Gã và Em - Chương 27
[Hồi tưởng của Ciel]
Có ba sự đảm bảo trong cuộc sống mà hai trong số đó Ciel chưa từng được trải qua: cái chết, thuế, và sự khôn ngoan của những cô gái say xỉn mà nó gặp lúc một giờ sáng trong nhà vệ sinh của một club nọ. Đó là thiên đường mẫu hệ không tưởng, là buồng thú tội cơ sở 2 của nhà thờ, nơi những người chị em say ngoắc cần câu trong vai trò linh mục, và sự khôn ngoan của họ là phúc âm.
“Em nghĩ em thích người nuôi nấng em từ bé. Thích kiểu tình cảm nam nữ ấy”. Ciel nói.
“Nhưng mà nam nam hoặc nữ nữ cũng yêu nhau được mà em”. Chị gái này vừa mới ói một bãi đầy bồn rửa mặt.
“Ý mày là mày thích bố đẻ của mày á?”. Chị gái này có vẻ vẫn tỉnh táo và duy trì được tư duy phản biện.
“Không!” Ciel vội xua tay ngay “Chú ấy là người bảo hộ của em.”.
“Chú à? Vậy là hơn nhiều tuổi đấy” Chị gái đang soi gương bên cạnh dừng bôi son bóng, quay ngoắt sang. “Thế bố mẹ mày đâu mà lại để mày ở cùng ông anh đấy? Không biết lửa gần rơm thì kiểu gì cũng bén à?”
“Ba mẹ em ấy à? Cũng không biết họ còn sống hay chết nữa. Em đã gặp họ bao giờ đâu”.
Sự thương cảm thoáng qua và bất đắc dĩ ánh lên trong những đôi mắt lờ đờ vì chè chén. Nhưng đó là những đôi mắt dễ move on nhất, nên họ ngay lập tức tập trung vào chuyên môn: một voucher tư vấn tình cảm cho em gái ngẫu nhiên họ gặp trong nhà vệ sinh.
“Phức cảm Oedipus thôi nhỉ? Kiểu mày thích người lớn tuổi duy nhất chăm sóc mày và cho mày tình thương ý. Chị trông mày chắc đang cấp ba là cùng nhỉ? Ông anh kia nhiêu tuổi rồi?” Chị gái tỉnh táo, Ciel sẽ gọi cổ như thế. Cổ có vẻ là một chuyên gia xã hội học trong việc đọc vị các em gái là hạt thóc trong một mối quan hệ có vẻ sẽ toxic.
“Em tốt nghiệp cấp ba rồi đấy nhá.” <Cụ thể là lúc 10h sáng nay> “Chú ấy ngoài ba mươi, và đang ngồi chờ em ở tầng 2 ạ”.
Tất cả các chị gái đều nói “vãi” cùng lúc.
“Này khác gì ngày đầu tiên đưa con đi mẫu giáo, bố lo quá nên ngồi chờ con tan học luôn? Em đi vệ sinh lâu quá khéo ông anh gọi điện luôn đấy” Chị gái mới nôn xong, rất tự giác xả nước sạch sẽ cái bồn rửa mặt.
Đứa nhỏ nhún vai: “Em không biết nữa. Chú ấy ban đầu còn không định cho em đi. Em nài nỉ gãy lưỡi chú ấy mới đồng ý, với điều kiện là chú ấy sẽ đi cùng. Nhưng chú ấy giữ khoảng cách và để em thoải mái với bạn em, cũng tốt mà”.
“Nghe mùi thao túng thế nhỉ. Ngày thường ông anh này có hay nói với mày kiểu ‘Chú làm thế này là tốt cho con mà, chú có tiếc con cái gì đâu, chỉ cần con phải nói thật với chú, chỉ cần con ngoan‘ đúng không? Gật hoặc lắc, mày không cần biện hộ cho ổng” Chắc rồi, chỉ có chị gái tỉnh táo mới nói được những lời này thôi.
Và Ciel gật đầu.
“Grooming” Chị gái mới ói đã ói ra một từ bắt bệnh.
“Ở đây bọn chị không phán xét, vì có đứa kiểu gì cũng đang cặp với một ông đại gia bằng tuổi bố mình và có khoảng sáu người con ngoài giá thú” <Cụ thể là chị đây> “Nhưng mày có cảm thấy ông chú kia muốn làm tình với mày không em?” Là chị gái đang soi gương. Cổ vừa nói vừa dặm lại nền.
Ciel không thể lắc đầu, nó nghĩ vụ chạm vào nhau gần như mỗi ngày của nó và gã đàn ông đã đủ để chứng minh vế khẳng định cho câu trả lời rồi.
“Có… có những dấu hiệu. Em nghĩ thế” Ciel lắp bắp. Rồi rất nhanh, nó tặc lưỡi “Chú ấy đã hôn em”.
Chắc gì sáng hôm sau các chị gái này tỉnh rượu đã nhớ nổi cái mặt mình tròn méo ra sao, Ciel nghĩ vậy, và nó quyết định role play vở diễn kinh điển Tâm sự với người lạ trong nhà vệ sinh của mọi phim dành cho teenager.
Tiếng “vãi” thứ hai đồng thanh vang lên, lần này có cộng thêm yếu tố danh từ đa dạng phía sau.
“Hôn cũng hôn rồi, và mày mới đang nghĩ là mày thích ổng, chứ không phải là thích thật?” Lần này chị gái tỉnh táo có vẻ không đánh giá thấp Ciel nữa “Có lẽ mày tỉnh hơn mấy đứa đang say chết ngất ở đây rồi em gái”.
Ciel nhìn mình trong gương và vuốt gọn lại tóc, nó thấy mình khá xinh xắn trong bộ váy ngắn ren trắng ôm ngực với tùng váy bí này:
“Em sợ là mình sẽ không thích chú ấy nữa. Kiểu, khi em lớn hơn và gặp nhiều người hơn ấy, em sẽ thay đổi. Ai mà biết được em sẽ không thay lòng chứ. Ôi, nghe tệ nhỉ? Nhưng em vẫn còn bé tuổi quá, và em còn chẳng biết em sẽ trở thành loại người gì trong tương lai. Em rất biết ơn chú ấy vì đã nuôi em đến tận giờ, và em không muốn trở thành một đứa vô ơn tí nào cả. Nhưng em và chú ấy đã hôn nhau mà.” <Và làm vài thứ đi hơn thế> “Chẳng nhẽ không có câu trả lời gì cho mối quan hệ chứ?”.
Các chị gái đã gật đầu. Lại một trap girl nữa chuẩn bị sinh ra sau đêm nay. Một con nhỏ có thể vừa là hạt thóc trong một mối quan hệ, vừa là đứa sẽ cầm dao chọc tiết con gà trung niên kia.
“Ôi cưng ơi, ở tuổi của em còn quá bé để có thể chắc chắn về bất cứ điều gì mà, thế cho nên nguyện vọng đại học mới được Liên bang cho thay đổi đến phút chót trước khi các trường công bố điểm chuẩn đó em. Với lợi thế này thì em hoàn toàn có quyền tỏ ra không biết và mù loà trước những gì đang xảy ra giữa hai người bọn em. Tỏ tình phải là việc của thằng đàn ông.”
Chị gái tỉnh táo lúc này là một nữ tu sĩ đang ban cho đứa nhỏ những lời phúc âm như mưa xuân tí tách:
“Nhớ này, nếu người ta muốn, người ta sẽ làm. Lặp lại theo chị đi, ba lần: Nếu người ta muốn, người ta sẽ làm“.
Và Ciel thực sự làm theo, dưới sự chứng kiến của ba người con gái khác vây quanh. Lúc này, các cô gái say xỉn trong những bộ đồ cắt xẻ táo bạo đủ màu sắc, vải ren và nhung thấm mồ hôi, dây xích và bốt da, ôi những phù thuỷ chân chính còn sót lại giữa cái thời mạt pháp đây sao?
“Nếu người ta muốn, người ta sẽ làm”.
“Nếu người ta muốn, người ta sẽ làm”.
“Nếu người ta muốn, người ta sẽ làm”.
Chỉ thiếu nước các chị em nắm tay và đứng quanh vòng tròn biểu tượng sao sáu cánh ở giữa, đặt tóc và máu của gã đàn ông lên rồi niệm chú thôi.
Chị gái dặm nền xong rồi đóng lại hộp phấn một cái “cộp” đầy dứt khoát, quay sang đặt tay lên vai Ciel như muốn truyền lại lời nói của cổ bằng cả hình thức âm thanh và động chạm vật lý để Ciel phải thấm từng từ:
“Không nến và hoa, quà và đặt chỗ trước ở nhà hàng, cùng một lời tỏ tình chính thức, thì không có mối quan hệ gì ở đây cả em ạ. Hôn toét mỏ xong em vẫn gọi ổng là ba nuôi được và vẫn xin tiền để đi date với mấy thằng cu mơn mởn bằng tuổi khác được.”
Chị gái mới ói xong đã lau sạch tay và xoay mặt Ciel vào gương, hai gương mặt một trẻ một lõi đời đặt bên cạnh nhau:
“Em còn chưa 20 cơ mà. Ai lại bắt một đứa còn chưa biết đóng đồng thuế nào phải chịu trách nhiệm cho một lời tỏ tình còn chưa nói? Đấy là việc của người lớn gái ơi. Em cứ xem trong hai người bọn em ai phải đóng thuế và có bảo hiểm thất nghiệp thì đó là người phải chủ động và lo toan nhiều hơn trong mối quan hệ này”.
Ôi sự khôn ngoan của những người đàn bà. Những cô ấy có thể là một thợ may, một người mẫu, một giáo viên tiếng Anh, hoặc một nhân viên văn phòng, nhưng sự không ngoan của họ luôn là món quà mà ơn trên ban xuống lúc đêm muộn cho những đứa con gái hãy còn liều lĩnh và chẳng bao giờ nghĩ được gì thấu đáo như Ciel.
Đi tiểu, son bóng, 10 phút therapy session, sự tỉnh thức và những lời khen, Ciel đã có tất cả trong một lúc đi vào nhà vệ sinh nữ ở cái club đầu tiên em đến chơi vào ngày tốt nghiệp cuối cấp.
Và kỳ lạ thay, Ciel tưởng rằng mình đã quên. Dù em thật sự không thể nhớ gương mặt của những chị gái say xỉn đó nữa rồi, nhưng điều cuối cùng còn lại trong ký ức em, kể cả khi “Xoá trắng” đang tích cực dọn dẹp đầu óc em để cấy vào những đoạn mã thao túng ký ức mới, thì vùng hồi hải mã trong não em vẫn giấu kỹ core memory về thỏi Sephora 05 vét đáy của chị gái nọ quệt nốt lên môi em trước khi đi, mùi chai nước súc miệng bạc hà cay the thé của chị gái mới nôn xong chuẩn bị trở lại bàn nhậu uống tiếp tăng 2, và những lời phúc âm đầy sáng suốt và tỉnh trí của những người đàn bà mà Chúa đã ban cho 10 phút cuộc đời em đêm đó. 10 phút quý gía nhất của tuổi 18.
———————————
[Góc nhìn của Caelus]
Tôi không biết mình đang vui đến thế, cho đến khi Ed bảo rằng tôi đang ngâm nga một bài dân ca cũ của tộc Vrauk’khan khi tôi đang tự tay tuốt gai bó hồng Gospel để trang trí bàn ăn. Ban đầu tôi còn định tự bó một bó hồng Juliet, nhưng tôi phải nhanh chóng bỏ cuộc sau khi làm nát bông hoa thứ 26 trong bó 99 bông. Thứ duy nhất tôi bó được là xúc tu trên đầu của đám Yautja thành một dây như thừng cột tàu, chỉ cần bẻ đầu chúng, khoảng một tá 12 cái đầu rồi ném vào hố lửa thiêu. (Ảnh cho các bác dễ hình dung: ). Kiểu đó thì không áp dụng để bó hoa được, nên tôi bảo Alexa đặt ở tiệm quen.
Tôi để Ed chuẩn bị chỗ beefsteak, tôi phải về phòng đánh thức Cún dậy và giúp em thay đồ. Em sẽ không thích bản thân em trông nhếch nhác đâu. Em rất thích chụp ảnh xinh mà.
Đứa nhỏ đã ngủ rất nhiều trong mấy ngày này, khi “Xoá trắng” đang định hình lại chuỗi trí nhớ của em. Trạng thái của em không tỉnh táo lắm kể cả khi em không ngủ, em phản ứng cứ chậm chậm và ngoan một cách quá đáng, giống như CPU quá tải đang chạy phần mềm dọn virus, thay vì nên được xoá bớt bộ nhớ đầy thì phần mềm dọn luôn cái bộ nhớ.
Tin tốt là có vẻ não bộ của em không có bất thường gì khác, tất cả các chỉ số đều không cho thấy điều gì lạ. Dù vậy thì tôi nghĩ vẫn cần kiểm chứng thêm, nên tôi đã cho người chặt một khúc đuôi của thằng chả người rắn kia và giam lỏng bạn đời của hắn, chỉ là chiến lược đề phòng thôi. Cho đến khi em khoẻ hẳn thì đôi chim cu kia sẽ được thả thôi. Nếu em xảy ra chuyện gì thì người duy nhất biết cách chữa là thẳng chả mà.
“Cún ơi, chú bế dậy nào.”
Tôi vỗ nhẹ lên má em, nhân lúc em còn chưa kịp hằm hừ vì bị gọi dậy ngang giấc thì tôi phải bế em lên, để lát nữa em đỡ bị gắt ngủ.
“Em mới ngủ chút xíu mà. Cho em ngủ năm phút nữa… năm phút thôi”.
Đứa nhỏ càu nhàu, giọng em khàn khàn như có cặn trong họng vì ngủ quá lâu. Em dụi mặt vào ngực tôi, như con cún nhỏ đang tìm chỗ thoải mái để đặt lưng ngủ tiếp. Tôi hôn chóc chóc đỉnh đầu em, bế em đi vào phòng tắm.
Nước nóng đã xả sâm sấp khắp bồn tắm. Tôi đặt em ngồi trên bàn đá đặt bồn rửa mặt. Em chưa tỉnh ngủ hẳn, lại đưa tay dụi mắt.
“Nào không dụi, để chú lau mặt cho Cún”.
Tôi kéo tay em ra, rồi giữ cằm em hướng lên để tôi lau mặt cho em tỉnh hơn. “Xoá trắng” vẫn còn vài ngày ảnh hưởng nữa, cho nên mắt em mơ hồ như phủ một màng sương mỏng, vừa trong trẻo lại vừa ngây ngốc, chẳng có mấy phần thanh tỉnh.
Tôi bóp bóp hai má em, mấy ngày trước phải chịu khổ, thịt trên mặt hình như ít đi nhiều lắm. Tôi cúi đầu hôn chóc chóc lên môi em. Em dễ thương quá.
Tôi giúp em cởi áo, đặt em trong bồn tắm, để em ngửa đầu ra cho tôi giúp em gội đầu. Em ngồi nghịch mấy con vịt và chuột lang nước tôi thả xung quanh. Tóc em rất dài và dày, cũng có rụng tóc nhiều đấy. Chắc là tại mấy hôm ở cái chỗ khỉ ho cò gáy kia nên bị lạ nước lạ cái, không quen lối sống.
Gội xong thì tôi dùng khăn sợi Microfiber quấn để hút ẩm tóc em nhanh hơn, lát nữa sấy không mất nhiều thời gian. Sau đó tôi tự cởi đồ của mình, đi vào trong bồn tắm ngồi cùng em.
Em nhỏ xinh lắm, ngồi lọt giữa hai chân tôi, dựa lưng vào ngực tôi, để yên cho tôi kỳ cọ khắp người em. Đôi khi, tôi sẽ không kiềm được ham muốn của mình mà ôm em quá chặt, chặt đến nỗi da dẻ em sẽ bị hằn vết siết đỏ ửng và em kêu đau oai oái. Tôi chẳng rõ là do tôi thực sự có khát khao siết em vùi vào trong xương cốt của mình, hay chỉ đơn giản là do tôi yêu em quá. Cũng có thể là cả hai.
Da em rất trắng, trước đây chẳng có dấu vết gì trên người, một vết sẹo nhỏ cũng không. Vậy mà ở với đám Kháng Chiến nghèo khổ đó có mấy hôm mà bắp chân em đầy vết muỗi đốt, có vết còn gãi đến mức chảy máu đóng thành vỉ đen rồi này. Trên ngón tay còn có một hai vết xước ngắn, hình như là bị dao cứa phải khi nấu ăn. Hôm trước giúp em lau người, tôi nhìn mà xót đến tận giờ. Tôi vừa cọ người cho em vừa nói với em:
“Cục cưng ơi, em không hợp làm mấy chuyện mưu sinh vất vả đâu. Tay thì vụng mà tính cũng khó chiều, sao đi làm thuê cho người khác được. Cứ ở với tôi thôi, tôi chả nhẽ lại không lo được cho em cả đời à. Nhé nhé nhé?”
Mỗi chữ “nhé” tôi thơm má em một cái. Tôi lại không kìm được mà mút thịt trên má em chụt một cái rõ to. Tại vì em dễ thương quá.
Em hơi rụt người lại khi bị tôi ôm siết, ngọ nguậy như con sâu, muốn nhích ra xa nhưng bị tay tôi vòng chặt. Em ngẩng đầu lên, bĩu môi như ấm ức lắm:
“Chú ơi em thấy cộm lưng lắm”.
Tôi “à” một tiếng, chỉ vào thằng em đang cương thẳng đứng của mình:
“Ý Cún là cái này hả?”
Đứa nhỏ gật gật, còn phụng phịu:
“To quá nên em thấy cấn hết cả lưng em”.
“Cái này… tôi không kiểm soát được ấy Cún ạ. Nếu nó không cửng lên thì mới là vấn đề. Này chắc em phải thông cảm rồi. Tôi thề bây giờ tôi không làm gì đâu”.
Bây giờ chưa phải lúc.
Tôi sờ nắn ngực em một lát cho qua cơn. Đứa nhỏ nhạy cảm, chỉ bị se đầu vú thôi mà bướm nhỏ đã tiết dịch rồi. Tôi vừa xoa ngực vừa đưa tay mò đến hai chân em, dùng một ngón tay đút vào lỗ bướm đang hé ra. Tôi không có ý để em ra ở đây, chỉ muốn thọc cái lỗ nhỏ này mở ra một chút thôi, vậy mà nó hút nón tay tôi chặt quá.
Em cũng rất ngoan, tôi không giúp em ra nhưng em cũng không đòi, chỉ ngước mắt mờ mịt nhìn tôi. Tôi bất đắc dĩ thở dài, vừa bóp ngực em vừa dỗ:
“Bây giờ mà còn làm gì thêm thì tôi sẽ không chịu nổi là chịch em ở đây luôn mất. Như thế không được đâu Cún à, em đừng nhìn tôi như thế, chúng ta còn có kế hoạch cho tối nay nữa”.
“Kế hoạch gì ạ?” Em nghiêng đầu nhìn tôi, tò mò.
“Lát nữa em sẽ biết thôi”. Tôi hôn em chụt chụt.
Tắm gội sạch sẽ rồi, tôi nhấc em ra khỏi bồn rửa, quấn khăn lau khô người cho em. Sấy tóc cho em xong, tôi bế em ra phòng ngủ. Ed đã mang đến bộ váy tôi mua cho em hôm trước, treo trên cây treo đồ, bên cạnh bộ vest của tôi. Mắt em sáng trưng khi nhìn thấy cái váy, làm tôi có ảo giác hình như “Xoá trắng” hết tác dụng rồi thì phải.
“Chú ơi váy xinh thế!” Em cầm chiếc váy lên nhìn tôi “Chú mua cho em ạ?”
Tôi gật đầu.
“Để tôi giúp em thay”.
“Em thích lắm. Em xin chú ạ. Em cảm ơn chú ạ”.
Em kiễng chân hôn chít chít lên cằm tôi khi tôi cúi người cởi áo bông tắm cho em. Và tôi luôn cảm thấy trái tim mình mềm mại đi, luôn luôn, mỗi khi em thân mật với tôi theo cách như thế. Chính là cảm giác thành tựu khi nuôi dạy một đứa nhỏ trở nên ngoan ngoan và lễ phép ấy, mấy con gà thì biết cái gì.
Em thậm chí còn chẳng nhớ em đã từng mặc thử cái váy này. Bộ váy ngắn màu đỏ nhung không tay, cổ yếm, nhìn phía trước có vẻ cổ điển và rất ngoan, nhưng phía sau thì khoét toàn bộ vùng lưng, có nơ cài to trên hông, phần chân váy bồng xoè, và khá ngắn. Tôi chọn bộ váy này vì đứa nhỏ từng thử một lần ở cửa hàng, em thích lắm, muốn mặc vào tiệc Giáng sinh do CLB ở trường đại học tổ chức, nhưng tôi không đồng ý. Có quá nhiều lý do để tôi từ chối cho em mặc cái váy này trước mặt quá nhiều người, và bây giờ, tôi đang ngắm lại những lý do đó một lần nữa đây.
Đứa nhỏ trắng nõn, nên càng hợp với màu đỏ hơn. Lưng váy khoét rộng, mà ngực em thì không nhỏ, lại còn căng, nên viền ngực tròn mẩy lấp ló lộ ra. Lưng em rất đẹp, xương bướm nhô cao như phần bị chặt còn sót lại của đôi cánh thiên thần vậy. Tôi không kìm được mà cúi người để nụ hôn rơi rớt từ vai xuống phần xương nhô lên ấy.
Em đẹp quá. Đẹp đến nỗi nếu không giấu đi thì em chỉ có đi ra ngoài mà gieo vạ mất thôi.
Tôi đang bảo vệ em đấy.
Tôi quỳ một chân xuống nền nhà, xỏ giày cao gót vào chân em. Có lẽ vì tình nhân trong mắt hoá Tây thi, nên tôi thấy chân em cũng đẹp nữa. Thẳng và nuột nà, luôn đẹp nhất khi gác lên cổ tôi, hoặc quấn quanh eo.
Tôi nghĩ, nếu như đầu óc em không bị “Xoá trắng” kiểm soát, em sẽ thấy rõ ánh nhìn thèm thuồng của tôi dán lên đùi em, in lên làn dã bóng loáng đó những suy nghĩ chẳng hề đứng đắn nổi.
Tôi mút một cái vào thịt trong đùi em. Một cái thôi.
Tội của tôi.
Quá đỗi xinh đẹp.
Xinh đẹp, yêu kiều, và quý giá đến độ tôi thậm chí muốn dựng quanh em một pháo đài kín bưng, che chắn em khỏi nhiễu loạn thời thế, khỏi những tiếng la mạt vận ngoài kia, để em chỉ ở mãi trong đôi cánh tôi bao bọc, để em chỉ có tôi thôi.
Tôi biết như thế là rất ích kỷ, nhưng em sẽ hiểu mà, đúng không?
Em sẽ hiểu cho tôi thôi, vì…
“Tôi yêu em. Ciel, Caelus yêu em”.
Hoa hồng đỏ, rượu vang và ánh nến, quà và kim cương.
Em ôm đoá hồng Juliet, nhoẻn miệng cười rạng rỡ khi nghe lời tỏ tình đến muộn của gã trung niên là tôi. Thực ra nếu tính tuổi sinh học, thì tôi hơn em cả mấy thế kỷ. Nhưng đây là lần đầu tiên, tôi làm một điều liên quan đến trái tim, mà không phải là đâm thủng bằng lưỡi kiếm.
“Em biết từ lâu rồi mà, chú còn cần phải nói sao?” Em cười khúc khích, vùi nửa khuôn mặt sau bó hoa to đùng che cả người.
Tôi kéo em lại gần hơn, kín đáo cầm bó hoa từ tay em, để sang một bên,
“Tôi muốn có một lời ngỏ chính thức đến em.” Tôi đáp “Em sẽ ở bên tôi chứ? Không phải như người bảo hộ và người được nhận nuôi, mà là như những người yêu nhau ấy”.
Tôi vuốt tóc em ra sau tai, kiên nhẫn cho em thời gian. Và thề có Chúa, chưa trận chiến nào khiến tim tôi đập nhanh như lúc này, kể cả cái lần tôi dẫn quân đột kích Trụ Sở và chém đầu lão Hội Đồng Hệ Thống ba mươi năm trước.
Khuôn mặt em đương ửng hồng, vì mấy ngụm rượu vang em vừa uống, cũng có lẽ vì em ngượng ngùng. Trong mắt em, vẫn mang nét mơ hồ như có một màn sương, nhưng tôi thấy cảm xúc nồng đậm chậm rãi trồi lên, như cơn thủy triều âm thầm kéo đến.. Em chỉ bị “Xoá trắng” làm cho đầu óc trì trệ đi thôi, chứ chẳng ảnh hưởng gì đến tình cảm và lựa chọn của trái tim em đâu.
Bất ngờ, em vươn người, một thoáng chạm môi, nhẹ đến mức tôi tưởng mình đang ảo giác, nhưng đủ để cả thế giới trong tôi sụp xuống như lâu đài cát sau một đợt sóng.
“Em đồng ý”.
Như lời thề cổ xưa, như lời tuyên ngôn cho đám tang của cái tôi tàn nhẫn và mưu toan suốt nửa cuộc đời tôi.
Trọn vẹn.
Lần đầu tiên trong vô số năm sống, tôi nếm được định nghĩa của “trọn vẹn”, thứ cảm giác chưa từng được lập trình cho một mẫu vật nhân bản được tạo ra với mục đích chinh phạt vô tận.
Có lẽ từ trận càn bị bẫy ở vành đai sao Thổ, tôi mới lại để cho bản năng lấn sân lý trí. Nhưng lần này chẳng có máu chảy thành sông, cũng chẳng có thây chất nên thành, chẳng có tôi liếm lưỡi đao đã chém đẫy máu đám dị tộc. Chỉ có em.
Chỉ có em.
Em quá đỗi nhỏ nhắn và diễm lệ, như thánh thể mà kẻ hành hương là tôi đã bò lê qua ngàn dặm sa mạc bỏng rát, qua bão tuyết cắt da, để được thấy trong khoảnh khắc thiêng liêng của một lời kinh nứt gãy. Tôi như kẻ cuồng tín thèm đến rã rời được chạm môi vào gót chân em, thèm một cái liếc mắt của em mong manh giữa biển người quỳ mọp, những kẻ chen lấn quỳ lạy ơn em, lạy em ban phước.
Ban phước cho tôi.
Xin em.
Ban phước cho kẻ khốn cùng hèn mọn nhất trong các con chiên của em.
Lúc này, thánh thể trở thành vật tế. Tôi đặt em lên bàn ăn, cánh hồng đỏ rơi vãi khắp khăn trải bàn trắng, em trong bộ váy ấy như giọt máu đỏ hỏn rơi xuống từ đầu tim tôi. Tôi đặt môi mình lên làn da em như thể đang cử hành một nghi lễ tà giáo không dòng kinh nào ghi lại.
Tôi có danh phận. Là chính em ban cho tôi.
Tôi nên làm cái việc mà một kẻ có danh phận nên làm rồi.
“Aaa… chú ơi… to… to quá”.
Em phụng phịu, quẫy chân, muốn đẩy tôi ra khi đầu cặc sưng to đang chen vào lỗ thịt hồng hào hãy còn chưa mở ra hết. Tôi giữ chặt chân em lại, cúi đầu hôn tí tách lên cái miệng nhỏ hay hờn của em:
“Ngoan Cún ơi, tôi liếm cho em ướt lắm rồi. Sẽ vào được thôi, em ngoan…”
Tôi thúc nhẹ, chậm rãi đẩy con cặc quá đồ sộ của mình vào bên trong vách thịt chặt khít của em. Tôi đang nhẫn nhịn đến nỗi cả người gồng lên, tôi cần kiểm soát để bản năng trong tôi không bị tuột xích mà làm em đau.
Nhịp cặc địt vào rất chậm, nhưng rất đều. Tôi cúi người liếm mút đầu vú em, ở dưới cũng cùng ngón tay gảĩ nhẹ hột le để em sướng hơn. Bao thịt nhỏ khít của em dần dần bị địt mềm, tiếng nức nở của em đang trở thành tiếng ngân rên. Tiếng nước nhóp nhép càng ngày càng trở nên rõ ràng. Em lúc nào cũng chảy rất nhiều nước nhờn, chỉ là bướm non còn chưa bị địt bởi cặc thật bao giờ, nên mới sợ hãi thôi.
Thứ tôi bỏ vào trong rượu của em, cũng bắt đầu có tác dụng rồi.
Chỉ là một ít dịch chiết xuất từ tuyến sau sọ não tôi, của một Vrauk’khan đã tìm thấy Yen’akra của mình. Cùng nguyên liệu, khác cách tinh chế, sẽ trở thành một hợp chất trợ hứng khá hiệu quả.
Tôi không nỡ nhốt em vào trong ổ, hãy còn sớm quá. Tâm trí em đang bị “Xoá trắng” ảnh hưởng, nếu còn bị ép trải qua định hình Resonantia, tôi sợ là em sẽ bị phá huỷ hoàn toàn mất. Cho nên, tôi chỉ dùng một lượng dịch rất nhỏ, để từng ngày từng ngày thay đổi cơ thể em từ từ. Giúp em thích nghi với tôi, cũng là đỡ vất vả hơn khi sau này trải qua Resonantia cùng tôi.
“Em thấy nóng… chú ơi, nóng…”
Em ngọ nguậy muốn cởi váy ra, nhưng hình như em nhận ra chạm vào da thịt sẽ khiến em đỡ nóng hơn, nên em tự cầm hai vú của mình mà lung tung xoa nắn. Chiếc váy khoét lưng sâu, nên em chỉ cần kéo hai vú ra, để yếm kẹp vào giữa rãnh vú.
Tôi đỏ mắt nhìn em tự nhéo đầu vú mình, cổ họng khô khốc, từ lúc nào mà giọng tôi khàn đặc:
“Cún nóng ở đâu? Chỉ cho chú đi, chú giúp em”.
“Ở đây ạ hức hức” Em xoa hai đầu vú của mình vào nhau “Ở… ở dưới nữa”.
Tôi bắt lấy bàn tay em định lần mò tới vùng mu.
“Để chú giúp em nhé. Em không cần động tay đâu. Tay em nhỏ quá, phải cần cặc của chú mới được”.
Tôi ngậm lấy đầu ngón tay em mà liếm mút, như thể muốn hút ra vị ngón từ da thịt nơi quầng vú mà em mới chạm vào. Hông tôi tăng lực thúc vào, đẩy phần trụ cặc dài hơn nửa ở bên ngoài địt vào bướm non đang dầm dề nước. Bướm nhỏ vì tác dụng của dịch chiết mà càng sưng phồng hơn, có lẽ cũng nứng lắm rồi.
Dường như tôi cảm giác được khi đầu cặc chạm phải lớp màng rất mỏng, thịt lồn co siết càng chặt hơn, như sợ hãi bản năng muốn đẩy vật ngoại lai ra. Cảm giác hưng phấn điên cuồng trào dâng, tôi nắm chặt lấy eo em, dùng thêm sức địt vào, đầu cặc đâm thủng lớp màng bảo vệ mỏng manh.
“A! Đau… Em đau…”
Đứa nhỏ giật thót, hai chân co rúm. Em nức nở, đôi mắt mờ mịt ướt đẫm nước mắt. Tôi vội vã cúi người hôn lấy hôn để lên đuôi mắt em, liếm đi nước mắt trong suốt của em.
“Hết đau rồi. Chú xin lỗi, chú làm cái đau biến đi nhé, để Cún chỉ thấy sướng thôi”.
An ủi em là vậy, nhưng giọng tôi đã trở nên đặc quánh dục vọng rồi. Máu trong người tôi gào lên, như muốn xé toạc từng thớ cơ và túi da của tôi, để ôm lấy em, đắp lên em, chảy vào em, hoà trong em.
Tôi để hai chân em gác lên khuỷ tay mình, bắt đầu địt vào rút ra nhịp nhàng. Hơi thở tôi càng nặng nề hơn khi thấy sợi tơ máu bị kéo ra cùng thịt bướm đỏ hỏn theo động tác của tôi. Tôi lập tức rút cặc ra, vùi đầu vào giữa hai chân em, há mồm liếm những sợi tơ máu đang chảy ra cùng với nước nhờn dâm tanh của em, thọc cái lưỡi tục tằng vào trong vách thịt đang co thắt mà điên cuồng khuấy đảo, ngoáy ra cho hết nước. Miệng tôi há to, bọc chặt bướm nhỏ, cằm tôi bạnh ra, căng chặt, giữa cho không một giọt nào chảy ra khỏi khoé miệng.
Dịch thể của thánh thể, tôi vấy bẩn thánh thể rồi.
Máu trinh tiết của em chảy xuống cổ họng tôi, nóng rẫy nhưng lại ngọt lành, như ngọn lửa thiêu đốt huyết quản kẻ cuồng tín đến độ bắt cóc thánh thể. Tôi như đang ở giữa cơn mê sảng sám hối giả tạo, ảo giác rằng đó là phép rửa tội cuối cùng, là thánh lễ mà độc nhất tôi mới đủ xứng đáng để cử hành.
“Của tôi. Ciel, em là của tôi rồi”.
Tôi ghì em vào ngực, sợ rằng chỉ một kẽ hở thôi là thế gian sẽ nhúng tay vào và làm ô uế lời mặc khải mà tôi đã cưỡng đoạt từ tay họ.
Tấm lưng tôi quá rộng thừa sức bao trọn cơ thể quý giác quá đỗi kinh diễm của em dưới thân. Tôi bắt em há miệng để tôi bú mút chiếc lưỡi mềm của em, ngăn tiếng nức nở của em bật ra. Nước bọt hoà lẫn, rồi chảy ra, chẳng rõ là của ai với ai.
Thân dưới tôi như con chó đực, địt vào càng lúc càng tợn, khiến nước văng tung toé khắp khăn trải bàn. Bướm non bị địt mở, từ màu hồng nhạt chuyển thành đỏ ửng, vách thịt bị đầu cặc tẽ ra khai phá càng lúc càng sâu. Tôi nhét được gần hết cán cặc vào bên trong em rồi.
Khó khăn lắm em mới nói được, giọng em vỡ trong tiếng rên và tiếng nắc ở hạ thân đang giao hợp:
“Em lạnh… hức… em lạnh”.
“Tôi sơ suất quá, tôi bế Cún vào phòng ngay đây”.
Tôi vơ lấy áo khoác, vội vàng bế thốc em lên, choảng áo khoác cho em, vô tình khiến cho đầu cặc càng đâm sâu. Em kêu lên, hai chân quấn chặt hông tôi, toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn hết lên bướm non. Nếu nhìn từ dưới lên, có lẽ lúc này miệng bướm đã bị cặc bự căng ra hết cỡ, gần như trong suốt, ướt chèm nhẹp, theo từng bước đi của tôi mà bị vặn vẹo thành hình dạng căng méo đủ kiểu.
Chỉ có mấy chục mét ngắn ngủi từ phòng khách lên cầu thành để vào lòng ngủ, mà em đã lên đỉnh khi tôi đang đi lên cầu thang. Có lẽ là do bước chân tôi, cơ thể em xóc nảy, đầu cặc dập liên tục vào một điểm trong lồn, khiến em co rúm lại, rên cao ngất, thịt lồn co thắt điên cuồng đẩy ra nước ào ào chảy ướt chân tôi.
“Dâm quá!” Tôi vỗ mông em “Mới bị phá trinh mà em lên đỉnh nhanh thế hả Cún? Em thèm cặc bự địt lắm hả?”
Tôi vừa đi vừa cố tình nâng mông em lên một chút rồi thả xuống, vừa thô thiển buông lời dâm ô:
“Có phải lúc tôi thủ dâm cho em, em cũng muốn tay tôi ngoáy sâu qua màng trinh của em đúng không? Ngoáy rách màng trinh rồi là có thể dùng cặc địt ngay vào được, hửm?”
“Không… không phải mà”.
Em yếu ớt phản bác, lại bị tôi đánh mông đen đét.
“Không phải cái gì? Mấy lần tôi ướm đầu cặc vào, bướm em bú mút kinh lắm mà, vừa ướt vừa dâm, hút đầu cặc tôi như muốn nuốt luôn ấy!”
Tôi vừa bế em vào phòng, vừa nói những lời thô tục để kìm nén thằng em bên dưới lúc nãy suýt nữa thì ra do thịt lồn co hút. Cả sống lưng tôi vẫn còn cảm giác tê dại khi em động thịt của em siết chặt lại cả cán cặc, nút đầu cặc tôi như muốn hút ra tinh dịch.
“Mới địt lần đầu mà đã dâm thế này, về sau ngày nào Cún cũng phải banh lồn dâm ra cho cặc tôi địt mềm ra thì mới đỡ nứng nhỉ? Hử? Sao lại khóc rồi?”
Em đáng thương chẳng hề biết mình đang bị dịch chiết kia làm cho trở nên nhạy cảm hơn. Em chỉ biết lắc đầu, thút thít nói “không phải mà” trước mỗi lời buộc tội của tôi.
Tôi một bên đặt em xuống nệm giường, một bên hôn mắt em an ủi, nhưng sau đó vẫn không kìm được mà bắt nạt em thêm:
“Tôi nói đúng mà em khóc cái gì?”
“Không phải khóc, sau này tôi ngày nào cũng địt cho em không xuống được giường, cho lỗ lồn dâm không khép lại được, lúc nào cũng chảy nước, phải có cặc cắm vào mới chặn được, có được không hử?”
Đều tại em. Ai bảo em lúc khóc lại đáng yêu như thế cơ chứ? Ánh mắt thì mờ mịt đẫm nước mắt, hai má đỏ hây hây vì phải hít khí liên tục, miệng dưới thì bị cặc tôi địt cho bắn nước tung toé, miệng trên thì vừa sụt sịt vừa kêu ư ử. Bộ dạng vừa đáng thương như con cún nhỏ ướt mưa, vừa dâm đãng như con hồ ly tinh lần đầu biết mùi tình, làm sao mà tôi không nổi tính bắt nạt em được.
Dễ thương quá, dễ thương quá, dễ thương quá mức, tôi không chịu nổi đâu.
Là tại em, đều tại em quá dễ thương, khiến tôi vừa muốn ôm ấp dỗ dành em thật nhiều, vừa muốn dùng cặc bự địt cho em ngoan ngoãn, chỉ có thể vừa thút thít vừa mở chân cho tôi hiếp cái lồn dâm đến mềm nát mới thôi.
Cánh cửa phòng sau lưng tôi cứ thế để hờ một khe, chỉ đủ cho ánh sáng ngoài hành lang hé vào bên trong, vang ra bên ngoài là tiếng nói của tôi cùng tiếng rên đứt quãng của em.
Ngày hãy còn dài lắm.
—————————–
1 chương dài bằng 2 chương, cho các bà đọc đã lun, hẹn các bà kỳ nghỉ tiếp theo, có thể là Tết Dương…
hoặc Tết Âm lịch.
Các bác iu có câu hỏi gì chưa rõ về Caelus và Ciel vứi các nhân vật khác trong truyện, hoặc bất kỳ thắc mắc gì về tình tiết trong truyện thì cứ hỏi tui nha. Tui vừa giải đáp vừa lấy làm tư liệu để sau lấp hố cho nội dung truyện nèeeee