành lạnh giọng đe dọa:
“Khóc nữa là chịch cậu đấy.”
Đừng nói chi, câu này vừa thốt ra, Bạch Tiểu Đường liền khựng lại một nhịp. Thế nhưng lỗ tai Nguyên Lân còn chưa kịp yên tĩnh quá hai giây, đã lại nghe thấy tiếng cô hít mũi.
“Cậu là đồ lưu manh, đồ biến thái, đồ có bệnh!”
Ba từ này có lẽ là những lời quá đáng nhất mà Bạch Tiểu Đường có thể hình dung ra được. Cô chẳng còn mặt mũi nào mà ngẩng đầu lên, chỉ biết nắm chặt nắm đấm nhỏ, quờ quạng nhắm vào vai và ngực Nguyên Lân mà đấm túi bụi.
Sức cô không lớn, Nguyên Lân cũng chẳng thấy đau, nhưng cái cách cô bày tỏ sự kháng cự này lại càng khiến cậu thêm phiền muộn, rối bời. Cậu trực tiếp dùng một tay khóa chặt hai cổ tay cô, ép cô phải thẳng người dậy đối diện với mình.
“Chưa xong à?”
Mắt Bạch Tiểu Đường đỏ hoe đúng nghĩa một con thỏ, cô mím môi, nước mắt cứ thế lã chã rơi: “Cậu làm tớ trở nên càng lúc càng… càng kỳ lạ… Tớ không muốn như vậy, tại sao cậu cứ nhất quyết phải làm thế…”
Cái cảm giác vừa rồi, cái cảm giác hụt hơi đến mức cả đại não trắng xóa ấy, giờ Bạch Tiểu Đường nghĩ lại vẫn thấy nổi da gà khắp lưng. Cô rất sợ, sợ khoảnh khắc cơ thể mất kiểm soát đó, sợ lúc mình rên rỉ cứ như biến thành một người khác, sợ rằng sau này có lẽ sẽ còn nhiều tình huống khó lường hơn nữa.
Bạch Tiểu Đường càng nghĩ càng sợ, nước mắt càng rơi nhanh hơn. Nguyên Lân nhìn mà phát bực đến chết đi được, dứt khoát đặt cô xuống giường trong tình trạng quần áo xộc xệch, rồi trực tiếp đứng dậy bỏ ra ngoài.
Cơn hỏa hoạn trong lòng Nguyên Lân chẳng có chỗ nào để xả. Cậu nhìn đồng hồ, vừa bước đi vừa gọi điện cho Vương Dĩ Tường.
“Gọi điện đi, gọi cả Hắc Tử với lão Cao ra đây tìm chút niềm vui.”
Bên ngoài mưa lại bắt đầu nặng hạt. Nguyên Lân bước ra khỏi cửa khu chung cư cũ kỹ, không chút do dự tiến vào màn mưa.
“Được thôi, vui gì thế anh Nguyên?”
“Đánh bi-a hay đánh đấm gì cũng được.” Vệt nước của Bạch Tiểu Đường trên quần bò của Nguyên Lân nhanh chóng bị những hạt mưa dày đặc làm cho lan rộng ra, “Đừng có đến tiệm net là được, hôm nay tao không muốn chơi game.”
Con thỏ đó thật sự không biết cậu đã phải nhịn khổ sở thế nào, con hàng sắp nổ tung đến nơi rồi mà cô vẫn cứ khóc, suốt ngày chỉ biết khóc, chó thật chớ.
Nguyên Lân cứ nghĩ đến cái vẻ khóc lóc thảm thiết của Bạch Tiểu Đường là lại thấy bực mình. Bực đến mức sau khi cúp máy, cậu tạt đại vào một cửa hàng tiện lợi gần đó để mua bao thuốc.
Đúng là oan gia ngõ hẹp, Nguyên Lân vừa rít một hơi thuốc mới thì phía sau lưng chợt vang lên một giọng nam quen thuộc: “Đù má, đều tại cái thằng ranh con đó, để tao bắt được lần nữa thì sớm muộn gì cũng thịt nửa cái mạng nó-“
Là gã Long.
Nguyên Lân ngoảnh lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt hung tợn của gã Long đang cùng thằng đàn em duy nhất còn lại buông lời hăm dọa. Cậu cười khẩy một tiếng, đúng là tới rất đúng lúc. Cậu bước ra ngoài cửa hàng, một lần nữa bấm số của Vương Dĩ Tường:
“Niềm vui đến rồi đây. Tao gửi định vị bây giờ, nhanh chân lên, sẵn tiện bảo Hắc Tử mang theo cái dùi cui điện lần trước vác về đi.”