CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 24 XOA NGỰC
Lòng bàn tay Nguyên Lân áp sát vào làn da Bạch Tiểu Đường, cảm nhận được cô nàng không kìm được mà rùng mình một cái. Có lẽ là vì nóng, cũng có lẽ là vì sợ, ngay sau đó vạt áo trước ngực cậu lại bị cô siết chặt thêm lần nữa.
“Ưm…”
Tiếng rên rỉ của cô nhỏ đến mức như một cái bóng vụt qua, nhưng lại bị Nguyên Lân bắt trọn không sót một nhịp.
Lần này mục tiêu của cậu rất rõ ràng, bàn tay không lưu luyến quá lâu ở vùng eo mà trượt thẳng lên xương bả vai sau lưng. Móc cài áo lót không dễ cởi đến thế, nhất là khi chỉ dùng một tay, Nguyên Lân loay hoay vài cái không tìm ra chốt mở, gần như đã dùng đến man lực để giật tung nội y của cô gái nhỏ.
Đôi gò bồng đào phía trước của Bạch Tiểu Đường bị kéo đến mức nghiêng ngả, cả cơ thể cô như bèo dạt không rễ, chỉ đành vịn chặt lấy eo Nguyên Lân mới đứng vững được. Vất vả lắm mới cởi được áo lót, Nguyên Lân lại lấn tới một bước, ép chặt cô vào bức tường xi măng sau lưng, bàn tay lớn không chút khách khí phủ lên bầu ngực cô.
“Chà, thanh niên thời nay thật là…”
Đỉnh hồng đào bị cậu kẹp giữa những ngón tay, cùng với phần thịt mềm bị lòng bàn tay bỏng rát đẩy tới xoa lui. Lực tay của thiếu niên cực lớn, cảm giác đau tức vì căng tràn hòa quyện cùng sự tê dại kỳ lạ bắt đầu lên men và bành trướng trong cơ thể nhỏ bé của Bạch Tiểu Đường.
Trong lúc mơ màng, cô dường như nghe thấy ông nội Triệu thở dài, cảm thán một câu gì đó, nhưng những từ ngữ mờ mịt ấy căn bản không thể lọt vào tâm trí cô. Có điều, tiếng bước chân chậm rãi dần xa lại mang đến một cảm giác an toàn theo bản năng. Bạch Tiểu Đường dùng dư quang nhìn bóng lưng quen thuộc của ông cụ vừa lắc đầu vừa đi khuất, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì tấm lưng đã một lần nữa bị bàn tay lớn của thiếu niên đẩy ngược vào tường.
“Nguyên Lân, Nguyên Lân…” Cô gọi tên cậu bằng giọng nhỏ như muỗi kêu: “Cậu nhẹ tay một chút… tớ hơi đau…”
Những nơi bị cậu chạm vào đều tỏa ra hơi nóng rực rỡ, cảm giác này vừa kỳ diệu lại vừa phức tạp. Nó không đơn thuần là đau, mà còn xen lẫn chút ngứa ngáy và tê rần, khiến cô chẳng thể định nghĩa nổi mình thích hay ghét, chỉ biết chao đảo giữa hai thái cực.
Có lẽ vì cố tình đè thấp tông giọng nên tiếng của cô gái cứ run rẩy không thôi. Khổ nỗi, tất cả những gì đang diễn ra đã là kết quả của sự kiềm chế từ phía Nguyên Lân, nhìn cánh tay cậu đang căng cứng đến mức nổi đầy gân xanh là đủ hiểu vấn đề.
Khuôn ngực mềm mại và cao vút của thiếu nữ không ngừng kích thích dây thần kinh xúc giác của cậu, khiến cậu vô thức mất kiểm soát, hận không thể nhào nặn khối thịt mềm đầy tay này tan vào chính cơ thể mình.
Dục vọng trong máu không ngừng thiêu đốt, chính Nguyên Lân cũng thấy có chút mù mờ. Cậu cứ ngỡ chỉ cần xoa được ngực cô là sẽ ổn, lòng sẽ bớt ngứa ngáy, nhưng thực tế hoàn toàn không phải vậy. Giống như lúc này, cả người cậu đều vì những tiếng hừ nhẹ ngắn ngủi của Bạch Tiểu Đường mà bùng cháy dữ dội. Ngọn lửa đang gào thét, gào thét đòi hỏi nhiều hơn, đòi hỏi sự chiếm hữu triệt để.
Cậu đành buông bàn tay đang ép trên tường ra, thô bạo đẩy nốt bên áo lót còn lại chưa kịp kéo lên, thu trọn cả hai bầu ngực vào lòng bàn tay, dùng năm ngón siết chặt.
Cảm giác khi chạm vào ngực cô thật sự tốt đến mức không từ ngữ nào tả xiết, mềm mại không xương, như nước như mật. Một khi mất đi sự nâng đỡ của ngoại lực, chúng dường như sẽ lập tức biến thành một vũng chất lỏng không thể đong đếm, lấp đầy các kẽ tay cậu rồi vẫn không chịu dừng lại mà cứ liên tục tràn ra ngoài.
Bạch Tiểu Đường bị đôi bàn tay mạnh khoẻ ấy ép chặt vào tường không cách nào nhúc nhích. Chân cô bủn rủn, vùng eo cũng không ngừng gửi đi những tín hiệu kiệt sức lên đại não, mặt đỏ đến mức tai gần như ù đi. Dù đã thích nghi với bóng tối nhưng dư quang của cô vẫn không thể dời mắt khỏi màu trắng nhấp nhô trước ngực mình.
Trắng là màu trắng của áo đồng phục, còn nhấp nhô chính là bàn tay của Nguyên Lân. Áo đồng phục rộng thùng thình nên gần như không nhìn ra hình dáng bàn tay, người ngoài nhìn vào có lẽ chỉ thấy đó là một khối tròn không quy tắc, nhưng Bạch Tiểu Đường là người trong cuộc, cô có thể hình dung rõ mồn một lúc này Nguyên Lân đang dùng đôi bàn tay ấy xoa ngực cô ra sao, ngón tay cậu kẹp lấy đỉnh hồng đào chặt đến thế nào, đầu ngón tay lún sâu vào da thịt, để lại từng dấu vết đỏ hằn loạn xạ.