CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 25 NƯỚC DÂM
“Ha… ưm…”
Khi từ sâu trong cổ họng phát ra thứ âm thanh ngọt lịm đầy mị hoặc mà chính mình cũng thấy xa lạ, vành mắt Bạch Tiểu Đường lập tức đỏ bừng.
“Được… được rồi chứ… Nguyên Lân…”
Đáp lại cô chỉ có hơi thở mỗi lúc một nặng nề của thiếu niên. Trong khoảnh khắc Bạch Tiểu Đường không dám ngước mắt lên nhìn, cậu giống hệt như một con dã thú đang mất kiểm soát.
Bạch Tiểu Đường chỉ đành cách một lớp áo đồng phục mà nắm lấy cánh tay cậu. Lúc này cô mới phát hiện cánh tay Nguyên Lân cứng như đúc từ thép nguội, hai cái quẫy đạp yếu ớt của cô chẳng khác nào châu chấu đá xe.
“Nguyên Lân… vẫn… vẫn chưa xong sao…”
Cô bám lấy cánh tay cậu, cảm nhận rõ những đường gân xanh dưới lòng bàn tay vẫn đang không ngừng giật lên từng hồi.
“Tớ đau, Nguyên Lân… cậu mạnh tay quá…”
Thật ra cũng không đến mức đau như thế, mà phần nhiều là những cảm giác không tên khiến Bạch Tiểu Đường chẳng thể nói rõ thành lời. Cô không dám nghĩ kỹ, cảm giác ấy làm cô thấy mình như đang chệch khỏi quỹ đạo vốn có, vô cùng bất an.
“Nguyên Lân…”
Ngay khi Bạch Tiểu Đường bắt đầu sợ hãi rằng Nguyên Lân sẽ không chịu dừng lại và định thử gọi tên cậu lần nữa, thì lực tay đang ép mạnh trên ngực cô cuối cùng cũng dần buông lỏng.
Thiếu niên trước mặt thở dốc, giống như đang cực lực kềm chế điều gì đó, hơi thở nóng rực cứ thế phả thẳng vào mặt cô.
“Ừ, biết rồi.”
Cậu đáp một tiếng, coi như đã nghe thấy lời Bạch Tiểu Đường. Giọng nói ấy như phủ một lớp điện từ, khàn đặc đến lạ lùng.
Dù lực tay đã nới lỏng nhưng Nguyên Lân không hề buông hẳn đôi gò bồng đào của cô ra, mà cứ thế hờ hững bao trọn lấy chúng thêm một lúc. Hơi nóng từ môi răng cậu cứ liên tục hun nóng vành tai và hõm cổ của Bạch Tiểu Đường.
Bạch Tiểu Đường vẫn thấy bồn chồn, cô sợ Nguyên Lân chỉ cần dùng lực một chút thôi là mọi chuyện lại bắt đầu, đành phải mềm mỏng gợi ý: “Nguyên Lân, tớ… tớ phải về nhà rồi…”
Vừa rồi, mỗi giây mỗi phút bị xoa nắn đều khiến Bạch Tiểu Đường mất đi cảm giác về thời gian. Cô thậm chí chẳng biết đã bao lâu trôi qua, là năm phút, hay là nửa tiếng đồng hồ. Nhưng trời đã rất muộn, nói muốn về nhà thì chắc chắn không bao giờ sai.
Quả nhiên, Nguyên Lân nghe vậy liền chậm rãi buông ngực cô ra. Cậu giống như kẻ vừa được ăn no nê nên tâm trạng rất tốt, giúp cô kéo áo lót trở lại vị trí cũ, hai tay vòng qua ôm lấy cô, loay hoay phía sau lưng một hồi rồi mới có chút bực dọc nói:
“Tôi không biết cài, cậu về nhà tự làm đi.”
“Được… được, tớ về nhà tự làm.”
Lúc bị cậu ôm, tim Bạch Tiểu Đường suýt thì nhảy ra khỏi lồng ngực vì căng thẳng. Vừa nghe thấy cậu chỉ định cài giúp áo lót, cô suýt chút nữa là mếu máo khóc thành tiếng.
“Vậy tớ… tớ về đây… tạm biệt.”
Nguyên Lân vừa buông tay, cô gái nhỏ nhắn ấy liền giống như chú thỏ con lẩn vào bụi rậm trở về với thiên nhiên, biến mất hút trong màn đêm. Chỉ để lại nơi lòng bàn tay cậu dư vị ấm áp, thơm tho và một tiếng “chúc ngủ ngon” khe khẽ, run rẩy đầy dè dặt.
Chú thỏ con chạy một mạch về đến nhà. Bà nội vẫn đang dọn dẹp đồ đạc, thấy cô về thì có chút ngạc nhiên: “Ái chà, Đường Đường hôm nay về sớm thế, có phải trực nhật cuối cùng cũng xong rồi không con?”
Bà không hiểu trực nhật là phải luân phiên mỗi ngày, nghe Bạch Tiểu Đường ngày nào cũng bảo đi trực nhật nên cứ ngỡ phải làm lâu lắm mới xong.
Mặt Bạch Tiểu Đường vẫn còn nóng hổi, cô ậm ừ cho qua chuyện, rồi đôi chân ngắn lẹ làng phi như bay về phòng lấy đồ ngủ chui tọt vào nhà vệ sinh.
Áo đồng phục đã thấm một lớp mồ hôi. Bạch Tiểu Đường cởi bỏ quần áo, đến khi cởi chiếc quần lót cuối cùng ra mới nhận thấy một sự lạ lùng. Giữa quần lót hiện rõ một mảng nước thấm ướt, lan ra thành hình bầu dục.
Bạch Tiểu Đường nhớ lần trước sau khi bị Nguyên Lân nhốt trong phòng dụng cụ, về nhà cũng gặp tình cảnh y hệt. Lúc đó cô còn tưởng mình đến kỳ kinh nguyệt nên đặc biệt lót băng vệ sinh, nhưng qua một đêm trên băng chẳng có gì cả.
Sau này cô lên mạng tìm hiểu mới biết thứ này được gọi là nước dâm.
Đó chính là minh chứng cho việc cô đã được Nguyên Lân xoa ngực đến mức vô cùng thỏa mãn.