Nội dung truyện
Hangi vén lọn tóc ra sau tai cô bé, để lộ cần cổ trắng, anh cắn nhẹ vào cổ, lưỡi liếm dọc từ tai rồi xuống cổ. Hana cảm thấy nhột, chân quặp lại vào eo thầy. Giọng anh đầy ma mị cùng hơi thở nóng ran kia phả vào tai cô bé:
– Đây là điểm nhạy cảm của chúng ta
Hana không có phản ứng gì trước câu nói này, giờ mắt cô lờ mờ, đầu óc giờ mụ mị mất rồi. Hangi lùi lại, khiến Hana giật mình, cô đang tận hưởng mà, sao thầy lại buông ra và đứng cách xa cô thế kia. Mình làm hành động gì quá đáng sao? Không hề, từ nãy cô rất ngoan ngoãn mà. Hangi hít thở một chút sau đó với lấy cốc nước uống một hơi. Anh vuốt má cô, trầm giọng:
– Tôi chán rồi.
– Cái gì?
Nghe Hangi nói cái kia, đây là chưa chơi cô mà sao lại chán? Cô nhạt nhẽo đến thế à. Hana nhảy xuống dưới đất, đứng đối diện thầy, cô quyết liệt mà nói:
-Chán? Thầy coi em là gì? Thầy thích trêu đùa thế nào cũng được sao? Em không chịu đâu.
Nói rồi, Hana giật phăng chiếc quần lót mỏng cùng chiếc áo kia ra, cả cơ thể trần như nhộng kia đang phô bày trước mặt Hangi. Cô quỳ xuống định kéo lấy quần anh xuống thì Hangi chặn tay lại