CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 23 ĐỪNG CÓ CỰ QUẬY
Khu vực này là phố cổ lâu đời nhất, dù vài năm trở lại đây đã dần thay mới hệ thống dây cáp điện nhưng diện mạo tổng thể vẫn chẳng thay đổi là bao. Khu phố già, cư dân cũng già, không là các cụ ông cụ bà thì cũng là học sinh các trường quanh đây. Tầm giờ này, sau chút náo nhiệt ngắn ngủi lúc tan trường, phố xá lại nhanh chóng chìm vào tĩnh lặng.
Bạch Tiểu Đường lủi thủi đi phía trước, mỗi khi đi ngang qua cột đèn đường, bóng cô lại thu ngắn ngủn thành một cụm đen dưới chân, rồi lại từ từ kéo dài ra, trở nên thanh mảnh và cao vút.
Nguyên Lân lững thững theo sau cô từ một khoảng cách xa. Vì Bạch Tiểu Đường chân ngắn bước nhỏ nên cậu cứ phải liên tục hãm tốc độ. Quãng đường đi thật tẻ nhạt, cậu chỉ biết nhìn cái bóng của cô cho đỡ buồn chân buồn tay.
Con đường vốn chẳng dài, nhưng có lẽ vì lòng Bạch Tiểu Đường còn nặng trĩu tâm sự nên đoạn đường vốn chỉ mất mười phút đi bộ, cô lại lê lết tận hai mươi phút. Điều này đã mài mòn sạch bách chút kiên nhẫn ít ỏi của Nguyên Lân. Cậu vừa đi vừa bẻ khớp ngón tay răng rắc, cái âm thanh khô khốc khiến người ta nghe thôi cũng thấy ê răng ấy vang lên suốt dọc đường.
Vất vả lắm mới đi đến gần nhà Bạch Tiểu Đường, trên đường lúc này chẳng còn mấy mống người, có thấy ai thì cũng cách nhau cả đoạn xa. Nguyên Lân thấy Bạch Tiểu Đường dừng bước, cô hơi lo lắng ngoảnh lại nhìn cậu một cái. Lần này không cần cố ý đi chậm nữa, cậu sải vài bước dài đã đứng ngay cạnh cô.
“Sao không đi tiếp?”
“Giờ vẫn còn sớm… bà tớ vẫn chưa đi ngủ.”
Cô bé hai tay nắm chặt quai cặp sách, cúi gằm mặt hoàn toàn không dám nhìn cậu.
Nguyên Lân liếc nhìn đồng hồ, bỗng thấy hơi buồn cười. Hóa ra bình thường cô nàng ở lại trực nhật xong về đến nhà là vừa khít thời gian.
“Thế giờ tính sao?”
Nguyên Lân thuận thế lùi lại một bước, tựa lưng vào cột điện.
“Hay là cứ để tôi ‘vui vẻ’ tay chân ở đây một lát, rồi vào nhà hãy cởi ha?”
Cái tên này nói năng sao mà trơ trẽn quá vậy!
“Cậu… cậu đừng có ở đây mà nói năng bậy bạ.”
Vì tiệm ăn sáng của gia đình, hàng xóm láng giềng quanh đây có ai mà không biết cô cơ chứ. Chuyện này mà lọt vào tai ông chú bà dì nào thì có mà chết dở.
Nguyên Lân nhìn bộ dạng cuống cuồng của cô lại cảm thấy một niềm vui thú ác ý vô ngần. Cậu cúi người, nhe răng cười với cô: “Thế tôi phải nói bậy ở đâu mới được? Trên chiếc giường nhỏ cứ ngồi lên là kêu kẽo kẹt của cậu à?”
“…”
Bạch Tiểu Đường bị một câu của cậu làm cho đỏ bừng mặt, trong lúc tình thế cấp bách, cô trực tiếp đưa tay bịt miệng cậu lại.
“Cậu đừng có nói lung tung nữa!”
Hành động này lại vô tình đúng ý Nguyên Lân. Cậu chộp ngay lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô, tay kia siết chặt lấy eo, nửa kéo nửa bế thốc cô vào vùng tối sau góc tường. Cậu dồn lực phần thân dưới lên phía trước, dễ dàng ép chặt cô vào tường.
“Chỗ này chắc là được rồi chứ?”
Khi cậu nói chuyện, tay của Bạch Tiểu Đường vẫn chưa kịp rời ra. Cô bé có thể cảm nhận rõ mồm một đôi môi của thiếu niên đóng mở khi phát âm, hơi thở nóng hổi, ẩm ướt và bỏng rát phả vào lòng bàn tay cô.
Cô vội vàng rụt tay lại, đáng thương xót xa ôm trước ngực, vẫn còn mưu toan dùng đạo lý để nói chuyện với con sói đói trước mặt: “Tớ… Nguyên Lân… Thuận mua vừa bán kiểu cưỡng ép là không đúng đâu!”
“Suỵt,” Nguyên Lân lại cúi đầu xuống, bên tai cô phát ra một tiếng suỵt đầy mùi đe dọa: “Có người đến kìa.”
Bạch Tiểu Đường chẳng nghe thấy gì cả, cô bị dọa cho im bặt mất hai giây. Đến khi định thần lại, định lườm Nguyên Lân một cái để cảnh cáo thì chợt thấy ông nội Triệu – khách quen của tiệm ăn sáng mỗi sáng – từ đầu bên kia rẽ vào.
Người già mắt mũi không được tinh anh, chắc ông cũng không ngờ ở đây lại có hai đứa trẻ trốn kỹ như vậy. Ông đi qua được vài bước mới sực nhận ra có gì đó lạ lạ, lập tức bước chậm lại, dùng dư quang liếc về phía cô.
Trong đầu Bạch Tiểu Đường lúc này chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Không được để bị nhận ra! Cô vội vàng cúi đầu, húc mạnh cái đầu nhỏ vào lồng ngực Nguyên Lân, hai tay túm chặt lấy áo cậu run cầm cập.
“Thấy chưa, tôi đã bảo có người đến mà.” Ở cái thời điểm này, Nguyên Lân cũng không quên bồi thêm một đòn giày vò vào trái tim nhỏ bé mong manh của cô: “Người ta vẫn chưa đi đâu, cậu đừng có cự quậy.”
Nguyên Lân không nói thì Bạch Tiểu Đường cũng chẳng dám manh động. Cô thu mình lại trong bóng tối mà thiếu niên bao phủ lấy, thận trọng nuốt một ngụm nước miếng. Ngay sau đó, cô thấy bàn tay kia của cậu rời khỏi tường, vô cùng tự nhiên vuốt lên eo cô, rồi kéo tuột vạt áo đồng phục ra khỏi quần.
Cái đồ lưu manh này!
Bạch Tiểu Đường sững sờ đến ngây dại. Nhưng khi ánh mắt xuyên qua khoảng trống dưới cánh tay của thiếu niên, cô vẫn thấy bóng dáng ông cụ đứng im tại chỗ. Cô chỉ đành cắn chặt môi dưới, mặc cho bàn tay cậu luồn vào trong áo, nắm lấy vòng eo mảnh dẻ yếu ớt của mình.