CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 32 CÓ PHẢI CẬU CHẢY NƯỚC RỒI KHÔNG?
Bạch Tiểu Đường nghe thấy câu đó, bờ vai gầy guộc run lên bần bật như đóa hoa dại trong cơn bão. Phải mất hai giây sau cô mới chậm chạp xoay người lại, như muốn xác nhận thêm lần nữa: “Thật sự chỉ được nhìn… nhìn một cái thôi đấy.”
Hai cánh tay nhỏ bé của cô ép chặt vào nhau, hai bàn tay túm lấy chiếc quần lót nhỏ chắn giữa hai chân, nhưng vẫn có thể thấy rõ bắp đùi bên trong đang run rẩy không ngừng.
Nguyên Lân ậm ừ một tiếng rất sảng khoái, nhưng điều đó chẳng giúp Bạch Tiểu Đường thấy an tâm hơn chút nào. Cô giống như một con chim sẻ nhỏ đã dự cảm được nguy hiểm nhưng vẫn vô thức từng chút một tiến về phía bẫy, mỗi bước đi đều đầy rẫy sự dò xét và do dự.
Có lẽ cả đời này Nguyên Lân chưa từng kiên nhẫn với việc gì đến thế, cậu thực sự ngồi yên đó đợi cô bước từng bước tới gần, rồi dừng lại ở khoảng cách cách cậu chừng nửa mét.
“Đã… đã đủ gần chưa?”
Dĩ nhiên là chưa.
Cổ họng Nguyên Lân khô khốc như có lửa đốt, cậu nhướng mày, ánh lửa ấy hiện rõ mồn một trong mắt.
“Bỏ tay ra.”
Bạch Tiểu Đường đã cảm nhận được hơi nóng từ ánh mắt cậu. Thứ nhiệt độ ấy giống như những tia lửa bắn tung tóe, không biết lúc nào sẽ chạm vào da thịt cô mà thiêu đốt, khiến cô không kìm được mà rùng mình.
Nhưng may mắn là khoảng cách hiện tại với Nguyên Lân vẫn cho cô chút cảm giác an toàn. Bạch Tiểu Đường cúi đầu đấu tranh tư tưởng lần cuối, bỗng nhiên ngoài cửa sổ một tia chớp lóe lên, ánh sáng lạnh lẽo đột ngột xé toạc luồng sáng ấm áp trong phòng. Ngay sau đó là một tiếng sấm nổ vang trời, Bạch Tiểu Đường bị dọa cho giật thót, lùi lại nửa bước, tay theo bản năng bám vào khung màn mỏng manh quanh giường.
Và chính trong luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo ấy, Nguyên Lân cuối cùng cũng bắt trọn được phong cảnh giữa hai chân thiếu nữ.
Cỏ non của Bạch Tiểu Đường không nhiều, lưa thưa xoăn tít tụ lại một chỗ, lấp ló phía dưới là hai cánh môi mềm mại đang mím chặt thành một đường chỉ dài.
Ánh chớp vụt tắt, căn phòng một lần nữa bị tiếng mưa lấp đầy. Bạch Tiểu Đường bừng tỉnh, lập tức dùng tay che lại khu vườn nhỏ ấy: “Được… được rồi chứ? Thấy rồi đúng không?”
“Chưa thấy gì cả, thỏ con à.” Nguyên Lân vẫn ngồi yên bất động, thậm chí còn vô tội nghiêng đầu: “Cậu không định chỉ cho tôi xem mỗi thế này thôi chứ? Chẳng lẽ cậu không biết ‘cái bướm’ cụ thể là vị trí nào sao, có cần tôi phổ cập kiến thức cho cậu một chút không?”
“Đừng-” Bạch Tiểu Đường cảm nhận được Nguyên Lân thực sự có thể thốt ra những lời còn nồng nặc mùi “hổ báo” hơn nữa, cô chẳng muốn nghe chút nào nên vội vàng ngăn cản: “Cậu đừng có nói!”
Nguyên Lân lại cứ thích nhìn bộ dạng vừa thẹn vừa cuống của cô: “Bướm non chính là cái chỗ giữa hai chân cậu đấy-“
Giọng cậu không lớn, nhưng Bạch Tiểu Đường cực kỳ chột dạ, chỉ sợ bà nội đang ngủ say sát vách nghe thấy động tĩnh gì. Trong lúc cấp bách, cô cưỡng ép bước tới hai bước, một tay bịt chặt miệng Nguyên Lân.
Nguyên Lân lập tức dùng bàn tay còn lại ôm chặt lấy vòng eo mềm mại của thỏ con. Bạch Tiểu Đường mất trọng tâm, cả người ngã nhào vào lòng thiếu niên. Hai bầu ngực căng tròn ẩn sau lớp nội y cứ thế đập thẳng vào chóp mũi cậu, mang theo mùi hương thanh tao nhàn nhạt dâng đến tận môi Nguyên Lân; nếp gấp giữa hai chân cô cũng bị ép phải tách ra làm đôi, ngồi chễm chệ ngay trên đùi cậu.
Đúng là “lộc trời cho”.
Cánh tay Nguyên Lân nổi đầy gân xanh ở nơi Bạch Tiểu Đường không nhìn thấy, nhưng khuôn miệng bị cô bịt chặt vẫn nhếch lên một nụ cười đầy dư dả. Cậu dùng tay còn lại nắm lấy cổ tay cô, kéo cô lún sâu hơn vào lòng mình:
“-Cái l… nhỏ.” (Bướm non)
Cậu vẫn nói ra từ đó. Bạch Tiểu Đường nghe mà đỏ mặt tía tai, huống hồ lúc này cô còn đang ngồi trong lòng Nguyên Lân, những cánh hoa mềm mại non nớt bị lớp vải bò thô ráp trên quần cậu áp sát, cọ xát.
Cảm giác này có chút khó chịu, Bạch Tiểu Đường muốn vùng ra nhưng vặn vẹo vài cái vẫn phát hiện mình hoàn toàn không thoát khỏi sự kìm kẹp của Nguyên Lân.
“Thỏ con”
Lòng bàn tay Nguyên Lân áp lên tấm lưng gầy guộc của cô gái, ép cô phải cúi người xuống để cậu có thể nghiêng đầu, dán chặt đôi môi vào tai cô.
“Có phải cậu chảy nước rồi không?”
Cậu hạ thấp giọng, rung động cả màng nhĩ của Bạch Tiểu Đường.
“Quần tôi bị cậu làm ướt cả rồi này.”