CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 34 BÚ NGỰC ĐẾN TẬN CAO TRÀO
Trông chừng cái “hang nhỏ” tạm thời giữ được an toàn, nhưng Bạch Tiểu Đường chẳng cảm thấy yên tâm chút nào. Bởi vì đỉnh hồng đào bên ngực phải của cô đã bị thiếu niên bóp chặt giữa ngón cái và ngón trỏ, chỉ trong hai giây ngắn ngủi ngẩn ngơ, nó đã bị ấn lún vào thịt mềm rồi vê tròn tới ba vòng.
Tình cảnh bên ngực trái cũng chẳng khả quan hơn là bao. Bàn tay Nguyên Lân vòng qua trước thân cô, trực tiếp dùng kẽ tay giữa ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy hai bầu ngực đẩy ngược lên sát xương quai xanh, rồi há miệng ngậm chặt lấy đầu ti.
Nó cứng nhưng đầy đàn hồi, ấm nóng lại tỏa ra hương thơm thanh khiết nhàn nhạt. Thiếu niên gần như theo bản năng mà ra sức mút mạnh, đầu lưỡi tì lên nụ hoa nhỏ xíu kia chậm rãi xoay vòng.
Hai vành tai Bạch Tiểu Đường nóng như lửa đốt, đôi tay đặt trên vai Nguyên Lân không ngừng đẩy ra, nhưng cánh tay lại càng lúc càng vô lực theo từng động tác của cậu. Cuối cùng, cô chỉ đành để mặc bản thân bị làn sóng tình dục nuốt chửng, bất lực bám chặt lấy áo Nguyên Lân. Cô cắn chặt môi dưới nhẫn nhịn không muốn phát ra âm thanh, ngón tay dùng sức đến mức đầu ngón lún sâu vào lòng bàn tay, khẽ run rẩy.
Con trai trong chuyện tình dục hình như thiên sinh đã nhạy bén hơn con gái vài phần. Cho dù bình thường trông có vẻ nhẹ nhàng, không chút tính công kích, nhưng một khi đã lên giường, họ thường bộc lộ khía cạnh đầy hung hãn, huống chi là loại người đầy gai góc như Nguyên Lân.
Cái tính công kích và xâm lược ăn sâu vào xương tủy của cậu lúc này lại một lần nữa được phóng đại. Rất nhanh sau đó, việc liếm láp đã không còn đủ để xoa dịu ngọn lửa tà trong người Nguyên Lân. Khi làn da non nớt của thiếu nữ lướt qua răng nanh sắc nhọn của thiếu niên, cô phải mím môi thật chặt mới ngăn được tiếng hét: “Nguyên Lân, đừng… đừng cắn…”
Chỗ đó bị bú đến nóng rực, Bạch Tiểu Đường cảm giác như đầu ngực mình sắp tan chảy trong nước bọt của cậu. Cô không hiểu nổi một nơi nhỏ bé đến thế sao có thể bùng phát ra cảm giác mãnh liệt nhường này.
Cái cảm giác tê dại xen lẫn chút đau nhẹ như một loại dư vị khó cưỡng. Cơn đau này giống như ném thêm nắm củi khô vào ngọn lửa đang cháy hừng hực, khiến sự ê chẩm đầy sung sướng không ngừng cuộn trào xuống phần thân dưới.
Lần này không cần Nguyên Lân chỉ ra, cô cũng biết mình đã ướt sũng đến mức thảm hại. Luồng nhiệt trong bụng dưới cứ từng đợt, từng đợt tuôn ra ngoài, ngay cả cửa hang cũng không ngừng co thắt, phập phồng – cơ thể cô chẳng có chỗ nào là không hưng phấn, mà sự hưng phấn này rõ ràng là vì Nguyên Lân.
Cảm giác này khiến Bạch Tiểu Đường thấy rất hổ thẹn. Trong quan niệm của cô, khoái cảm tình dục phải là với người mình thích, phải là quan hệ người yêu mới có thể nảy sinh, mà cô và Nguyên Lân rõ ràng không phù hợp với những điều kiện đó. Nhưng mâu thuẫn thay, sự hổ thẹn này lại càng làm tăng thêm sự kích thích. Việc quan hệ tình dục không nên có giữa họ, trong hoàn cảnh này, lại tự nhiên biến thành một loại khoái cảm cấm kỵ mà chính cô cũng không lý giải nổi.
“Sao im hơi lặng tiếng thế?”
Phát hiện Bạch Tiểu Đường cứ mãi nhẫn nhịn, thiếu niên có chút không vui nhướng mày, buông khối thịt mềm trong miệng ra.
“Sướng đến mức không kêu nổi nữa à?” Bên dưới thì cứ liên tục chảy nước, sắp làm ướt sũng cả quần bò của cậu rồi.
Bạch Tiểu Đường vừa hạ mắt liền thấy đỉnh hồng đào bên trái bị cắn đến đỏ bừng, trên những dấu răng lộn xộn còn vương lại chút nước cốt, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt. Cô hít hít mũi, lại vô thức bắt đầu nói dối: “Là vì… vì cậu cắn tớ đau quá.”
“Ồ – đau đến mức cái l.. bướm nhỏ của cậu cũng bắt đầu chảy nước mắt rồi hả?” Cậu hơi ngả lưng ra sau, nhưng đầu gối lại cố tình thúc mạnh lên trên. Bạch Tiểu Đường bị thúc trúng cửa hang đến mức ê ẩm, sức lực ở eo nhanh chóng tan biến. May mà trước khi mất thăng bằng, cô đã được bàn tay lười nhác của cậu vươn ra đỡ lấy: “Có muốn tôi bế cậu dậy để xem cậu đã chảy bao nhiêu nước không, hả?”
Câu hỏi này khiến Bạch Tiểu Đường không biết phải đáp sao, cô chỉ có thể tội nghiệp hỏi: “Phải… phải đến lúc nào… mới… mới xong?”
Hành động của Nguyên Lân vừa khiến cô thấy nguy hiểm, lại vừa như không thấy điểm dừng.
“Ngày mai tớ còn… còn phải dậy sớm…”
Cái lý do này thực sự quá yếu ớt. Nhưng Nguyên Lân quả thực cũng không định ép cô quá mức trong đêm nay, nếu không con thỏ này thấy cậu lại chạy mất thì bắt lại cũng mệt.
Vừa suy tính, bàn tay còn lại của cậu vừa mân mê bộ ngực cô: “Thế này đi, đêm nay cậu bị tôi bú ngực đến khi lên đỉnh sung sướng, thì tôi cho cậu ngủ.”