Nội dung truyện
Tôi cứ ngỡ rằng sẽ không thể quên mẹ tôi sau những gì đã xảy ra nhưng thực sự nhờ có HHTT mà
tôi đã quên đi được phần nào. Như thế cũng tốt. Tôi tự nhủ với long mình như thế. Rồi mẹ tôi lên, tôi như sống lại với kí ức ngày nào, mẹ ghen với HHTT, đó cũng là điều dễ hiểu. Đôi lúc tôi cảm thấy có lỗi với HHTT, đôi lúc tôi thấy mình dường như đang bắt cá hai tay. Mỗi khi gần mẹ, tôi không kìm nén được cảm xúc của mình, tôi thương mẹ tôi hơn ai hết. Mẹ có lẽ vì qúa yêu tôi nên sẵn sàng chấp nhận mọi chuyện. Tôi tặc lưỡi cái gì đến sẽ đến cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên.
Buổi tối tôi không qua phòng bên cạnh ngủ nữa, tôi ôm mẹ ngủ cả đêm. Hai mẹ con tâm sự đủ thứ chuỵên trên đời, từ chuyện cuộc sống ở thành phố đến chuỵên học hành. Từ chuyện ở quê đến chuỵên HHTT, đến những chuyện khó nói.
Tôi cũng không quên vuốt ve cô bé của mẹ, chỉ vuốt ve thôi vì ban chiều tôi đã quá mệt vì phải chiều mẹ hai lần. Mẹ cứ để tôi tự do hoành hành trên cơ thể mẹ, mẹ cũng quen rồi…