Những người mẹ Dâm Đãng - Chương 49
Mưa Sài Gòn tháng Mười rơi như trút nước. Từ tám giờ tối, trời đã tối đen như mực, tiếng mưa đập vào mái tôn lộp độp không ngớt, nước từ máng xối tràn xuống sân thành những dòng trắng xóa. Chiếc Wave trắng của cô Loan đậu ngoài hiên đã ướt sũng, không thể chạy thêm một mét nào nữa.
“Thôi Nam ở lại ngủ với Huy đi con, mưa thế này nguy hiểm lắm.” Cô Loan nói rồi lấy thêm một cái gối và chiếc mền thin cũ từ tủ, trải xuống sàn phòng Huy. Ông chồng cô – chú Cường – đi công trình miền Tây từ tuần trước, chỉ còn ba người trong nhà. Huy thì mừng rơn vì có bạn ngủ lại, kéo Nam xem phim hoạt hình đến khuya rồi lăn ra ngáy khò khò trên giường đôi.
Đồng hồ chỉ gần một giờ sáng. Mưa vẫn chưa ngớt, gió rít qua khe cửa sổ. Nam nằm trên sàn, mắt mở thao láo, không tài nào ngủ được. Hơi thở đều đều của Huy bên trên, tiếng mưa lộp độp bên ngoài, và mùi nước hoa Bvlgari còn vương lại từ lúc cô Loan ôm vai cậu lúc chia mền khiến hạ bộ cậu nóng ran.
Cậu lặng lẽ ngồi dậy, bước chân trần trên nền gạch hoa mát lạnh, nhẹ nhàng mở cửa phòng Huy rồi khép lại không một tiếng động. Hành lang tối om, chỉ có ánh đèn ngủ hắt ra từ khe cửa phòng cô Loan cuối dãy.
Nam đứng im vài giây, tim đập thình thịch. Cậu không định làm gì cả… chỉ là khát nước, cậu tự nhủ. Nhưng đôi chân lại tự động bước về phía ánh sáng ấy.
Cửa phòng cô Loan khép hờ khoảng một gang tay. Ánh đèn ngủ màu cam ấm áp hắt lên tường. Nam ghé mắt qua khe cửa, và toàn thân cậu như bị đóng băng.
Cô Loan nằm nghiêng trên chiếc giường lớn, tấm chăn mỏng kéo lệch sang một bên, để lộ nguyên thân hình chỉ mặc độc một chiếc áo ngủ hai dây màu kem bằng lụa, ngắn cũn cỡn, vạt áo tụt hẳn lên bụng, lộ nguyên cặp đùi trắng hồng mịn màng và chiếc quần lót ren trắng đã ướt một mảng lớn. Một tay bà vén tóc, tay kia… đang đặt giữa hai chân, ngón giữa và ngón áp út luồn vào trong quần lót, móc nhẹ nhàng nhưng dồn dập.
Trên đầu giường, chú Cường – chồng cô – ngủ say như chết, ngáy khò khò, lưng quay ra ngoài, hoàn toàn không hay biết gì. Tiếng ngáy của ông át đi những tiếng rên khe khẽ của vợ.
Cô Loan cắn môi dưới, mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu lại vì khoái cảm. Mỗi lần ngón tay móc sâu, hông bà lại nhấc nhẹ lên đón nhận, bầu ngực căng tròn dưới lớp lụa mỏng rung nhẹ theo nhịp thở dồn dập. Miệng bà hé mở, thì thầm trong vô thức: “Ừm… mạnh nữa đi… sâu nữa… Nam ơi…”
Nghe rõ hai chữ “Nam ơi”, đầu óc cậu như nổ tung. Cô đang tưởng tượng đến cậu.
Nam đứng đó, tay nắm chặt khung cửa, quần pyjama đã căng cứng đến đau nhức. Cậu muốn quay đi, nhưng chân không nhúc nhích nổi. Cô Loan càng lúc càng nhanh, ngón tay móc mạnh hơn, hông bà rung lên từng đợt, rồi đột nhiên bà cong người, miệng há ra thành một tiếng rên dài bị nuốt ngược vào cổ họng, lồn co thắt dữ dội quanh hai ngón tay, nước nhờn phun ra thấm ướt cả chiếc quần lót ren và một mảng lớn trên ga giường.
Bà nằm im, thở hổn hển, tay vẫn còn để nguyên giữa hai chân, ngón tay bóng loáng nước nhờn. Một lúc sau, bà mở mắt, lau tay vào mép ga, rồi lặng lẽ ngồi dậy, kéo chăn đắp cho chồng vẫn đang ngáy đều đều.
Nam hoảng hồn định lùi lại, nhưng chân vấp phải bậc cửa nhỏ, phát ra tiếng “cạch” khẽ. Cô Loan giật mình quay ra, mắt đối mắt với cậu qua khe cửa. Trong một tích tắc, cả hai đều chết lặng.
Rồi cô Loan không la, không hét. Bà chỉ đưa tay lên môi, ra dấu “suỵt”, rồi nhẹ nhàng đứng dậy, bước ra cửa. Chiếc áo ngủ lụa dính sát vào người vì mồ hôi và nước nhờn, núm vú hồng hào nhỏ nhắn in rõ dưới lớp vải mỏng, quần lót ren ướt át lộ cả hình dáng khe lồn hồng hào bên trong.
Bà khép cửa lại, chỉ còn hai người trong hành lang tối om, tiếng mưa vẫn rơi lộp độp ngoài hiên.
Cô Loan nhìn thẳng vào mắt Nam, giọng thì thầm khàn khàn: “Cháu… thấy hết rồi phải không?” Nam gật đầu, không nói nên lời.
Bà đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu vào phòng ngủ nhỏ bên cạnh – phòng làm việc cũ của chú Cường, nay để trống. Cửa khép lại, khóa nhẹ một tiếng “cạch”.
Trong bóng tối lờ mờ chỉ có ánh đèn hành lang hắt qua khe cửa, cô Loan đứng sát trước mặt Nam, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cậu. Bà thì thầm: “Cô… không nhịn được nữa… từ hôm cháu ngã xe… cô cứ nghĩ đến cháu mãi…” Bà kéo tay Nam đặt lên ngực mình qua lớp lụa mỏng. Núm vú bà đã cứng lại từ lúc thủ dâm, nóng ran dưới lòng bàn tay cậu.
Nam run rẩy, nhưng dục vọng đã thắng lý trí. Cậu cúi xuống hôn lên môi cô Loan, hôn cuồng nhiệt, lưỡi quấn lấy lưỡi bà, vị mặn của nước mắt và vị ngọt của son môi hòa lẫn. Tay cậu luồn xuống dưới váy ngủ, chạm đúng vào chiếc quần lót ren ướt át, ngón tay dễ dàng trượt vào lồn bà còn nóng và trơn vì nước nhờn ban nãy.
Cô Loan rên khe khẽ trong cổ họng, hai tay ôm lấy cổ Nam, hông bà tự động nhấc lên đón nhận ngón tay cậu móc sâu. Chỉ vài nhịp, bà đã lên đỉnh lần thứ hai, lồn co thắt mạnh mẽ quanh ngón tay cậu, nước nhờn lại phun ra thêm một đợt nữa thấm ướt cả bàn tay cậu.
Bà quỳ xuống, kéo tụt quần pyjama của Nam, con cặc đã căng cứng bật ra trước mặt bà. Cô Loan nhìn lên cậu, mắt long lanh: “Cho cô… được không cháu?” Nam gật đầu. Bà ngậm lấy, miệng ấm nóng bao trùm lấy đầu khấc, lưỡi quấn quanh liếm sạch dịch tiền xuất, rồi nuốt sâu đến tận gốc. Tiếng “ọc ọc” khe khẽ vang lên trong bóng tối, hòa lẫn tiếng mưa ngoài kia.
Chỉ vài phút sau, Nam đã không chịu nổi, xuất tinh đầy miệng cô Loan. Bà nuốt trọn, không để rơi một giọt nào, rồi ngẩng lên hôn cậu, để cậu nếm chính vị tinh trùng của mình trên lưỡi bà.
Sau đó, hai người nằm dài trên tấm thảm nhỏ trong phòng, ôm chặt lấy nhau, nghe tiếng mưa dần tạnh. Cô Loan thì thầm bên tai Nam: “Đây là bí mật của hai cô cháu… được không? Đừng để Huy biết…” Nam gật đầu, hôn lên trán bà: “Dạ… con hứa.”
Mưa đã tạnh. Trời khuya lạnh lẽo. Nam lặng lẽ quay về phòng Huy, nằm xuống sàn, tim vẫn đập thình thịch. Cô Loan trở lại giường lớn, nằm cạnh chồng vẫn đang ngáy đều, nhưng tay bà lặng lẽ đặt lên ngực mình, nơi vẫn còn nóng ran dấu hôn của cậu học trò mười sáu tuổi.