Nội dung truyện
Cái ổ thủ thỉ bằng tiếng tim đập, thì thầm bằng làn hơi ấm dính sát gáy, rên rỉ bằng chính vách tường ấm nóng mỗi khi đứa nhỏ cố xoay người để tìm kiếm chút thoải mái chóng vánh. Mỗi lần nó trở mình, ổ lại co nhẹ, như thể đang ôm em bằng vòng tay không xương, không thể cưỡng lại.
Nhiệt độ không khí luôn giữ ở mức ổn định, ẩm như hơi thở của thú săn mồi, nóng như giường sau một cơn sốt mê sảng. Đó là da thịt gã, vòng tay của gã mỗi lần ôm chặt.
Em không thể đứng thẳng. Không thể duỗi chân. Không thể trốn khỏi mùi của gã, thứ mùi đặc trưng như đại thụ ôm lấy một mảnh trời, quện giữa tuyến mồ hôi, máu và cơ.
Mùi gã. Không còn ở chiếc áo nữa. Nó ngửi thấy mùi ấy ngay trong da mình. Mùi chui vào mũi, bám lên lưỡi, rút cạn hơi thở. Cảm giác như đang sống bên trong một cái xác chưa kịp chết.
Không rõ từ bao giờ, mỗi lần tim nó đập mạnh, giữa những ảo mộng chập chờn, sau những phút hoảng loạn quẫy đạp vì ổ quá chật, là mùi của gã nồng lên trong phòng. Như thể lỗ chân lông của nó đã ghi nhớ gã. Như thể nó đã bị biến đổi theo gen lai của Vrauk.
“Ở giai đoạn ba, Yen’akra bắt đầu sản sinh phản ứng hoá học mô phỏng pheromone chủ thể. Đây là một phần trong quá trình đồng bộ thần kinh: tạo ra ảo giác cảm giác.”
Nóng. Nóng quá.