CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 33 THỎ CON DÂM ĐÃNG
Nguyên Lân nói thế thực sự không phải chỉ để trêu chọc Bạch Tiểu Đường cho vui. Chỗ vải bò bị cái hang nhỏ nóng hổi của cô áp chặt đúng là đang thấm ra một cảm giác ẩm ướt ấm áp. Nó không quá rõ ràng, nhưng chính cái sự mập mờ, hư ảo ấy mới là thứ gây ngứa ngáy cào xé tâm can nhất.
Bạch Tiểu Đường bị hỏi đến mức không kịp trở tay, vành mắt đỏ hoe, chỉ cần chớp mắt một cái là nước mắt sẽ lã chã rơi ngay.
“Cậu… tớ làm gì có…”
Thế nhưng lúc này cả người cô đã nhũn ra trong lòng Nguyên Lân, giọng nói cũng giống như bát chè đậu đỏ vừa nấu xong, rắc thêm nắm đường cát vào là chỉ còn vị ngọt lịm đến tận xương tủy. Đúng là chẳng có chút sức thuyết phục nào.
Cằm Nguyên Lân gác ngay trên khối thịt mềm căng tròn của cô, cậu nhe răng cười đầy ác ý: “Đầu ti cứng rồi à?” Nói đoạn còn định đưa tay kéo phăng chiếc áo lót của cô ra.
Bạch Tiểu Đường vội vàng giữ lấy tay cậu, nhưng vô tình lại khiến cánh tay thiếu niên lún sâu hơn vào khe ngực đang được nội y nâng đỡ đầy đặn: “Đồ lưu manh!”
“Ừ, tôi lưu manh.”
Nguyên Lân đáp lại rất sảng khoái, bởi hai chữ này đối với cậu chẳng có chút sát thương nào. Đôi mắt sói của cậu dán chặt vào mặt Bạch Tiểu Đường, thiêu đốt làn da thiếu nữ:
“Còn cậu thì sao, thỏ con? Xoa ngực một tí là chảy nước, nhìn mông một tí cũng chảy nước, ngồi trên đùi tôi lại càng chảy nước-“
Cậu khựng lại một nhịp, cố ý gằn giọng từng chữ thật rõ ràng:
“Đồ thỏ con dâm đãng.”
A a a a cái tên này đáng ghét quá đi mất!
Bạch Tiểu Đường mếu máo, nước mắt cứ thế tuôn ra. Trông cô thật đáng thương, nhưng trớ trêu thay, những giọt lệ ấy lại bị đôi gò bồng đào cao vút hứng trọn, vạch ra vài đường nước hình vòng cung trên làn da tuyết trắng rồi lăn tọt vào khe ngực sâu thẳm, biến mất hút.
Chẳng phải điều này càng dẫn dụ con sói thiếu niên kia tiến vào giữa để khám phá hay sao?
“Dù sao… dù sao tớ cũng không có…”
Cô vừa rơi nước mắt vừa sụt sùi không chịu thừa nhận. Bàn tay vốn đang đặt sau lưng cô của Nguyên Lân lúc này bắt đầu lần mò lên trên, dùng đầu ngón tay khẩy nhẹ vào hàng móc cài áo lót cứng ngắc.
“Có hay không, nhìn một cái chẳng phải là biết ngay sao?”
“Không… không được, đã bảo là chỉ nhìn một cái… nhìn một cái bướm non thôi mà…”
Cô vẫn thẹn thùng đến cực điểm, hai chữ “bướm non” là do tình thế cấp bách mà thốt ra, nhưng vẫn bị cô đọc lướt qua khiến Nguyên Lân suýt chút nữa không nghe rõ. Lòng cậu càng thêm ngứa ngáy, ngứa đến mức hận không thể cắn một nhát lên bộ ngực của con thỏ nhỏ này, cắn rách làn da cô để xem bên dưới rốt cuộc là máu hay là thứ nước tình tứ kia.
“Đúng thế, rõ ràng đã giao hẹn rồi.” Cằm thiếu niên cọ xát trên bầu ngực mềm mại mịn màng của cô, ngón tay đã ấn lên móc cài áo lót: “Nhưng hình như đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa được nhìn thấy cái bướm của cậu.”
Nếu thực sự không nhìn thấy, không chạm vào được thì đã đành, đằng này cậu cảm nhận rõ mồn một cái hang nhỏ kia mềm thế nào, nóng thế nào và ẩm ướt ra sao. Nơi nhỏ bé ấy dường như đang không ngừng mời gọi cậu chạm vào, tiến sâu hơn. Dục vọng của Nguyên Lân lúc này đã bị đẩy lên đỉnh điểm. Cậu nghiến răng, kìm nén ý định làm những chuyện quá đáng hơn với Bạch Tiểu Đường, nhưng trong từng câu chữ vẫn vô thức mang theo vẻ hung bạo: “Thỏ con, giờ cậu hoặc là nằm lên giường ngoan ngoãn dạng chân ra cho tôi xem, hoặc là cởi áo lót ra cho tôi bú ngực, nếu không tối nay đừng hòng trốn thoát.”
Bạch Tiểu Đường đâu biết rằng việc Nguyên Lân nhẫn nhịn không đè cô ra làm ngay lúc này đã được coi là có sức kiềm chế phi thường rồi. Cô chỉ thấy cái tên này khi tốt thì rất tốt, mà khi xấu thì cũng cực kỳ xấu xa.
Cô gái nhỏ uất ức, trên lông mi vẫn còn đọng nước mắt, cô cụp mắt suy tính, dù sao trước đó cũng đã hứa rồi, cuối cùng vẫn phải cho cậu ta xem một cái thôi, bèn hít hít mũi: “Vậy… vậy cậu buông tớ ra trước đã.”
Ý này là chuẩn bị nằm lên giường cho cậu ta xem.
Nguyên Lân đến tận lúc này mới nhận ra việc ôm con thỏ trắng mềm mại không xương trong lòng thực sự khiến cậu chẳng muốn buông tay. Chỗ dưới háng cứng đến đau nhức, cậu tặc lưỡi mất kiên nhẫn. Lúc buông tay, trong đầu cậu đã tính toán sớm muộn gì cũng phải đè con thỏ ngực khủng này ra hành cho ra bã mới thôi.
Bạch Tiểu Đường vất vả lắm mới thoát khỏi hang cọp, nhưng đôi chân đã bủn rủn không ra hình thù gì. Cô cố gắng đứng thẳng dậy, nhưng Nguyên Lân bỗng nhìn thấy giữa hai chân cô và chiếc quần bò của mình lại kéo ra mấy sợi tơ nước mỏng manh.
Mợ nó.
Cậu chửi thầm một tiếng trong lòng, đôi tay nhanh hơn cả não bộ một lần nữa khóa chặt eo Bạch Tiểu Đường, ấn mạnh cô ngồi vững vàng trở lại trên đùi mình.
“Tôi đổi ý rồi.”
Cậu vừa dứt lời, móc cài áo lót sau lưng Bạch Tiểu Đường liền mất đi điểm tựa mà bung ra. Đôi gò bồng đào đầy đặn hệt như hai chú thỏ trắng nảy lên, rồi lập tức bị bàn tay thiếu niên tóm gọn không chút nương tình.
“Cậu cứ ngồi yên trên đùi tôi đây, không đi đâu hết.”