CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 26 CHỈ CÓ THỂ CHẶN ĐƯỜNG
Khoảng thời gian sau đó, Bạch Tiểu Đường hiếm khi có được những ngày tháng bình yên. Gã Long không còn bén mảng đến tiệm ăn sáng, thậm chí chẳng còn xuất hiện trên con phố đó nữa. Ở trường, cũng đúng như ý muốn của Nguyên Lân, không còn ai dám sai bảo cô chạy vặt hay trực nhật hộ.
Dù thay vào đó là sự kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng giữ khoảng cách) của tất cả mọi người, nhưng Bạch Tiểu Đường đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Cuối cùng cô cũng có được những giờ ra chơi đúng nghĩa. Thời gian trước đây dùng để chạy vặt hay trực nhật, giờ cô có thể dùng để đọc sách, làm bài tập – tất nhiên, thi thoảng vẫn bị một Nguyên Lân đang rảnh rỗi sinh nông nổi tóm đi.
Trên đôi gò bồng đào cao vút của Bạch Tiểu Đường giờ đây đầy rẫy những dấu tay của thiếu niên. Vì cậu xoa nắn quá mạnh nên những dấu vết ấy thường vài ngày không tan; đỉnh hồng đào bị ngón cái của cậu vò nặn đến mức đỏ ửng, nóng hổi, dù có mặc áo lót suốt cả buổi chiều thì nhiệt độ ấy vẫn không hề thuyên giảm.
Đồng thời, cô cũng cảm nhận được cơ thể mình bắt đầu trở nên nhạy cảm hơn. Trước đây phải cởi áo lót ra, bị xoa một lúc lâu mới bắt đầu rỉ nước, nhưng đến giờ nghỉ trưa hai ngày trước, chỉ cần vừa cởi nội y, sâu trong cơ thể đã như một phản xạ có điều kiện mà xuất hiện dấu hiệu tan chảy.
Sự thay đổi này khiến Bạch Tiểu Đường càng lúc càng hoảng loạn, lại chẳng biết phải làm sao. Bên cạnh cô chỉ có duy nhất bà nội là người lớn, nhưng chuyện này cô tuyệt đối không thể nói với bà. Suy đi tính lại, cô chỉ còn cách dùng hạ sách ngu ngốc nhất: Trốn tránh Nguyên Lân.
Thực ra quy luật gọi cô của Nguyên Lân rất dễ nắm bắt: hoặc là giờ nghỉ trưa gọi lên sân thượng, hoặc là sau giờ học chặn đường bắt người. Bạch Tiểu Đường chẳng có tài cán gì khác, chân tuy ngắn nhưng tần suất bước lại rất cao, đúng như lời Vương Dĩ Tường nói, cô chạy nhanh chẳng khác nào mấy loài thú bốn chân, thoắt cái đã mất hút.
Cứ hễ tan học là cô lao như bay ra ngoài, khiến Nguyên Lân thật sự bị hố tận hai ngày mà không bắt được cô.
Hai ngày không tóm được người, Nguyên Lân trở nên cực kỳ hung hăng, sắc mặt khó coi đến mức Vương Dĩ Tường chẳng dám vác mặt lên trêu chọc nửa lời.
Trong giờ tự học buổi tối, thầy Liêu đã bước sang tuổi ngũ tuần bước vào lớp, lại lầm bầm một câu: “Chậc, thằng nhóc Nguyên Lân này lại biến đâu mất tiêu rồi.”
Bạch Tiểu Đường ngoảnh lại nhìn chỗ ngồi trống không của Nguyên Lân, trong lòng lập tức dâng lên dự cảm về mối nguy hiểm vốn là bản năng của loài động vật ăn cỏ.
Hôm nay lại là một ngày mưa oi bức. Sáng nay trước khi đến trường, cô còn nghe bà nội bảo có lẽ sau trận mưa này là chính thức vào thu, bà còn dặn cô phải mang theo ô. Kết quả là giờ tự học còn chưa kết thúc, cơn mưa rào ngoài kia đã một lần nữa cùng tiếng sấm rền vang dội xuống mặt đất.
Thời tiết này không khỏi khiến người ta nhớ lại cái đêm mưa bão trước đó. May mà hôm nay Bạch Tiểu Đường không phải trực nhật, cô hòa vào dòng người tan học đổ ra cổng trường.
Một ngày mưa thế này đủ để khiến người đi đường cảm thấy bất an. Đại đa số học sinh đều có người nhà đến đón, chỉ mình Bạch Tiểu Đường lủi thủi che ô, sải bước thật nhanh. Phía xa đã bắt đầu chớp giật đùng đoàng, tiếng sấm từ xa vọng lại khiến lòng cô bồn chồn, nhưng cô lại chẳng rõ nỗi bất an đó rốt cuộc là gì.
Sự thật chứng minh giác quan thứ sáu của “loài ăn cỏ” cực kỳ chính xác. Ngay khi Bạch Tiểu Đường thở không ra hơi lao vào hầm chung cư cũ kỹ, vừa mới kịp thu ô lại, nước mưa văng tung tóe dưới đất, thì trong bóng tối vang lên giọng nói của thiếu niên:
“Đôi chân này của cậu tuy ngắn thật, nhưng chạy cũng ác chiến đấy.”
Cứ như một con chuột nhắt vậy, chỉ có thể chặn đường mà tóm, chứ đuổi theo thì không bao giờ kịp.
“Chín giờ tan học, cậu chỉ mất có năm phút để chạy về đến đây.”