CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 22 THẬT SỰ LÀ MA XUI QUỶ KHIẾN RỒI
Phải công nhận, cái trò giao dịch cưỡng ép này lại có hiệu quả nhanh đến bất ngờ.
Bạch Tiểu Đường, người vừa bị ép chấp nhận phi vụ này, lủi thủi quay về lớp, lấy hộp cơm đi hâm nhờ lò vi sóng ở văn phòng rồi trở lại chỗ ngồi.
Giờ nghỉ trưa, tòa nhà học gần như vắng tanh. Bạch Tiểu Đường vừa ngồi xuống định bụng tiêu hóa mớ hỗn độn vừa xảy ra trên sân thượng thì Vương Dĩ Tường – kẻ đang đợi Nguyên Lân để cùng đi ăn – đã sấn sổ tiến lại gần.
“Bạch Tiểu Đường, sao mày lại quen biết anh Nguyên thế?”
Nói về anh Nguyên nhà bọn họ, nếu không phải là giấc mộng của toàn bộ con gái trong trường thì ít nhất cũng là mộng tưởng của phân nửa số đó. Nhưng cậu ta đã bao giờ để mắt đến ai đâu? Bất kể đối phương xinh đẹp đến đâu, thành tích tốt thế nào hay tài năng ra sao, tóm lại là Nguyên Lân đi đến đâu, nước mắt con gái rơi lã chã đến đó.
Vương Dĩ Tường vừa nghĩ vừa nhìn chằm chằm vào mấy nốt tàn nhang trên mặt Bạch Tiểu Đường một hồi, rồi tự lắc đầu ngán ngẩm.
Bình thường, quá mức bình thường. Thật sự không giống gu của anh Nguyên chút nào, nhìn kiểu gì cũng thấy chẳng hề xứng đôi.
Bạch Tiểu Đường nào có biết nội tâm Vương Dĩ Tường đang diễn sâu đến thế. Cô chỉ nhớ rõ tên này trước đây thường xuyên cầm đầu gây khó dễ cho mình, hoàn toàn không phải hạng người tốt lành gì. Nghĩ bụng nói dài nói dai thành nói dại, cô thu mình lại không dám đáp lời, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
“Bạch Tiểu Đường, tao đang hỏi mày đấy!”
Thấy Bạch Tiểu Đường giờ đây còn dám phớt lờ mình, Vương Dĩ Tường lập tức gằn giọng cao thêm mấy tông. Gã đưa tay kéo ghế bàn trước của cô ra, định bước chân vào ngồi, nhưng còn chưa kịp đặt mông xuống đã bị ai đó túm cổ áo từ phía sau lôi xếch sang một bên.
“Mày hỏi ai cơ?”
Vương Dĩ Tường quay đầu lại, thấy Nguyên Lân tay phải đút túi quần, chỉ dùng tay trái thôi mà đã xách gã hổng cả chân. Mồ hôi trên trán gã suýt thì tuôn ra, vội vàng giải thích: “Anh Nguyên, em không có bắt nạt nó, em chỉ muốn hóng hớt tí thôi!”
Gã vừa nói vừa đưa mắt cầu cứu Hắc Tử và Lão Cao vẫn đang ngồi trong góc cày Liên Quân, khổ nỗi hai tên kia đến cả cái ngẩng đầu cũng chẳng thèm dành cho gã. Vương Dĩ Tường đành phải khua khoắng tay về phía Bạch Tiểu Đường: “Bạch Tiểu Đường, mày đừng có chỉ biết ăn thế chứ, làm chứng cho tao đi!”
Nguyên Lân liếc nhìn Bạch Tiểu Đường đang cúi gầm mặt, hai má phồng rộp vì nhét đầy cơm. Khi bị gọi tên, cô ngẩng đầu lên, chớp mắt đầy ngơ ngác và lúng túng.
Đột nhiên, các đốt ngón tay của cậu lại bắt đầu ngứa ngáy rạo rực. Cậu lôi Vương Dĩ Tường đi, ném lại cho hai tên trong góc một câu “Đi thôi” rồi tiên phong bước ra khỏi lớp.
Mợ nó, cứ nhìn thấy cô là lại muốn xoa ngực cô. Đúng là ma xui quỷ khiến thật rồi.
Buổi tối, tiếng chuông vào giờ tự học vang lên. Nguyên Lân hiếm khi ngồi yên vị tại chỗ, làm thầy Liêu khi bước vào giảng bài cũng phải giật mình, thế là thầy giảng bài với một sự nhiệt huyết chưa từng có.
Giảng xong, bên dưới người thì chữa bài, người thì làm bài tập. Bạch Tiểu Đường vất vả lắm mới giải quyết xong đống bài tập trước khi kết thúc giờ tự học. Trong lúc cô đang thu dọn sách vở thì người trong lớp đã về gần hết, bỗng sau lưng có tiếng ai đó gọi với lên:
“Bạch Tiểu Đường, hôm nay cũng phiền cậu nhé, cảm ơn nha.”
Bạch Tiểu Đường đã quá quen với việc trực nhật hộ rồi. Gặp được người biết nói một câu “phiền cậu”, “cảm ơn” đã là tốt lắm, có những người thậm chí chẳng nói chẳng rằng, tan học là xách cặp dông thẳng. Cô thở dài, bất lực gật đầu, nhìn cậu bạn kia nhảy chân sáo định đi ra ngoài, để rồi bị Nguyên Lân – kẻ đã “ôm cây đợi thỏ” sẵn ở cửa – túm cổ áo xách lên y hệt như lúc xách Vương Dĩ Tường buổi trưa.
“Tề… Lỗi?” Cậu liếc bảng phân công, “Mày tên là Tề Lỗi đúng không?”
Tề Lỗi đây là lần đầu tiên đối mặt trực diện với Nguyên Lân, lập tức mất sạch vẻ hống hách lúc sai bảo Bạch Tiểu Đường khi nãy, cái gật đầu cũng run rẩy thấy rõ, chỉ sợ nói sai một câu là “đi đời nhà ma”.
“Mày có biết chữ không? Hai cái tên trên bảng kia đang nói về ai, mày không biết à?”
Nguyên Lân đẩy mạnh vai gã về phía bục giảng: “Sau này nếu không muốn trực nhật thì cứ trực tiếp đến tìm tao.”
Tề Lỗi loạng choạng mấy bước mới đứng vững, cứ như vừa gặp phải Diêm Vương sống, vội vàng quay đầu đi tìm chổi. Một tên khác thấy vậy cũng chẳng dám ho he nửa lời, lẳng lặng ra góc lớp cầm cây lau nhà lên.
Thấy việc trực nhật đã có người lo, Nguyên Lân tựa vào khung cửa lớp nhìn Bạch Tiểu Đường chậm chạp thu dọn cặp sách. Đợi đến khi cô đi ngang qua mình, cậu liền đưa tay tóm lấy quai cặp của cô.
“Từ giờ có thể về nhà sớm rồi đấy, bạn học Bạch Tiểu Đường.”
Cậu đã chờ đợi khoảnh khắc này lâu lắm rồi.